“Không thể nào, anh ấy sẽ quay về!”
“Bây giờ em còn muốn anh ta quay về sao? Em có biết loại phế vật như anh ta từ nhỏ đến lớn đều không có bạn gái không? Em là người con gái duy nhất nhưng em lại chán ghét anh ta.”
“Vì anh ta đang tự phủ nhận nên tôi mới có thể ra ngoài được, tôi phải cảm kích em, tôi sẽ báo đáp em bởi vì…trái ớt nhỏ như em rất hợp với khẩu vị của tôi, tôi rất thích, tôi sẽ có được em!”
Nói rồi anh ta buông tay ra và tự nhiên đi vào nhà bếp của cô lấy một lon nước ngọt.
“Anh…rốt cuộc anh muốn làm gì đây?”
Bạch Thư Hân tức giận nói.
“Không muốn sao cả, em không thích tên phế vật kia thì nên thích tôi, tôi lấy em chắc rồi.”
“Điều này là không thể nào.”
“Làm gì mà không thể nào, tôi không giống với tên ngốc kia, không hiểu rõ tình cảm của mình, anh ta thích em mà bản thân cũng không biết, em thấy có nực cười không?”
“Anh ta thích tôi ư?” Bạch Thư Hân kinh ngạc.
“Nếu không thì là gì, em nghĩ em có thể khiến anh ta phủ nhận nó sao? Sau này đừng gọi tôi là Ôn Mạc Ngôn, hãy gọi tôi là Thiện Ôn hoặc Thiện Ngôn cũng được, tôi không muốn khi em gọi tên tôi mà trong đầu vẫn nhớ về tên phế vật kia.”
“Anh ấy không phải phế vật.”
“Anh ta đối với tôi chính là phế vật.”
Anh cười nghẹn: “Tối nay em muốn ngủ thế nào đây? Ngủ ở chỗ tôi hay ngủ ở chỗ em, tôi đều nghe lời em cả.
“Ai vê nhà nấy, cám ơn!”
Bạch Thư Hân đẩy anh ta ra ngoài, trên đường đi cứ sợ anh ta sẽ giở thói lưu manh, đột nhiên lao qua chỗ mình.