Người mạnh như thế nấp ở Chu gia, Chu gia một mực ít xuất hiện, hiển nhiên che dấu bí mật không muốn người biết đến.
Huyền Thiên trong nháy mắt, liền nghĩ tới Âm Cơ của Huyền gia, đối với sự tồn tại của Âm CơHuyền gia cũng chỉ có rải rác mấy người biết đến, võ giả Thần Châu đại địa cũng không biết, Huyền gia còn có một nhân vật như Âm Cơ.
Chẳng lẽ… Âm Cơ cũng là cường giả đến từ Thiên Châu sao?
Trong lúc này trong đầu Huyền Thiên lập tức hiện lên một ý niệm.
Ý niệm này chỉ lóe lên thì tâm tư Huyền Thiên liền lập tức về tới tràng diện nguy hiểm trước mắt, cho đến hiện giờ, có thể tạo thành uy hiếp đối với hắn cũng chỉ có Chí Cường Giả thôi
Thiên Cương Địa Sát Kiếm Trận do 360 chuôi linh kiếm tạo thành trong chốc lát bay trở về bên cạnh Huyền Thiên, Huyền Thiên điều khiển kiếm trận phi hành đâm rách tầng tầng hư không, tốc độ so với phi hành khôi lỗi cũng phải nhanh hơn ba phần, trong chốc lát liền bay đến cạnh Hướng Thiên Tiếu.
“Đi! “
Huyền Thiên không có chút nào dừng lại, kéo Hướng Thiên Tiếu rời đi, Chu gia che dấu có Chí Cường Giả Thiên giai cảnh thập trọng đây là việc hắn không lường được.
Ngay cả thần niệm của Kiếm Si cũng có thể lừa gạt được, có thể nghĩ Chí Cường Giả này đáng sợ đến cỡ nào!
Tốc độ của phi hành khôi lỗi cũng đã là cực hạn của cường giả Thiên giai cảnh, mà Huyền Thiên giá ngự Thiên Cương Địa Sát Kiếm Trận phi hành, càng muốn vượt qua tốc độ cực hạn của cường giả Thiên giai cảnh, lúc này hắn không phải bị hai vị Chí Cường Giả tiền hậu giáp kích như trước cho nên, không cần tiến hành hư không thuấn di chạy trốn, chỉ dựa vào điều khiển kiếm trận phi hành là đã có thể bỏ qua Chí Cường Giả rồi.
Sự thật đúng là như thế, Chí Cường Giả kia nhanh như thiểm điện bay lên bầu trời đuổi theo Huyền Thiên và Hướng Thiên Tiếu, nhưng bọn họ chỉ lưu lại một đạo kiếm quang tàn ảnh, người đã xa xa phá không mà đi rồi.
Chí Cường Giả đuổi theo, nhưng khoảng cách với hai người càng ngày càng xa.
Rất nhanh, khoảng cách ở giữa liền bị kéo ra hơn ngoài mười dặm.
Nhưng ngay khi trong lòng hai người buông lỏng thì bỗng nhiên một thanh âm xuất hiện phía trước hai người:
– Tiểu tử, trốn được không?
Thanh âm kia như là đến đến Cửu U địa ngục, âm hàn vô cùng, theo thanh âm vừa vang lên, hư không phía trước bỗng nhiên phá vỡ, Chí Cường Giả mới vừa rồi còn ở phía xa ngoài sáu bảy ngàn mét, vậy mà lập tức liền chui ra từ trong hư không trước hai người ngàn mét.
Thuấn di —-! Hư không thuấn di —-!
Trong nháy mắt, Chí Cường Giả kia thuấn di ít nhất hơn tám nghìn thước, hơn nữa, trên người cũng không có nửa điểm tổn thương, tựa hồ cũng không bị lực xé rách cường đại trong hư không liệt động tổn thương.
Huyền Thiên giá ngự Thiên Cương Địa Sát Kiếm Trận phi hành tốc độ nhanh như thiểm điện, tuy rằng thanh âm phía trước vừa ra, hắn lập tức liền kịp phản ứng, dừng thân thể lại, nhưng trong chớp mắt hắn vẫn mang theo Hướng Thiên Tiếu xông về trước vài trăm mét, cách Chí Cường Giả kia chỉ còn lại không đến 500m.
Khoảng cách ngàn mét đối với cường giả bước vào Thiên giai cảnh mà nói, cũng chỉ là trong một hơi, mà khoảng cách không đến 500m, đối với một vị Chí Cường Giả lại càng gần, vươn tay liền chạm được.
Ba!
Hư không phía trước bỗng bị xé nứt, một cái đại thủ che khuất bầu trời trảo về phía hai người, trong nháy mắt liền rơi đến trên đỉnh đầu hai người, năm ngón tay che xuống, như một cái lao lung cự đại nhốt hai người ở bên trong vậy.
Bàn tay lớn che trời kia dùng sức trảo một cái, năm ngón tay khẽ bóp vào trong, tựa hồ muốn trong nháy mắt khiến Huyền Thiên và Hướng Thiên Tiếu phải tan thành phấn vụn vậy.