Hai đấm của hắn đánh ra rất mãnh liệt, nhưng Tiểu Hỏa là thần thú thiên địa, trình độ da dày thịt chắc cũng không phải nhân loại có khả năng tưởng tượng. Huống chi không lâu trước còn ăn một chút Hoàng Kim Cốt, mặc dù sự đề thăng của nó không có lớn giống Chu Hằng, con lừa đen, nhưng vẫn là có sự đề thăng.
Tiểu Hỏa phảng phất không có cảm giác, nó sinh ra cũng không có bao lâu, còn không biết cái gì là kỹ xảo chiến đấu/ Nhưng cắn người lại là bản năng của nó, sau khi nó cắn một cái liền tuyệt đối sẽ không buông ra, nếu không cắn được một miếng thịt, thậm chí cắn đứt xương cốt của con mồi mới có thể “nhả miệng”.
Vương Vận đánh ra mấy quyền liền, da mặt run run một chút, đó là đau, nhưng phòng ngự cùng lực lượng của Tiểu Hỏa đều đã tăng lên tương đối, không phản ứng chút nào đối với công kích của hắn, lại là cắn hắn mạnh hơn.
Lực phòng ngự của Tinh Thần Đế vốn hẳn nên vô cùng cường đại, dưới tình huống chủ động vận chuyển linh lực, chính là Tinh Thần Hoàng oanh kích cũng đều có thể như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng điều này hiển nhiên không bao gồm thần thú thiên địa như Tiểu Hỏa, vết cắn càng ngày càng sâu, cuối cùng nó cắn rời một khối thịt máu dầm dề ra.
Tiểu Hỏa cũng không thích ăn thịt sống, hất đầu nhổ miếng thịt trong miệng ra, lại cắn Vương Vận tiếp.
. . . Còn nữa?
Toàn thân Vương Vận mồ hôi lạnh chảy ròng, mới vừa rồi bị cắn đau tới thấu tâm, hắn sao dám để bị cắn một cái nữa, hắn sợ tới mức vội vàng liền bỏ chạy.
– Gâu!
Tiểu Hỏa nhanh chóng đuổi theo.
Một người trốn, một con chó đuổi, tràng diện này làm cho người ta không biết nên khóc hay cười.
– Rác rưởi!
Phó Đông Hành sau một lúc kinh ngạc, liền nói ra hai chữ.
– Ngươi lo cho bản thân trước đi!
Chu Hằng không có lưu tình, hai đấm phẫn nộ đánh ra, đối với người muốn đánh cướp chính mình thì không có gì đáng nói, đánh, đánh tới khi đối phương phục mới thôi.
Con lừa đen dốc hết sức vận chuyển phù văn giam cầm, tuy rằng nó bây giờ còn không thể vận chuyển tùy tâm sở dục, nhưng còn tốt hơn nhiều so với phù văn thuấn di, một hơi vận chuyển hơn mấy trăm lần tuyệt đối không thành vấn đề.
Có nhiều cơ hội như vậy, cũng đủ để Chu Hằng oanh bạo Phó Đông Hành!
Bành! Bành! Bành! Bành!
Bởi vì không dùng đại sát khí như hắc kiếm, Chu Hằng khai hỏa toàn bộ chiến lực cũng không cần lo lắng sẽ lỡ tay đánh chết, sảng khoái khó có được nhỉ.
Gương mặt Phó Đông Hành rất nhanh thì đã sưng lên, ngay sau đó, hàm răng của hắn cũng là bay ra ngoài từng cái một, vài phút sau, cả khuôn mặt của hắn đã là sưng phù như đầu heo, cam đoan cả mẹ ruột hắn đến cũng không thể nhận ra được.
Thực ra Phó Đông Hành đã chuẩn bị rất nhiều, thậm chí trên người hắn cũng có một kiện cấm khí, có thể hình thành phòng ngự cường đại, chịu đựng được mười lần oanh kích toàn lực của Thiên Hà Vương. Nhưng con lừa đen ném ra phù văn giam cầm, làm hắn ngay cả cơ hội tế xuất cấm khí cũng không có!
Cấm khí chia làm hai loại: Phát động tự động cùng phát động bị động, phát động tự động chính là đạt tới điều kiện đặc biệt nào đó cấm khí sẽ tự mình vận chuyển, mà phát động bị động cần người sử dụng chủ động phát động.
Cấm khí trên người Phó Đông Hành chính là loại phát động bị động, bởi vì cấm khí không phải pháp khí, không thể nhận chủ, cũng không có biện pháp dựa vào thần thức để khởi động, chỉ có thể thao tác thủ công, bởi vậy dưới tình huống bị con lừa đen giam cầm, bị Chu Hằng đánh, tên này ngay cả cấm khí cũng không có thời gian lấy ra, huống chi là phát động.
Hắn kìm nén a!
Đường đường là Tinh Thần Đế bậc cao, thậm chí là Tinh Thần Đế bậc cao chân chính nắm giữ tinh thần lực, cao thủ xếp hạng trong top 100 của Đại Hà Học Phủ, cư nhiên bị một gã Tinh Thần Vương hành hung thành đầu heo, bảo hắn nuốt được nỗi giận này như thế nào?
Hơn nữa hắn cho rằng con lừa đen sử dụng cấm khí nào đó, nếu không chính là Tinh Thần Hoàng dựa vào cái gì có thể giam cầm hắn?
