Hắn hít sâu một hơi, hỏi: “Có thấy chỗ nào không thoải mái không?”
Lục Hàm Chi sửa sang lại tóc, đáp: “Không thoải mái hả? À… rất thoải mái, kỹ thuật rất tốt, rất đáng khen.” Dứt lời, cậu tiến lên vỗ bả vai Vũ Văn Mân.
Vũ Văn Mân: “…”
Ta đang hỏi ngươi cái này sao?
Thấy Lục Hàm Chi thu dọn đồ đạc, hắn nhíu mày: “Ngươi vội đi đâu vậy?”
Lục Hàm Chi nói: “Ngài hỏi thật vô nghĩa. Về kinh đó! Hôm nay cưỡi ngựa cho nhanh, hẳn là tới tối có thể về đến kinh thành. Ta vừa mới bảo Hòa Minh gửi bồ câu đưa thư cho Lâm thần y, để hắn chuẩn bị cho ta một viên thuốc tránh thai.”
Trái tim Vũ Văn Mân giá lạnh: “Ồ, ngươi không muốn mang thai con của bổn vương đến thế sao?”
Trong lòng Lục Hàm Chi thầm nói, ta sinh cho ngài một đứa còn chưa đủ à, ngài muốn để cho ta sinh thêm đứa thứ hai nhanh như vậy sao?
Hừ, cặn bã!
Nhưng mà chuyện này rất thú vị, cậu vừa cười vừa tiến lên vỗ vỗ gương mặt của Vũ Văn Mân: “Đúng vậy! Hai chúng ta là quan hệ bạn giường trong sáng, chơi ra mạng người thì không còn trong sáng nữa rồi!”
Vũ Văn Mân: “…”
Tức chết bổn vương rồi!
Rõ ràng là trong lòng ngươi chỉ nhớ tên móng heo kia! Có thể sinh con cho hắn ta, lại không muốn sinh con cho bổn vương! Bổn vương ở trong lòng ngươi còn không bằng một ngón tay của hắn ta!
Lục Hàm Chi đeo tay nải lên, quay đầu nhìn Vũ Văn Mân: “Ngài còn đờ ra đó làm gì? Còn không mau đi dắt Nhị ngốc đi?”
Nhị ngốc là biệt danh Lục Hàm Chi đặt cho con ngựa Bôn Sát, cậu cảm thấy cái tên Nhị ngốc này hợp với khí chất của nó hơn.
Vũ Văn Mân không muốn so đo với cậu, chỉ xoay người đi ra cửa dắt ngựa.
Tiểu Lục Tử rất thức thời dắt ngựa qua đây, Vũ Văn Mân dặn những tùy tùng khác: “Các ngươi và tiểu thư A Xu cứ từ từ, ta đưa Vương phi về kinh trước.”
Các tùy tùng đồng thanh hô vâng rồi bắt đầu chuẩn bị thu dọn hành lý.
Vũ Văn Mân xoay người lên ngựa, thấy Lục Hàm Chi vừa hay ra khỏi cửa phòng bèn lập tức kẹp bụng ngựa tiến lên, vươn tay về phía cậu.
Lục Hàm Chi vươn tay nắm lấy, ngay sau đó bị Vũ Văn Mân dùng sức kéo lên lưng ngựa.
Thành ra Vũ Văn Mân cưỡi ngựa, Lục Hàm Chi ôm A Thiền trong lồng ngực hắn, một nhà ba người ngồi trên lưng ngựa phóng nhanh.
Tiểu Lục Tử cũng tự mình dắt ngựa, huýt sáo một cái, con ngựa cũng đuổi theo sau Bôn Sát. A Xu tò mò thò đầu nhìn ra đằng trước ngây ngô cười hai tiếng, sau đó ngoan ngoan ngồi yên.
Lần đầu tiên cưỡi ngựa phóng nhanh, trong mắt A Thiền ngập tràn hưng phấn.
Ngay từ đầu Lục Hàm Chi còn lo rằng bé sẽ sợ hãi, nhưng kể từ khi ngồi lên lưng ngựa thì A Thiền cứ cười vui vẻ không ngừng. Không hổ là con trưởng của bạo quân tương lai, luôn thấy hứng thú đối với những chuyện kích thích y chang cha bé vậy.
Đường về kinh vô cùng thuận lợi, khi bọn họ vào kinh, mật báo của Đại Chiêu Tự cũng đang điều tra bọn cướp trong kinh thành.
Việc Vũ Văn Mân bị ám sát không phải chuyện nhỏ, Thái Tử đang giám quốc cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Cho dù chỉ là giả vờ thì cũng phải phái người đi điều tra. Đến khi bọn họ vào phủ An thân vương, Lâm thần y đã cầm bình thuốc đứng đợi ở cửa.
Lục Hàm Chi rất khâm phục năng suất làm việc của đoàn đội bên Vũ Văn Mân, cậu còn chưa xuống ngựa đã nhận viên thuốc tránh thai mà Lâm thần y đưa.
