*
Khi Tống Lăng tỉnh lại đã là sáng sớm hôm sau.
Đúng lúc là cuối tuần, Tống Lăng đến tìm ông chủ quán kem thủ công gần nhà Chu Thanh Lạc.
Chu Thanh Lạc rất thích ăn kem của quán này.
Ông chủ quán kem thủ công vẫn nhận ra hắn, dù sao thì ngoại hình hắn ngầu như vậy, hơn nữa khách hàng mua một lúc nhiều kem cũng không nhiều, cho nên ông vẫn có ấn tượng sâu sắc với hắn.
Ông chủ nhìn hắn bằng ánh mắt nhân dân tệ, cười khanh khách chào hắn: “Chàng trai, xem thử hôm nay muốn ăn vị gì.”
Tống Lăng: “Quán ông có tuyển người học việc không?”
Ông chủ không phản ứng kịp, “Hả?”
“Cuối tuần tôi tới đây học nghề, tuyển không?”
Ông chủ nhìn gương mặt lạnh lùng nói những lời này, hình như người này không muốn tới học nghề, mà là tới làm chủ.
Ông chủ lắc lắc tay: “Không.”
Tống Lăng: “Tôi không cần tiền lương.”
Ông chủ: “Làm ăn nhỏ, một mình tôi đủ bận rồi, không cần người học nghề.”
Tống Lăng yên lặng chốc lát, đánh giá quán của ông, cuối cùng nhìn về phía ông chủ.
Ông chủ chỉ vào tủ lạnh: “Ngài tới mua kem hả? Vị cà phê mới, có muốn nếm thử một chút không?”
Tống Lăng không nhìn tủ lạnh của ông mà hỏi ông: “Vậy ông có bán quán ăn này không?”
Ông chủ: “?”
Tống Lăng: “Ông ra giá đi, bán cho tôi, tôi tuyển ông làm giáo viên, dạy tôi làm kem.”
Ông chủ ngây tại chỗ nhìn hắn.
Nếu như không phải ngoại hình của hắn quả thực quá được, ông chủ sẽ thốt lên “Thần kinh”.
Ông chủ cười ha hả: “Nhóc con, đừng đùa nữa.”
Tống Lăng nghiêm túc nói: “Tôi không đùa.”
Nếu hắn không phải người đã từng mua một đống kem của ông, ông chủ nhất định sẽ tống hắn ra ngoài.
Đây không phải là thần kinh rồi sao?
Hắn đến không phải để mua kem, mà là mua quán kem.
Ông chủ lạnh lùng nói: “Không bán.”
Tống Lăng không để ý đến sự lạnh lùng của ông chủ, nói tiếp: “Bạn tôi thích ăn kem quán ông.”
“Vậy cậu tới mua cho cậu ta là được rồi mà.”
“Tôi muốn tự làm cho em ấy.”
Ông chủ cũng không muốn để ý tới hắn nữa. Lúc này một khách hàng tới, ông cười khanh khách đến chào hỏi khách hàng.
Tống Lăng đứng tại chỗ không đi. Chờ khách đi khỏi, hắn nói với ông chủ: “Ông yên tâm, tôi sẽ không dùng bí mật bán hàng của ông, tôi chỉ muốn làm cho em ấy ăn, tôi cũng có thể kí hợp đồng giữ bí mật với ông.”
Ông chưa từng gặp người nào không có mắt như vậy, ông đã lạnh lùng từ chối như vậy rồi, hắn còn không đi, thời đại nào rồi mà còn tiết mục bái sư quấn mãi không buông, sư phụ bị sự cố chấp của học trò làm cho cảm động?
Giờ ai cũng bận bịu, không có ai để ý tới người quấn mãi không buông nữa.
“Nhóc con, tôi đang làm ăn. Nếu như cậu không mua thì đi đi ha.”
Tống Lăng không đi, vẫn khăng khăng: “Tôi không đùa, tôi thật sự muốn học làm kem cho em ấy ăn.”
“Vậy cậu tới mua đi. Quán này của tôi sẽ không sập.”
“Tôi muốn tự làm cho em ấy ăn.”
“…”
Tại sao trở lại điểm xuất phát rồi, tại sao có người cố chấp, không có mắt như vậy.
Ông chủ quyết định không để ý tới hắn nữa.
Tống Lăng: “Đúng là không được, tôi đóng học phí, giá cả tuỳ ông.”
Ông chủ thật sự tức giận, “Năm trăm vạn!”
Tống Lăng bình tĩnh nói: “Được.”
Ông chủ ngẩn người, cuối cùng không nhịn được mà chế giễu, “Cậu bị điên à, đùa tôi hả?”
Ánh mắt Tống Lăng chợt lạnh đi.
Ông chủ có chút hoảng sợ, nhưng lời đã nói ra, cũng không có cách nào rút lại bèn cười nói qua loa lấy lệ: “Nhóc con, tôi đây buôn bán nhỏ thôi, cậu muốn mua thì mua, không mua thì đi đi có được không?”
Tống Lăng: “Kem hôm nay của ông tôi mua hết.”
Ông chủ: “?”
“Phiền ông đóng gói giúp tôi, hai vị vào một bát.”
Ông chủ kinh sợ tại chỗ, nhìn sắc mặt hắn, dường như muốn mắng câu “Thần kinh” thứ hai.
Nhưng Tống Lăng không cho ông cơ hội: “Ông buôn bán một ngày khoảng hai nghìn rưỡi, vì tránh nhỡ cái gì đó ngoài ý muốn xảy ra, thường cần nhiều đồ phụ tùng, nếu như mua hết kem ở đây, chắc hơn ba nghìn tệ,” Tống Lăng vừa nói vừa quét mã QR chuyển 500 tệ cho ông, “Đây là tiền cọc, cho vào túi, tôi không đùa với ông.”