Đê tiện! Vô sỉ!
Phó Đông Hành mắng to, bị chọc giận hắn cũng mất đi lý trí, bằng không hắn tất nhiên sẽ kịp phản ứng, cấm khí gì lại có thể không ngừng mà sử dụng vài chục lần, hơn trăm lần, thậm chí mấy trăm lần!
Chu Hằng oanh kích mặt mũi của Phó Đông Hành không hạn chế, nhưng đối với oanh kích toàn thân hắn, Ngũ Hành Phù Văn đã vận chuyển, trừ bỏ không có ý định giết người, Chu Hằng cũng không muốn Phó Đông Hành lại đến phiền chính mình trong hành trình kế tiếp.
Uy năng của Ngũ Hành Phù Văn là tương đối độc lập, cũng không cần bao nhiêu lực lượng của Chu Hằng tham dự để có thể bộc phát ra lực phá hoại cường đại, trước kia Chu Hằng còn là Minh Tiên chỉ có thể thúc dục không nhiều, nhưng hiện tại hắn trở thành Tinh Thần Hoàng, đủ để duy trì cho Ngũ Hành Phù Văn lưu chuyển vô hạn.
Lực phù văn với linh lực bản thân Chu Hằng, man lực dung hợp, hình thành lực phá hư đáng sợ, xương cốt cả người Phó Đông Hành đều đang phát ra “tiếng rên rỉ”, bị gãy, dập nát khi Chu Hằng vô tình oanh kích.
Bây giờ Phó Đông Hành thay vì nói là người, chi bằng nói là một bãi thịt vụn, xương cốt cả người đều đã vỡ vụn, cho dù là không có con lừa đen giam cầm thì cũng không thể làm ra phản kích hiệu quả, nhiều lắm chỉ là vận chuyển tinh tú tiến hành oanh kích.
Nhưng trên thực tế hắn rõ ràng đã đau tới ngất đi.
Chu Hằng không hề có lòng đồng tình, nếu muốn đánh cướp thì đã phải chuẩn bị tâm lý bị đánh khi cướp không được, chẳng lẽ còn nghĩ sẽ được khách khí tiễn bước?
Con lừa đen reo hò một tiếng, chạy tới lục soát một trận trên người Phó Đông Hành, sau đó liền bỏ chạy ra thật xa như một làn khói.
Với kinh nghiệm của Chu Hằng để phán đoán, con lừa đê tiện này nhất định là đã kiếm được thứ tốt, nếu không đâu có thể nào cười đến mức mặt con lừa nở rộ như bông hoa vậy, nước miếng cũng chảy thành sông.
Hắn gào to một tiếng, kêu gọi Tiểu Hỏa trở về.
Cũng không lâu lắm, Tiểu Hỏa quả nhiên chạy trở về, chạy lòng vòng xung quanh Chu Hằng.
– Đi!
– Đi đâu?
– Đương nhiên là tiếp tục tìm kiếm Huyết Linh Quả, một quả chúng ta phân như thế nào?
– Đi đi đi!
Tổ ba người tiếp tục đi tới, Phó Đông Hành bị thương nặng như vậy, cho dù có ăn linh đan vào ít nhất cũng phải cần hai tháng mới có thể khôi phục chiến lực, đã không đáng để lo.
– Đáng tiếc a, cũng không phải đả bại hắn trong học phủ, nếu không Chu tiểu tử ngươi có thể thay thế địa vị của hắn ở bảng trên!
Con lừa đen lòng tham không đáy nói. Bảng trên có nghĩa là sẽ có tài nguyên tu luyện, còn có điểm cống hiến được tặng không.
Chu Hằng lắc đầu, nói:
– Chỉ dựa vào một mình ta, nhiều nhất chỉ có thể không bại, nếu muốn thủ thắng gần như là chuyện không thể nào!
Hắn hiện tại cũng không sợ áp lực khi ngôi sao đầy trời hình thành, chiến lực bản thân tăng lên cũng không có vượt qua được Tinh Thần Đế.
Tranh giành xếp hạng ở bảng trên, đó hoàn toàn là một mình đấu, hơn nữa không cho phép dùng cấm khí.
Tuy nhiên, chiến một trận với Phó Đông Hành cũng để cho Chu Hằng thu nhiều lợi ích.
Chiến lực của Tinh Thần Đế bậc cao quả thật chênh lệch với chiến lực của Tinh Thần Đế 3000 tinh trở xuống thật lớn, hơn nữa đồng dạng là Tinh Thần Đế bậc cao, dưới tình huống đều là 4000 tinh, chiến lực của Phó Đông Hành cùng Tây Môn Sơn lại bất đồng.
Khác biệt ngay ở áp lực hình thành khi tế xuất tinh tú, Tây Môn Sơn chỉ có thể phát huy ra uy áp của bản thân Tinh Thần Đế, nhưng Phó Đông Hành lại có thể làm tinh tú đầy trời hình thành áp lực kinh khủng.
Đông Phương Văn Long cũng có thể như thế!
Đây cũng là năng lực đặc biệt thuộc về Tinh Thần Đế bậc cao, hơn nữa cũng không phải vượt qua 3000 tinh tú có thể hình thành, còn cần điều kiện khác.
Chu Hằng nắm chặt hai đấm, đối với việc tăng thực lực của chính mình lên càng cấp bách hơn.