Dọc theo đường đi, Trương Đức Mãn phụ trách nói cho bọn hắn biết một ít quy củ, tỷ như không có việc gì thì nghìn vạn lần đừng đi địa bàn của ba phân viện khác, trừ khi thực lực của ngươi tuyệt cường, bằng không phải có tâm lý chuẩn bị bị đánh sưng mặt sưng mũi.
Học viện cổ vũ các học sinh tỷ thí với nhau, nhưng trên nguyên tắc cấm học sinh cảnh giới cao đánh học sinh cảnh giới thấp, trừ khi học sinh cảnh giới thấp chủ động khiêu khích.
Cuối cùng, Trương Đức Mãn nói một câu thập phần cổ quái:
– Còn có, nơi này có một con Bạch Miêu, các ngươi nghìn vạn lần, nghìn vạn lần, nghìn vạn lần không thể trêu chọc, ngay cả một cọng lông cũng không thể thương tổn, bằng không ai cũng cứu không được các ngươi!
– Vì sao?
Tất cả mọi người đầu đầy mê hoặc.- Con mèo gì, lợi hại như vậy sao?
Lệ Vi Vi hỏi, nàng là nữ nhi của Tả Tướng, gan tự nhiên cũng lớn, không có lòng kính sợ gì, cũng không sợ Trương Đức Mãn sẽ trách cứ với nàng.
Quả nhiên, Trương Đức Mãn chỉ nở nụ cười nói:
– Con mèo kia có gì thần kỳ, lão phu không rõ ràng lắm, nhưng chủ nhân của nó, ha hả, chính là Viện trưởng đại nhân của chúng ta!
– Phân Viện Trưởng Nghiêm Đông Kỳ đại nhân sao?
Lệ Vi Vi hỏi.
Trương Đức Mãn lắc đầu:
– Điều không phải, là Phó Hội Phó đại nhân!
Cái này… tất cả mọi người rùng mình, ngay cả Lệ Vi Vi cũng lè lưỡi, lộ ra biểu tình kính sợ.
Phó Hội chính là Viện trưởng của Xích Thiên Học Viện, không phải Phân Viện Trưởng! Đây là một vị cường giả đại năng Tinh Thần Cảnh, cụ thể là tu vi gì không người biết được, bởi vì… phần lớn thời gian vị cường giả này đều bế quan tu luyện.
Chính vì như vậy, tứ đại phân viện của Xích Thiên Học Viện mới có thể làm theo ý mình, tạo thành cạnh tranh kịch liệt.
Tứ đại phân viện cũng có viện trưởng, xưng là Phân Viện Trưởng, nhưng tu vi đều là Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn, ở Loạn Tinh Hoàng Triều cũng có thể xưng là cường giả cao cấp.
Bất quá, đừng xem Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn và đại năng Tinh Thần Cảnh chỉ kém một đường, nhưng một đường này quả thực quá lớn, đừng nói thiên tài Nhất Tinh thiên tài Nhị Tinh, dù thiên tài Ngũ Tinh cũng không có khả năng vượt qua bình chướng đại cảnh giới.
Bọn người Lệ Vi Vi, Mã Hưng là siêu cấp thiên tài, nhưng trong bọn họ cái nào cũng không dám nói tương lai mình có thể đặt chân đại năng Tinh Thần Cảnh, thậm chí Nhật Nguyệt Cảnh cũng rất khó.
Không nói khoa trương, năm năm một lần chiêu thu, có khả năng tiến vào Sơn Hà Cảnh chỉ chín thành, dù sao mỗi người tuyển nhận vào đều là thiên tài, nhưng đạt tới trung cực vị khả năng chỉ có một phần mười, đại cực vị là trong trăm có một, Đại viên mãn chỉ còn lại một phần ngàn, và phải một vạn người như vậy mới có thể có một người trở thành Nhật Nguyệt Cảnh.
Nhưng một lần chiêu sinh có bao nhiêu người?
Bởi vậy, một lần, thậm chí vài lần cũng không xuất hiện học sinh Nhật Nguyệt Cảnh là sự tình bình thường.
So sánh như thế, thì biết đại năng Tinh Thần Cảnh cường đại cỡ nào rồi.
– Con Bạch Miêu kia là sủng vật của Phó Viện Trưởng, không thể động, nên dù con Bạch Miêu kia tiểu ở trên đầu các ngươi, các ngươi cũng phải nhịn! Trước đây có người đánh Bạch Miêu một tát, bị Phó đại nhân phế tu vi, trục xuất khỏi học viện!
Trương Đức Mãn nghiêm nghị nói.
– Di, chẳng lẽ là Ngả gia Thất thiếu?
Có người nói.
—————