Vất vả lắm mới nuốt miếng thịt xuống, ông nhìn Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền, thở dốc nói: “Này Thu Huyền, Nghĩa, hai đứa con cứ mãi không có con, có phải bởi vì đều là lần đầu tiên cho nên không quen thuộc chuyện đó không hả? Có muốn người từng trải này phổ cập kiến thức cho hai đứa không, chỉ dạy cho hai đứa việc làm cụ thể?”
Một câu nói ra, tất cả mọi người đều đỏ bừng cả mặt.
Tô Cầm nhanh chóng đẩy Đinh Nhị Tiến ra ngoài: “Cái ông già không đứng đắn này, ăn cơm mà nói cái gì vậy hả. Đi đi đi, đi rửa bát đi, đừng có ăn nữa.”
Giang Nghĩa là người luôn luôn bình tĩnh mà lúc này cũng không chịu nổi.
Anh cười khổ lắc đầu, đối với người ba vợ thích chú ý nhiều chuyện này, anh cũng không có cách nào khác, mấy lời như vậy mà cũng có thể nói được.
Trên bàn ăn.
Đinh Thu Huyền xấu hổ không nói câu nào với Giang Nghĩa, chỉ cúi đầu ăn cơm.
Sau khi ăn cơm xong thì lại vội vàng buông bát đũa xuống rồi đi vào phòng.
Lúc này, “bộ mặt thật” của Tô Cầm mới lộ ra, bà nói với Giang Nghĩa: “Nghĩa à, mặc dù là lúc nãy ba con nói có chút thô thiển, nhưng mà dù sao vẫn có đạo lý mà.”
“Đối với chuyện này, con gái rất khó chủ động, con là đàn ông thì phải chủ động một chút, thậm chí còn phải thô bạo một chút.”
“Con có biết bá vương ngạnh thượng cung không?”
“Mấy đứa con gái, đặt biệt là con gái dễ dàng xấu hổ như Thu Huyền ấy, lúc con chạm vào con bé chắc chắn con bé sẽ giãy giụa, không cần nghĩ cũng biết.”
“Nhưng mà.”
“Có đôi khi giãy dụa cũng không phải là thật sự không bằng lòng, mà là một loại phản ứng bản năng, thật ra trong lòng của con bé chờ mong con ra tay từ lâu rồi. Phụ nữ có đôi khi càng phản kháng, càng la lớn tiếng, nhưng thật ra là càng muốn.”
“Mấy hành động đó đều là đang che giấu sự khẩn trương mà thôi.”
“Có biết chưa?”