Tiết Khải điên cuồng kêu to, cậu ta cảm thấy cơ thể mình thật nhơ nhuốc, bẩn thỉu, có rửa thế nào cũng không sạch nổi.
Vô cùng lo lắng chạy về nhà họ Tiết, vừa mới tới cửa nhà họ Tiết, người hầu nhà họ Tiết đều thay đổi sắc mặt, bịt mũi hoảng loạn chạy đi, còn tưởng là tên ăn xin nào dám chạy tới nhà họ Tiết.
Tiết Khải trở về phòng, tắm rửa khoảng một tiếng đồng hồ, nhưng vẫn cảm thấy đầu tóc mình phát ra một thứ mùi kinh khủng, cả người không được tự nhiên chút nào.
“Giang Ninh!”
Cậu ta tức giận nghiến răng nghiến lợi, từ nhỏ tới lớn cậu ta chưa bao giờ phải chịu nhục nhã như vậy!
Đường đường là con cháu nhà họ Tiết, thậm chí còn được coi là thành phần ưu tú của phương Bắc, cho dù là du học nước ngoài đều được học ở những trường danh tiếng, hơn nữa còn toàn xếp hạng đầu.
Thế nhưng Giang Ninh… lại nói cậu ta là rác rưởi!
“Cậu chủ, ông chủ mời cậu đi qua đó.” Quản gia cung kính đứng ở cửa phòng Tiết Khải nói.
“Tôi biết rồi” Cậu ra đang muốn đi tìm Tiết Phượng Dương, chuyện lớn như vậy, cậu ta vốn tự mình làm tốt rồi mới nói cho Tiết Phượng Dương nên mới nóng lòng trở về từ nước ngoài.
Nhưng không ngờ, không những không làm tốt mọi chuyện mà còn bị Giang Ninh hung hăng nhục mạ một phen.
Thư phòng của Tiết Phương Dương rất khác với thư phòng của Giang Đạo Nhiên.
Những đồ trang trí của nơi này, thư pháp và tranh vẽ treo trên người cho dù là người không chuyên cũng có thể nhìn ra giá trị xa xỉ của chúng, bởi vì bên ngoài nạm đầy vàng và kim cương!
Tranh chữ cổ kết hợp với vàng bạc kim cương xa hoa nhìn vào có chút kỳ quái nhưng Tiết Phương Dương lại rất thích kiểu như vậy.
Ông ta ngồi trước bàn, không đọc hay viết gì mà chỉ thỏi vàng xếp thành một tòa tháp, lúc này đang cẩn thận đặt lên vị trí cao nhất.
“Ba” Tiết Khải đẩy cửa vào, hô một tiếng.
Tiết Phương Dương ngẩng đầu nhìn thoáng qua, khuỷu tay lập tức va vào tháp vàng khiến nó đổ sụp xuống.