Tằng chưởng quầy nghe xong hiểu liền, đại đông gia mặc dù rời khỏi hầu phủ, nhưng chủ tử sau lưng Điệp Trang Các là ai không phải bí mật. Nếu bọn họ muốn làm việc cho quân hậu, vậy đương nhiên không thể lấy cái tên Điệp Trang Các.
Thiệu Vân An nói tiếp. “Quân hậu xuất thân từ Đại gia, ta nghĩ có thể thỉnh quân hậu ra mặt nhờ các tướng sĩ biên quan tìm giúp. Thứ hai là dựa vào các mối liên hệ của Nguỵ công tử mà đi tìm. Nguyên thạch trong tay ta và Tỉnh ca có thể xuất ra để làm đồ trang sức trước, chúng ta lấy hình thức đấu giá để bán, người trả giá cao mới có được. Hơn nữa không phải một lần bán đấu giá là xong, cứ một tháng đấu giá một bộ, có thể kéo dài thời gian tìm kiếm đá, Bộ phỉ thuý đậu cô ve hồi trước ta bán cho ngài, các ngài có bán đi chưa?”
Tằng chưởng quầy lập tức nói. “Vẫn chưa, đông gia không muốn bán bộ trang sức ấy. Chúng ta dùng bạch ngọc, thanh ngọc phỏng chế lại mấy trăm bộ, đông gia dự định tháng bốn tới bán ra, muốn tạo thêm điểm may mắn cho các sĩ tử tham gia khảo thí. Bất quá bây giờ đông gia đã rời hầu phủ, kế hoạch có thay đổi, đông gia muốn ta tạm hoãn. Nếu chúng ta mở cửa hàng trang sức mới thì có thể bán ra, ta sẽ gửi thư cho đông gia. Nhưng mà đấu giá mà ngươi vừa nói là cái gì, có thể nói tỉ mỉ hơn không?”
Thiệu Vân An giải thích đấu giá là gì, nhà đấu giá là sao. Hứa chưởng quầy và Tằng chưởng quầy đồng ánh mắt “còn có thể như vậy!”, kiến thức lại tăng lên. Đợi Thiệu Vân An nói xong, Hứa chưởng quầy hỏi. “Vậy chúng ta có thể mở một phòng đấu giá nha! Chủ ý của Vân An đúng là nhiều, tương lai chúng ta nhất định có nhiều thứ mới mẻ để đấu giá.”
Thiệu Vân An nói. “Ý này cũng được. Nhưng mà xây phòng đấu giá ở huyện Vĩnh Tu lại không đủ đẳng cấp, chúng ta phải xây phòng đấu giá ở kinh thành. Chuyện này ta sẽ viết thư cho Khang Thần đại ca, để hắn xử lý.”
Tằng chưởng quầy muốn nói lại thôi. Thiệu Vân An hỏi. “Tằng chưởng quầy có đề nghị gì sao?”
Tằng chưởng quầy ngập ngừng một chút, nói. “Vân An, không dối gạt ngươi, đông gia đi rồi, ta cùng lão Hứa cũng làm không lâu. Điệp Trang Các và Nhất Trượng Hiên tuy nói không phải sản nghiệp của hầu phủ, nhưng rốt cuộc ai cũng biết chủ tử đứng phía sau, khẳng định sẽ có người tới gây sự. Đông gia an bài cho ta và lão Hứa đóng cửa Nhất Trượng Hiên và Điệp Trang Các, chờ đông gia định nước đi khác.”
Thiệu Vân An thấu hiểu gật đầu, điểm này hắn cũng nghĩ đến, hắn suy nghĩ nói. “Không bằng thế này đi, Nguỵ công tử hiện tại khẳng định có nhiều việc bận rộn, nhất thời có lẽ không thể lo phía các ngài bên này. Chúng ta đều là người một nhà, các ngài không cần chờ hắn an bài. Hứa chưởng quầy có kinh nghiệm mở tửu lâu, ngài mang theo nhóm nhân thủ của Nhất Trượng Hiên mở một tửu lâu mới, thực đơn ta viết. Tằng chưởng quầy vẫn là cửa hàng trang sức, những thợ điêu khắc của Điệp Trang Các phải giữ lại. Bất quá ta kiến nghị Tằng chưởng quầy lên kinh thành, nếu muốn mở phòng đấu giá, ngài ở kinh thành có lợi hơn. Hôm nay ta mang bộ trang sức kia ra, chính là muốn quảng cáo danh tiếng cho cửa hàng trang sức sắp tới. Mấy việc này ta sẽ nói với Khang Thần đại ca, nhờ hắn trình lên quân hậu. Ta đề nghị, bất kể là tửu lâu hay cửa hàng trang sức, ngay cả các cửa hàng thương phẩm khác, chúng ta phải thành lập chuỗi đại lý chính thức.”
