Bóng người mặc y phục màu trắng, gió nhẹ khẽ quét, tay áo bồng bềnh, phụ trợ ra một tiên tử không nhiễm bụi trần.
Tuy rằng không thấy được mặt nàng, chỉ là một bóng lưng đã khiến cho người ta cảm thấy là một bức tranh hoàn mỹ nhất thiên địa này…
Sưu sưu…
Bóng lưng chậm rãi đi tới bên hồ, thân thể nàng như dung hợp hoàn mỹ với tự nhiên, tuy hai mà một. Hoặc như là cái bóng của thiên địa, không nhiêm bụi trần.
– Nàng vẫn giống như kiếp trước, không thay đổi… Mà ta, lại tục đi nhiều.
Nhìn thấy một màn trước mắt, tâm tình Nhiếp Vân kích động, trí nhớ của hai kiếp chậm rãi dung hợp lại.
Kiếp này nàng vẫn giống như kiếp trước, cao thượng mà thanh nhã. Mà hắn thì bởi vì muốn nhanh chóng tăng thực lực lên, tránh bi kịch kiếp trước cho nên biến thành một kẻ trộm, trở nên tục tằn hơn nhiều.
– Đệ tử hạch tâm Tiêu Lăng tới đây bái kiến Đạm Đài Tiên Tử.
Trong lúc không khí chung quanh yên tĩnh như tranh vẽ, không khí dường như cứng lại thì đột nhiên có một đạo thanh âm nổ tung.
– Tiêu Lăng?
Nhiếp Vân nhướng mày, lui về phía sau, thân thể dung hợp hoàn mỹ với cảnh vật chung quanh.
Thanh âm vừa dứt thì có một đạo thân ảnh chậm rãi đi tới, nhìn về phía thân ảnh yên tĩnh như vẽ đứng phía trước, trong đôi mắt hiện lên vẻ cực nóng.
– Tiêu Lăng tới tìm Đạm Đài tiên tử là vì muốn thương nghị chuyện Quỷ Vụ minh hải ba ngày sau.
Thấy đạo thân ảnh kia không quay đầu lại, vẫn lẳng lặng đứng bên hồ nước như trước, Tiêu Lăng không dám tiến lên mà tranh thủ nói ra ý đồ tới đây.
– Ta đi một mình, không cần thương nghị, ngươi đi đi.
Hắn còn chưa dứt lời thì đã nghe thấy một thanh âm lạnh lùng vang lên, thanh âm này lạnh lẽo như băng, không có chút cảm tình nào chấn động.
– Cái này.. Lần này tiên tử đi Quỷ vụ minh hải chắc hẳn cũng biết được có chí bảo thiên ngoại rơi xuống, cho nên mới muốn đi qua xem a. Ta đã dò xét kỹ càng, có thể cùn hưởng với tiên tử, như vậy có thể giảm thiểu một ít nguy hiểm không đáng có..
Tiêu Lăng vội vàng nói…
– Ta muốn tu luyện, không nên quấy rầy ta.
Dường như Đạm Đài tiên tử cũng không có hứng thú với chuyện này, nàng thuận miệng ngắt lời Tiêu Lăng, thanh âm lạnh lùng, không có một chút cảm tình nào.
Nàng chính là như vậy, lạnh như băng, lẽo như tuyết, còn khi chân chính tán thành ai đó thì sẽ đem toàn bộ tâm tư ký thác vào trên người đối phương.
– Cái này… Quỷ vụ minh hải nguy hiểm, tại hạ chỉ lo lắng tới an nguy của Đạm Đài tiên tử mà thôi…
Tiêu Lăng giải thích.
Lời nói lần này của hắn nữ tử cũng không có trả lời mà khoát khoát tay, dường như có chút không kiên nhẫn.
– Như vậy được… Ta cáo từ trước…
Thấy động tác của nàng, Tiêu Lăng sao không biết ý tứ cơ chứ? Trong mắt hắn hiện lên vẻ không cam lòng, trong mắt chợt hiện lên vẻ âm tàn, hung ác, giận mà không dám nói gì, đành phải ôm quyền lui về phía sau vài bước rồi mới quay người rời đi.
– Tiêu Lăng sư huynh, sao rồi? Nàng có đáp ứng lời thỉnh cầu của huynh không? Có lẽ là cảm động không thôi a.
Dưới núi, mấy tên đệ tử hạch tâm nhìn thấy Tiêu Lăng tới, tất cả đều vừa cười vừa nói, vẻ mặt nịnh bợ.
– Tiểu tiện nhân, cho mặt mũi mà không biết xấu hổ. Nếu không phải ngươi là đệ tử của Đông trưởng lão, địa vị tôn sùng, có trợ giúp đối với việc cạnh tranh chức vị tông chủ của ta thì ánh mắt ta cũng không có thấp kém như vậy. Bằng vào thân phận hiện tại của Tiêu Lăng ta, nữ nhân nào mà không có được cơ chứ?
Nghe được lời mấy người này nói, sắc mặt Tiêu Lăng dữ tợn, trong mắt hiện lên vẻ âm nhu.
– Cho ngươi cơ hội ngươi lại không biết quý trọng, đợi cho tới Quỷ Vụ minh hải xem ta thu thập ngươi thế nào. Ta sẽ khiến cho ngươi chủ động chui xuống dưới người ta, để ta chà đạp, mặc ta vũ nhục, triệt để xé rách cái da mặt thanh cao của ngươi…