“Được.” Đỗ Khôn đồng ý ngay lập tức.
Có thể giúp đỡ một tay, điều này đã đủ khiến anh ta vui mừng.
Giang Nghĩa rất tán thành với đề nghị này, đúng là La Phong cần có người chăm sóc, không thể để một mình Dương Quân Như bận trước bận sau được, như thế sẽ dày vò người phụ nữ này mệt chết.
Có hai anh em Đỗ Khôn, Đỗ Càn hỗ trợ giúp đỡ, tin tưởng là Dương Quân Như sẽ khỏe hơn nhiều.
Mặt khác…
Giang Nghĩa nhỏ giọng nói: “Thật ra thì nghề nghiệp của La Phong là huấn luyện viên bóng đá, không phải là hai người muốn luyện đá bóng à? Đúng lúc có thể học hỏi kinh nghiệm từ người ta, tìm hiểu nhiều thứ, mở mang tầm mắt.”
“Thật ư?”
Sau khi biết chuyện này, Đỗ Khôn lại càng vui vẻ hơn.
Có thể tiếp xúc lâu dài với huấn luyện viên bóng đá, điều này có trợ giúp rất lớn với hai anh em bọn họ.
Sau khi sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, Giang Nghĩa liền dẫn Đinh Thu Huyền rời khỏi phòng khám Nhân Trị.
Trên đường về nhà.
Đinh Thu Huyền ngồi cạnh ghế lái cứ buồn rầu không thôi.
Giang Nghĩa nhìn ra điểm khác thường, anh cười hỏi: “Sao lại không vui thế?”
“Hừ!”
Đinh Thu Huyền quay mặt bĩu môi.
Hiển nhiên là cô vẫn chưa thoát khỏi sự so sánh lúc nãy, rõ ràng là khi nãy Tân Uẩn đi rất gần Giang Nghĩa, vừa cười vừa nói, làm như bọn họ mới là một đôi.
Chuyện này khiến trong lòng Đinh Thu Huyền vô cùng bực bội.