Không sợ đối thủ thực lực cường đại, lại sợ đối thủ liều mạng không muốn sống1 Không sợ đối thủ liều mạng không muốn sống, lại sợ đối thủ bị bệnh tâm thần! Mà Dương Vân lúc này, ở trong mắt Bạch Yêu chính là một kẻ bệnh tâm thần, một tên điên khùng.
Hắn độc đối với địch nhân, còn ác hơn với chính mình!
Ngay từ đầu, bọn họ đã xem nhẹ Dương Vân, chọn sai đối tượng! Hiện tại nuôi hổ thành họa, làm áo sẵn cho hắn mặc!
“Ầm!” Mấy ngàn sóng máu phóng lên cao, hóa thành từng con huyết mãng thật lớn, phóng vọt tới hướng Bạch Yêu. Dương Vân đứng cao trên bầu trời, giống như chúa tể của phương thiên địa này: – Ngươi là một con chó trung thành, hãy để ta phát huy giá trị cuối cùng của ngươi đi!
Chuyện cho tới bây giờ, nhiều lời vô ích, chỉ có liều chết chiến một trận! Bạch Yêu hét lớn một tiếng, sau lưng hiện ra hư ảnh Cửu Đầu Xà thật lớn, hắn cầm tử mâu trong tay, phóng vọt tới Dương Vân!
– Huyết mạch Cửu Đầu Xà, toái tinh! Mắt thấy Bạch Yêu phát ra một kích mạnh nhất, trong mắt Dương Vân hiện lên một tia thương hại. Hắn tùy ý đánh một ấn quyết, từng đạo ký hiệu Phạn văn bay vào trong thân thể Bạch Yêu, thân thể Bạch Yêu đột nhiên chấn động, hư ảnh Cửu Đầu Xà phía sau hắn gần như tiêu tán, chân nguyên ngưng tụ lại cũng tiêu tan!
– Cái gì? Bạch Yêu vô cùng kinh hãi, ngay sau đó nhìn Dương Vân oán độc nói: – Ngươi… tên đê tiện!
Hắn hận không thể ăn sống nuốt tươi Dương Vân, nhưng mà trước một lực lượng không thể phản kháng làm cho hắn một chút lực lượng cũng không có. Cùng lúc đó, những con cự mãng do huyết lưu hình thành kia không lưu tình chút nào bắt đầu cắn nuốt Bạch Yêu. Năng lượng tùy ý bùng nổ, sóng máu phóng lên cao, hình thành màn mây máu vô tận, sau một lát lại rơi xuống mưa máu.
Kinh mạch toàn thân Bạch Yêu bị đứt đoạn hết ba phần, thân thể dính lơ lửng trong máu huyết vô tận, ngửa mặt lên trời, sắc mặt tái nhợt.
Lỗ mũi, lỗ tai hắn còn đang trào ra máu tươi, hai mắt trở thành xám như tro tàn.
Đột nhiên, Bạch Yêu bật cười, mà cười vô cùng thê thảm: – Ma Tôn! Chung quy ngài cũng chưa từng tin tưởng ta, chung quy là không tin ta a! Mười vạn năm ở Kỳ Tích Hải, ta hết dạ trung thành với ngài, nhưng ngài không có giải trừ cấm chế trong cơ thể ta, để hôm nay chính hắn lấy mạng của ta… lấy mạng của ta!
Dương Vân thương hại nhìn xuống Bạch Yêu, vừa rồi hắn không có sử dụng bất kỳ võ kỹ gì, chỉ là phát động lực lượng của bản thân đại trận, sau đó phát ra cấm chế của Ma đầu thượng cổ còn lại ở trong cơ thể Bạch Yêu liền đánh hắn thành tình cảnh như vậy.
Đây là phương thức đánh bại Bạch Yêu ổn thỏa nhất cũng là tàn nhẫn nhất, ngay cả một chút cơ hội liều mạng cũng không có lưu lại cho đối phương. Đối với võ giả mà nói, đây là cái chết bi thương nhất: Ôm một thân thần thông, lại ôm tín niệm hẳn phải chết, nhưng lại không có cơ hội chiến đấu.
– Đánh một trận với Lâm Minh, ngươi đã tiêu hao thật lớn, rồi lại một đường chạy tới đây, không có khôi phục đủ lực lượng, thế cho nên ngươi không hề có lực chống cự với cấm chế này! Dương Vân lạnh lùng vô tình nói: – Trước khi ngươi chết, ta muốn khuyên ngươi một câu: thế giới này có thể tin tưởng chỉ có chính mình! Chủ nhân của ngươi không có làm sai điều gì, hắn sẽ chết ở trong tay ta chỉ là số mệnh không đủ nên bị Lâm Minh làm trọng thương! Còn ngươi, thì lại chết vì quá mức ngu xuẩn…
Dương Vân nói xong, nâng lên tay phải chụp một trảo, một luồng máu tươi xuyên thủng ngực Bạch Yêu phóng lên trời cao!
Mà trái tim và toàn thân tinh huyết của Bạch Yêu đều bị luồng máu tươi này dẫn theo, ở giữa không trung ngưng hóa thành từng đạo hào quang màu máu không ngừng lấp lánh, vô cùng sáng lạn.
