– Dư Tư Lăng tới nơi này xem đèn nhưng bị tên thư đồng này chiếm hết phần nổi bật, trong lòng cảm thấy rất khó chịu, nghiến răng căm giận rời đi.
– Chữ này tới đây cũng đã gần sáng tỏ
Triệu Tử Văn không nhanh không chậm nói:
– Lạc mộc, ý chỉ từ Mộc, ta nghĩ câu đố đèn này chính là ứng với từ này.
– Vậy phải viết chữ Mộc như thế nào ?
Triệu Tử Văn lại vung bút lông, viết lại chữ Mộc
– Công tử quả thật tài cao, Hồ tiên sinh lúc trước cũng ra câu đố theo ý này.
Ông chủ tiểu quán ôm quyền, trên mặt đầy vẻ sung kính
– Công tử có tài xuất chúng.
Trước các tài tử có chút kích động không biết dùng từ gì để biểu đạt lòng cảm phục, đố đèn cũng thật xứng là tuyệt nan đố đèn, nhưng lúc nãy bị tử mới đoán được.
Các tiểu thư mắt phiếm hoa đào, cũng không biết nhà nào sinh được một công tử tài giỏi, học thức xuất chúng, có một số tiểu thư mạnh dạn liếc mắt đưa tình.
Hồ tiên sinh cảm thấy hứng thú với vị tài tử, quay sang ông chủ cười hỏi:
– Chẳng hay ông chủ có biết hồ tiên sinh là ai không?
Ông chủ trả lời:
– Là Hồ Tu Kiệt hồ lão tiên sinh.
– Hả? Là hồ tiên sinh!
Mọi người nghe đều kinh ngạc, tỉnh ngộ nói:
– Hóa ra là hồ tiên sinh, chẳng trách đố đèn lại khó như thế.
Lão tiên sinh? Triệu Tử Văn đương nhiên cũng biết hồ tiên sinh, lão tiên sinh không phải là thầy giáo Hạ phủ hay sao, Hạ Văn thấy lạ sao lão tiên sinh cũng có hứng thú đố đèn.
Phương Thiên Vũ ngạc nhiên thán phục nói:
– Hóa ra là hồ tiên sinh, hội đèn lồng hàng năm hồ tiên sinh đều ra ba câu đố đèn, nhưng không người nào đoán ra, năm ngoái, Thanh Chiếu tiểu thư cũng chỉ đoán được một câu đố.
Triệu Tử Văn gật đầu, đố đèn quả thật có vài phần khó khăn, nhưng không ngờ ngay cả Lý Thanh Chiếu cũng chỉ đoán được một câu đố.
Sau một lúc lâu, mọi người mới hết ngạc nhiên, lại hô to nói:
– Công tử, tiếp tục giải đố đi, giải nốt câu đố cuối cùng của Hồ tiên sinh
Chúng tài tử, tiểu thư đều biết Hồ tiên sinh rất giỏi làm câu đố đèn, tài tử Hàng Châu chưa ai có thể đoán trúng cả ba câu đố, năm này không ngờ lại có một tài tử tài học cao thâm, lại có thể phá giải hai câu đố, tất cả đều hy vọng hắn có thể phá giải nốt câu đố còn lại.
Triệu Tử Văn thấy tình hình không thể từ chối đành gật đầu, đoán thì đoán, dù sao cũng không mất tiền.
Chủ quán có vài phần kích động, tay run rẩy kéo đèn hạ xuống lấy câu đố thứ ba.
– San …..
Mọi người đều ngẩn ra, sao chỉ có một chữ? Xuống chút nữa nhìn lên thấy đố đoán một câu danh thi, các tài tử đều kinh ngạc nói:
– làm sao co thể từ một chữ đoán ra câu danh thi, câu đố này khó quá.
– Một chữ thật là khó.
Hạng Tử Hiên cười nói:
– Hồ tiên sinh đố đèn có một chút đạo hạnh, chỉ là đố đèn nhưng lại rất khó.
– Đúng vậy.
Phương Thiên Vũ bất đăc dĩ nói:
– Trước kia ta tự tin vào tài học của mình, hôm nay đụng tới ba câu đố đèn khác nhau chỉ có thể nghe Hạ Văn nói mới hiểu được ẩn ý sâu xa.
– Đáp án là gì, không đoán nổi, không đoán nổi.
Hạ Văn Đăng xoa huyệt thái dương kêu khó, lại gõ cánh tay Triệu Tử Văn vài cái:
– Này ngươi đoán đi, Hạ Văn ngươi nhất định phải đoán ra, lần này quả thật đau đầu, sáng sớm ngày mai ta sẽ gặp lão nhân hỏi, lão chuẩn bị câu đố đèn khó như vậy để làm gì ???
Mọi người nghe Triệu Tử Văn giảng giải hết câu này đến câu khác, đều nhìn hắn đầy mong đợi. Các tài tử tuy tài học vấn không cao, đảo khá thú vị, nhưng bọn họ chỉ có liếc mắt mà không chịu suy nghĩ, có điều câu đố này dùng một chữ liên tưởng đến một câu danh thi, câu này cũng thật không phải thường nhân có khả năng đoán, bọn họ tự biết tài học của mình bình thường, nên không suy nghĩ câu đáp án, tất cả đều hy vọng, ủy thác cho Triệu Tử Văn.
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 92: Tiên sinh