“Đại lý?”
Thiệu Vân An lại giải thích lần nữa đại lý là cái gì, hai vị chưởng quầy chỉ cảm thấy cả người nhiệt huyết sôi trào, nghe qua rất khả thi nha!
Thiệu Vân An hỏi. “Hai vị chưởng quầy thấy thế nào?”
“Đương nhiên là được!”
Thiệu Vân An nói. “Ta sẽ viết thư gửi Nguỵ công tử, chúng ta hợp tác mở cửa hàng, hai vị chưởng quầy trực tiếp tham dự, cũng có thể đóng góp ít cổ phần. Còn lại phân chia thế nào, ta sẽ thương lượng với Nguỵ công tử.”
“Chuyện này Vân An quyết định là được.”
Hai người đều tin tưởng Thiệu Vân An, tuyệt đối là buôn bán lớn. Tằng chưởng quầy nói tiếp. “Ta trở về viết thư cho đông gia.”
Hứa chưởng quầy nhắc nhở. “Vân An, nguyên bản phía trên ta và Tằng lão còn có một đại chưởng quầy, người này gọi là Nguỵ Tu, hắn ta ở Sắc Nam phủ. Người này không phải người của đông gia, nếu tương lai hắn tới tìm ngươi, ngươi phải đề phòng.”
“Được, sau này chuyện liên quan đến chủ tử các ngài, ta sẽ trực tiếp hỏi các ngài.”
“Được.”
Bước đầu có ý tưởng mở tửu lầu và cửa hàng trang sức, Hứa chưởng quầy và Tằng chưởng quầy vội vã rời đi. Lúc Tằng chưởng quầy rời đi còn bị đám tiểu tư và thị nữ được người giao ở lại hỏi thăm chuyện phỉ thuý bao quanh. Tằng chưởng quầy lúc này đã nắm chắc, nên trả lời là trong tay tạm thời không còn nguyên thạch, chờ có nguyên thạch sẽ thông tri cho mọi người.
Hai vị chưởng quầy rời đi, Vương Thạch Tỉnh ôm Thiệu Vân An. “Tức phụ vất vả rồi.”
Thiệu Vân An cười đáp. “Ta không vất cả, ta chỉ nói thôi, đi làm là người khác.” Ngay sau đó, hắn thu lại nụ cười, nói. “Nguỵ Hoằng Văn tới tìm khiến ta tỉnh ra. Địa vị chúng ta vẫn chưa đủ cao, dù có hai vị đại thần là hoàng thượng và quân hậu chống lưng, nhưng ở trong mắt các đại nhân vật quyền quý kia, chúng ta chỉ là tiểu nhân. Ta không thể tiếp tục hạ thấp bản thân nữa, muốn gia đình chúng ta an toàn, chúng ta nhất định phải có đủ khả năng bảo vệ chính mình. Quyền lực của hoàng thượng và quân hậu chưa đủ, chúng ta muốn ôm đùi bọn họ thì trước tiên phải giúp bọn họ nắm giữ quyền lực cường đại trước.
Cho nên sắp tới mở cửa hàng cũng được, làm sinh ý khác cũng được, nhất định phải có quân hậu tham gia, quân hậu không cần xuất bạc, chỉ cần đóp góp cổ phần theo danh nghĩa. Ta cũng muốn rủ đại ca và sư huynh của đại ca, Dương Nghiên tham gia. Hắn là tri phủ Sắc Nam phủ, là địa đầu xà, có đôi khi cường long cũng thua địa đầu xà nha.”
Vương Thạch Tỉnh. “Ta nghe lời tức phụ, nhưng nếu tương lai hoàng thượng và quân hậu “thố tử cẩu phanh” thì sao? (nghĩa nôm na là qua cầu rút ván). Trong sử sách có rất nhiều chuyện như vậy.” Đã xem qua “Lịch sử ngàn năm Trung Hoa”, Vương Thạch Tỉnh thông hiểu ra nhiều chuyện.
Thiệu Vân An nói. “Vậy chúng ta phải tính tốt đường lui.” Thiệu Vân An ngoắc ngón tay, Vương Thạch Tỉnh lập tức cúi đầu, Thiệu Vân An nhỏ giọng nói bên tai hắn, đợi nói xong, ánh mắt Vương Thạch Tỉnh toả sáng.
“Thế nào, muốn đi không?”
“Đi! Tức phụ đi đâu ta đi đó!”
“Thật nghe lời.” Thưởng một cái kiss!