Sau khi uống, Lục Hàm Chi ôm A Thiền xuống xe ngựa hành lễ với Lâm thần y: “Đa tạ tiên sinh.”
Lâm thần y cũng chắp tay với cậu: “Lục huynh khách sáo rồi.”
Lục Hàm Chi chú ý tới xưng hô của hắn với cậu, là Lục huynh chứ không phải công tử, cũng không phải Vương phi.
Cậu rất thích vị Lâm thần y này, ở trong mắt hắn không có quan hệ cấp trên cấp dưới, chỉ có người bệnh, người thường và bạn bè.
Một tiếng Lục huynh này, có lẽ hắn đã coi mình là bạn rồi.
Lục Hàm Chi nhìn hắn cười cười: “Mấy ngày nay cũng nhờ có Lâm tiên sinh canh giữ ở phủ Thái Tử, hôm khác nếu có thời gian, có muốn cùng uống một chén rượu không?”
Lâm thần y hiếm khi nói một câu dài: “Hôm nay cũng khá tốt, Lục huynh cũng có thể không cần cố kỵ mà uống rượu.”
Đại phu đúng là không giống người thường, một câu này đã khiến Lục Hàm Chi ngứa ngáy da thịt.
Bởi vì thể chất, ngày thường cậu không dám đụng tới rượu. Cậu ho khan một tiếng, theo bản năng nhìn về phía Vũ Văn Mân.
Vũ Văn Mân cũng xoay người xuống ngựa: “Nếu đã vậy thì bảo phòng bếp chuẩn bị đi!”
Lục Hàm Chi vui vẻ búng tay một cái, đáp: “Vậy ta sẽ đi ngay bây giờ.”
Lời còn chưa dứt, Lục Hàm Chi đã ôm A Thiền chạy mất dạng.
Vũ Văn Mân lộ vẻ cạn lời, rượu tốt như vậy sao? Từ trước đến nay hắn đều không chạm tới nó.
Lâm thần y tiến lên gật đầu với Vũ Văn Mân, hắn giao ngựa cho người hầu, Tiểu Lục Tử ở phía sau cũng xuống ngựa.
Người hầu chào một tiếng Lục công tử, sau đó dắt hai con ngựa vào chuồng, Vũ Văn Mân hỏi Lâm thần y: “Bên Thái Tử có động tĩnh gì không?”
Lâm thần y nói: “Chân của Lục Hạo Chi đã không có vấn đề gì, thai nhi chưa đủ 2 tháng, có ta ở đây sẽ không có gì đáng lo ngại. Quận chúa Chiêu Vân mang thai được 5 tháng, tim thai ổn định. Trắc phi của Thái Tử khí huyết kém, đã nhiều ngày nằm trên giường. Thái Tử đi sớm về khuya, bận rộn việc triều chính.”
Vũ Văn Mân lại hỏi: “Còn đại ca của ta thì sao?”
Lâm thần y đáp: “Sở Vương điện hạ mang thai bảy tháng, 3 tháng sau, tiểu Thế Tử sẽ thuận lợi ra đời.”
Vũ Văn Mân gật đầu: “Huynh ấy biết bọn ta đã trở lại rồi đúng không?”
Lâm thần y nói: “Đã ở trong viện chờ, Lục nhị công tử cũng có ở đó.”
Vũ Văn Mân mở lời: “Hai ngày nữa chắc sẽ có chuyện muốn nhờ ngươi.”
Lâm thần y thưa: “Có việc gì ngài cứ nói.”
Vũ Văn Mân trả lời: “Có một cô nương, trên mặt có một đường sẹo dài, thần trí không rõ, toàn thân đều có sẹo, chỉ biết cười ngây ngô. Không biết là vì có bệnh hay là bị thương, ngươi đến xem có thể chữa được không.”
Lâm thần y hỏi: “Đã từng tìm người xem bệnh rồi sao?”
Vũ Văn Mân ừ một tiếng: “Tất cả đại phu ở sườn núi Hạnh Lâm đều đã xem qua.”
Lâm thần y vừa nghe thấy núi Hạnh Lâm, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc: “Núi Hạnh Lâm là quê gốc của ta, mặc dù cha mẹ ta đã xa nhà nhiều năm, nhưng y thuật ở núi Hạnh Lâm vẫn luôn được bọn họ khen ngợi. Chẳng qua kể từ khi vị Tô thần y kia chết, người làm nghề y ở núi Hạnh Lâm cũng dần điêu tàn. Có thể chữa được hay không, để ta đến xem trước rồi tính sau!”
Đề tài này liền dừng ở đây, Vũ Văn Mân hắng giọng hỏi: “Vừa rồi cái ngươi cho Lục Hàm Chi ăn thật sự là thuốc tránh thai sao?”. Truyện Bách Hợp
Trên mặt Lâm thần y hiếm khi hiện ra biểu cảm khác, bộ dạng của hắn như đang nói “ngài có thể xúc phạm ta nhưng không thể xúc phạm thuốc của ta”: “Lâm mỗ không bán thuốc giả.”