Vẻ mặt mọi người khẩn trương, cảnh giác nhìn chằm chằm anh.
“Tôi nói này, chiêu của ông xuất ra như vậy, thế tất nhiên sẽ khiến cho khí lực tự thân bị phản phệ, hiện tại ông ngay cả đứng lên cũng mát lực, ông đã thua.
” Lâm Dương lạnh nhạt nói.
“Lâm Dương, cậu đừng đắc ý… Tuy rằng bổn đảo chủ kiệt lực, nhưng cậu cũng không thể nào rời đi được, hai tay cậu đã bị tôi phế đi, tôi hiện tại chỉ cần ra lệnh một tiếng, là có thể khiến cho các đệ tử chặt cậu ra thành tám miếng, cậu cho rằng cậu thắng? Cậu sai rồi, tôi và cậu cũng không phải là luận võ đánh nhau một chọi một! Giữa chúng ta không có tồn tại thắng thua, chỉ tồn tại sinh tử!”
Đảo chủ đảo Vong Ưu cười lạnh nói, sau đó hô lên: “Các đệ tử nghe lệnh!!”
“Đệ tử nghe!”
Đệ tử nội đảo bốn phía toàn bộ vây quanh lại đây, lớn tiếng hô.
“Đánh nát hai chân nó cho tôi, bắt lấy!”
“Tuân mệnh!”
Tiếng hô vang tận mây xanh.
Mọi người lập tức mạnh mẽ vọt tới chỗ Lâm Dương.
Một màn này xuất hiện, các đệ tử ngoại đảo toàn bộ đều choáng váng.
“Mau dẫn thiên kiêu Lâm rời đảo!” Lương Huyền Mị dường như rống thê lương lên.
Các đệ tử ngoại đảo đều bị chấn động, mới phản ứng lại.
Mà khi bọn họ xông lên phải bảo vệ Lâm Dương, mới khiếp sợ phát hiện, lực lượng của mình đột nhiên giảm xuống rất nhiều, tốc độ, phản ứng cũng đều không bằng lúc trước.
Tựa hồ trong thời khắc mấu chốt này, tăng phúc trên người bọn họ đã biến mắt toàn bộ!
“Chuyện này… Sao lại thế này?”
“Lực lượng của ta… Đột nhiên trở nên yếu đi!”
“Hình như… Toàn bộ tăng phúc cũng không…”
Mọi người kinh ngạc, vội vàng nhìn đến ngân châm trên người mình.
Mới phát hiện, những ngân châm đó đã ngừng rung.
“Chuyện này…”