Bạch Yêu trơ mắt nhìn toàn thân tinh huyết và trái tim mình ở không trung hóa thành cảnh đẹp đẽ như thế… toàn cảnh vô cùng quỷ dị. Khóe miệng hắn hiện lên vẻ tươi cười trào phúng: không nghĩ tới, đây chính là kết cục…
Máu trong cơ thể không ngừng xói mòn, huyết mạch Cửu Đầu Xà của Bạch Yêu vô cùng cường hãn, cộng thêm Bạch Yêu từng đạt tới cảnh giới Thần Biến trên Thần Hải, thân thể vô cùng cường đại, cho dù trái tim vỡ nát, tinh huyết bị hút, nhưng cũng chưa chết hẳn, thẳng đến khi máu toàn thân hắn bị hút sạch, thân thể khô quắt.
Đến tận đây, tinh hoa khí huyết toàn thân Bạch Yêu toàn bộ bị Dương Vân rút ra!
Dương Vân nhốt đánh từng đạo năng lượng vào đoàn huyết nhục kia, mơ hồ, có một con Cửu Đầu Xà toàn thân đẫm máu giãy giụa rít gào ở trong tinh hoa huyết nhục.
– Không ngờ lại ngưng kết thành khí huyết chân hình, quả nhiên tinh huyết của Bạch Yêu phẩm chất thật tốt! Dương Vân thì thào lẩm bẩm, động tác tay nhanh hơn, phải cùng một lúc luyện hóa khí huyết chân hình kia.
Rất nhiều đan dược quý hiếm sau khi ra lò, vì dược khí quá mức nồng đậm sẽ ngưng hóa thành chân hình, thời gian càng lâu, thậm chí có thể sinh ra linh tính, trên thiên tài địa bảo thì có dược linh cũng chính là đạo lý này.
Khí huyết chân hình kia tuy rằng còn xa không đạt được trình độ hóa linh, không có trí tuệ, nhưng cũng có bản năng sinh tồn, bị Dương Vân dùng huyết khí bao phủ sắp luyện hóa, nó liền giãy giụa điên cuồng.
Nhưng mà chung quy lực lượng của nó không có khả năng chống cự Dương Vân, toàn bộ linh khí nhanh chóng bị hút sạch, nó chậm rãi uể oải xuống.
– Dung hợp! Dương Vân vung tay chụp một trảo, khí huyết chân hình của hư ảnh Cửu Đầu Xà chung quy bị đoàn tinh huyết kia hấp thu sạch, dung hợp làm một, cuối cùng hóa thành một viên Huyết Đan bằng cỡ ngón cái.
– Có viên Huyết Đan này, cộng thêm huyết trì này liền giống như có một nguồn suối, có chất bay vọt, cuối cùng cũng có thể giúp ta đạt tới Đại Huyết Luyện Thuật viên mãn. Chỉ cần Đại Huyết Luyện Thuật của ta viên mãn, ta có thể căn cứ khí huyết của một người, phụ trợ trận pháp, cố định vị trí của người đó trong phạm vi ngàn vạn dặm! Đến lúc đó, Lâm Minh ngươi không có chỗ để chạy trốn! Ngươi có số mệnh phong Đế, số mệnh phong Hoàng, mà ta tuy rằng trải qua hơn 40 năm tích lũy, nhưng số mệnh vẫn không bằng ngươi, mệnh cũng không cứng rắn như ngươi, đánh với ngươi một trận, cho dù là ta có thực lực mạnh hơn ngươi, cũng không có nắm chắc quá lớn, nhưng một trận chiến này lại không thể tránh được. Không nói đến ta muốn giết ngươi, khắp thiên hạ truy nã ngươi, đả thương thân nhân ngươi… cừu hận đã không thể hóa giải; thì chỉ cần số mệnh và bí mật trên thân ngươi, cũng khiến ta không thể không giết ngươi!
Dương Vân hùng tâm sánh bằng trời cao nhưng số mệnh lại như rơm rác, hắn có thể lấy được thành tựu hiện tại, là dựa vào tài nguyên và chỉ dạy của Ma đầu thượng cổ. Tuy rằng Ma đầu thượng cổ ở Thần Vực cũng coi như có chút năng lực, nhưng cũng không phải bá chủ một phương, cho dù Dương Vân cắn nuốt trí nhớ của nó, nhiều nhất ở tương lai cũng chỉ đạt tới cảnh giới của nó, rất khó tiến cao hơn nữa. Vì thế Dương Vân cần phải kế thừa thêm một phần số mệnh, cũng chính là kế thừa trên thân Lâm Minh.
Từ xưa đến nay, nếu một thiên tài không có cơ duyên, nhất định không có khả năng lấy được đại thành, mà cơ duyên đều là liều chết liều mạng tranh giành tới tay. Hiện tại có một phần cơ duyên vạn năm khó gặp đặt ở trước mặt Dương Vân, cho dù biết rõ có nguy hiểm, hắn cũng phải mạo hiểm liều mạng đọ sức một phen!
– – – – – oOo- – – – –