Ồ?
Diệp Thành vẫn thản nhiên, hắn cứ thế ngó lơ.
Rầm! Rầm!
Ở một hướng chợt vang lên tiếng nổ liên tiếp, tới khi Diệp Thành đưa mắt nhìn thì mới thấy hai ngọn núi đã sụp đổ.
Phía đó hiện lên màu sắc dị thường và đằng đằng sát khí, tiếng gào thét vang dội, tiếng phượng hoàng kêu lên, sấm sét đan xen, khí tức cuộn trào khiến người ta run rẩy không dám lại gần.
“Mới đó mà đã xông ra ngoài rồi sao?”, phía này Diệp Thành đã cất đi túi đựng đồ, hắn nheo mắt nhìn.
Diệp Thành nhìn không sai, Thái Âm Chân Thể Hoắc Tôn và Huyền Linh Chi Thể Cơ Tuyết Băng đã xông phá trận pháp và thoát ra ngoài, điều này khiến hắn phải bất ngờ.
“Tần Vũ, ta lấy mạng ngươi”, ngay sau đó, tiếng gằn phẫn nộ vang vọng khắp hố thần, từ xa Diệp Thành đã nhìn thấy biển Thái Dương cuộn trào, sát khí ngút trời trấn sáp cả hư không.
Ngay sau Hoắc Tôn, Cơ Tuyết Băng cũng sát phạt tới, vẻ mặt lạnh lùng, cô ta bước trên biển huyền linh tam thải, khí thế không hề thua kém Hoắc Tôn.
“Có kịch hay xem rồi”, sau hai người bọn họ lại có thêm bốn người nữa tới, bọn họ cũng tới để báo thù.
“Thái Âm Chân Thể, Huyền Linh Chi Thể, lần này xem Tần Vũ chạy đi đâu?”
“Nếu trách thì chỉ trách tên tiểu tử này trước đó quá ngông cuồng, lần này chắc chắn hắn gặp quả báo rồi”.
“Đáng đời”.