“Sao mình lại thấy…”, Diệp Thành chợt gãi đầu.
Roẹt! Roẹt!
Điều dị thường đó là tiên hoả và thiên lôi trong vùng đan hải của Diệp Thành hết lần này tới lần khác bay ra ngoài mà không thông qua sự triệu gọi của hắn như đã thương lượng từ trước.
Ôi trời!
Diệp Thành rít lên một tiếng, hắn sải bước từng bước nặng nề, cũng không biết mất bao lâu Diệp Thành mới thở hổn hển dừng lại.
Còn tiên hoả và thiên lôi của hắn lúc này cũng lơ lửng dưới một vách đá cổ.
“Hai ngươi đùa ta đấy à?”, Diệp Thành sầm mặt đi tới, giơ tay kéo tiên hoả và thiên lôi vào vùng đan hải, nơi này quá dị thường, nếu không cẩn thận thì sẽ bị toi đời.
Sau khi cất đi tiên hoả và thiên lôi, Diệp Thành mới vô thức nhìn vào vách đá cổ, vách đá này không gồ ghề như những vách đá bình thường khác mà hết sức nhẵn nhụi và mang theo dấu vết của thời gian. Thế nhưng mọi thứ hiện ra hết đỗi tự nhiên.
Điều khiến Diệp Thành phải bất ngờ đó là trên vách đá kia còn có nét chữ, nếu nhìn kĩ thì đó là một bài thơ.
“Là vị tiền bối nào nhàn rỗi đề thơ ở đây nhỉ?”, Diệp Thành xoa cằm, “nhìn nét chữ ít nhất cũng phải năm trăm năm rồi, ừm không đúng, ít nhất cũng phải tám trăm năm rồi”.
Diệp Thành vừa trầm ngâm vừa hướng ánh mắt nhìn bài thơ kia.
Bài thơ được viết thành bốn hàng, nét chữ mạnh mẽ có hồn, vả lại còn mang theo nỗi bi thương oán thán.
“Hồn tiêu diệp tán hoa tịch nguyệt, tàn thần dị lão dị bi lương.
Cô phong phiêu linh thê sở vũ, huyên thảo vọng ưu mãn thế thương.
