Cô cảm thấy tự trách nên tự nhiên sẽ có cái nghĩa vụ này.
Cô rời khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc, trên đường đi cô cứ thấy lòng nặng trĩu.
Quay về bộ phận kế toán, cô phát hiện tất cả mọi người đều đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ.
Cô đến vị trí làm việc của mình, nào ngờ trên bàn đã để sẵn một phần thức ăn sáng bổ dưỡng và một bó hoa hồng.
“Là ai làm thế?”
“Ôn Mạc Ngôn ở bộ phận tổ chức kế bên đấy! Hôm nay anh ta giống như biến thành một con người khác vậy, ăn mặc trông rất điển trai, rất hợp với mốt Hàn Quốc.”
“Bạch Thư Hân, cô không phải nói không có quan hệ gì với anh ấy sao? Không quan hệ gì mà người ta lại mua thức ăn sáng cho cô, lại còn tặng hoa hồng cho cô nữa?”
“Hoa hồng đỏ đó, đây là sự tượng trưng cho tình yêu đấy!”
Những người đồng nghiệp nháo nhào cả lên.
Đầu Bạch Thư Hân bỗng chốc to ra, cô cứ ngỡ Ôn Mạc Ngôn chỉ là nói đùa thôi, nào ngờ anh ta lại làm thật. . Truyện Quan Trường
Nếu cô nhận những thứ này, chẳng phải đang dây dưa không rõ với anh ta sao? Anh ta không phải là Ôn Mạc Ngôn trước kia, càng không thể xảy ra mối quan hệ tình cảm với cô?
Cô ôm lấy bó hoa hồng và trực tiếp đi đến bộ phận tổ chức kế bên.
Ôn Mạc Ngôn đang ngồi ở bàn làm việc, anh ta xoay xoay cây bút và đang xem tài liệu.
Đôi chân vắt chéo lại, trông rất thon dài.
Tay áo xắn lên để lộ cổ tay gân guốc, phía trên còn đeo cái đồng hồ đầy phong cách nữa.
Cây bút nhẹ nhàng chuyển động, ngón tay thon dài càng khiến cây bút trở nên sang trọng lên vài phần.
Đầu tóc được hớt qua nên trông càng thoải mái sạch sẽ.