Quán kem này thật sự là làm ăn nhỏ, một viên kem mười tệ, năm trăm tệ có thể lấy được năm mươi viên.
Sáng sớm đã có việc làm ăn lớn như vậy, ông chủ lập tức cười lớn bắt đầu làm việc: “Ngài chờ một chút, tôi chuẩn bị cho ngài.”
Người làm ăn, chỉ cần kiếm tiền, một giây trước là địch, một giây sau có thể bắt tay giảng hoà.
Hoà khí sinh tài mà.
Bán xong thì trưa ông có thể làm nhiều hơn một chút, buổi chiều lại bán tiếp, tiếp tục kiếm tiền.
Ông chủ lập tức cười hì hì nói: “Hay là tôi đóng gói vào thùng lớn cho ngài nhé, ngài chỉ việc xách về thôi.”
Tống Lăng cười: “Không cần, cho hai viên kem vào một cốc, tôi phải tham gia tụ họp.”
Ông chủ cười nhận lời.
Tống Lăng đứng ở đó đợi, nhìn ông chủ bận rộn đóng hàng.
Ông chủ gói hàng xong, 200 phần kem, 400 viên kem cuối cùng cũng gói xong, “Nhóc con, một phần hai viên kem, vừa vặn 200 suất, mười suất một túi, tổng cộng 20 túi, bốn nghìn tệ.”
Tống Lăng nhìn chằm chằm vào ông, không nói gì.
Ông chủ đẩy mã QR đến phía trước một chút, “Cậu trả ba nghìn rưỡi nữa là được rồi.”
Tống Lăng không quét mã: “Ông xin lỗi tôi trước đã.”
Ông chủ: “?”
Tống Lăng: “Vừa nãy ông nói tôi thần kinh đấy.”
Ông chủ: “…”
Tống Lăng lạnh lùng nói: “Xin lỗi đi.”
Không ai thích bị uy hiếp, cho dù là loại uy hiếp âm thầm này.
Tống Lăng chớp mắt, chỉ xách hai túi, xoay người rời đi.
Ông chủ nhìn đống kem đã đóng gói, sững sờ.
Người này đúng là thần kinh rồi.
Ông tính toán, hai viên đặt trong một hộp, bán lại có thể khiến ông bận đến chết, mà bán cũng không bán nổi, chỉ có thể bán cho hắn.
Ông khẽ cắn răng, nhưng không gì có thể so được với tiền, đóng gói xong hết rồi đúng không?
Ông chủ co được dãn được, cười xin lỗi, “Nhóc con, xin lỗi cậu, vừa rồi tôi chỉ thuận mồm nói thôi, Phật trên đầu môi, không có ý mắng ngài đâu.”
Tống Lăng dừng bước, quay đầu nhìn ông chủ, lại lấy điện thoại ra trả tiền.
Âm thanh tiền được chuyển vào tài khoản, cuối cùng ông chủ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tống Lăng: “Tôi biết ông đang chửi tôi.”
Ông chủ lắc đầu như trống bỏi, “Không có, không có ạ.”
Tống Lăng: “Tôi chỉ muốn cho ông biết, tôi không nói đùa.”
“Vâng, vâng, vâng.”
“Tôi thật sự trả được năm trăm vạn tiền học phí.”
Ông chủ ngạc nhiên, cười, “Đây là công thức ba tôi truyền lại, truyền cho người trong nhà, không được truyền cho người ngoài. Nhưng tôi có một cô con gái, cậu có muốn làm quen chút không?”
Tống Lăng nhìn ông, “Không có hứng.”
Ông chủ: “…” Xem ra chưa đủ lòng thành muốn học rồi.
Nếu không phải hắn có dáng vẻ có thể trả nổi năm trăm vạn tiền học phí, ông chủ kiểu gì cũng phải đánh chết hắn.
Lúc này, có chiếc xe van dừng lại bên ngoài quán kem, một người khác đi vào.
Người đến là Tiêu Tả.
Tiêu Tả: “Gọi tao lái xe van tới làm gì vậy?”
Tống Lăng: “Chuyển kem.”
Ông chủ: “?” Cảm giác cậu ta vừa nói không mua là để dọa ông vậy.
Tiêu Tả thấy đống kem này, sợ ngây người, “Mày mua nhiều kem như vậy làm gì?”
Tống Lăng: “Vả mặt.”
Tiêu Tả: “?”
Ông chủ: “…”
Tiêu Tả dọn hết đống kem này, lên xe van rồi hắn hỏi: “Chuyển đi đâu đây?”
“Cô nhi viện Chân Thiện Mỹ.”
“Giữa đông lạnh, mày cho trẻ con ăn kem?”
“Trong phòng có lò sưởi.”
“Nhưng vẫn rất lạnh.”
“Nhưng sẽ rất vui.”
“…”
Tiêu Tả không còn cách nào phản bác, dù sao thì mùa đông trốn trong phòng có lò sưởi ăn kem đúng là vui thật.
Hắn ngoan ngoãn giúp Tống Lăng đưa đến cô nhi viện.
Lúc Tiêu Tả thấy đám trẻ ngồi thành hàng hạnh phúc và thoả mãn ăn kem, nhất thời hắn cảm thấy, Tống Lăng chó này, thật sự quá giỏi rồi.
Viện trưởng Lâm nhìn đám trẻ cười nói, bà cười trách Tống Lăng: “Con chiều bọn nhỏ quá đấy.”
Tống Lăng cười.
Viện trưởng Lâm chợt nhớ ra chuyện gì đó, “Ồ, đúng rồi, có chuyện vẫn quên chưa nói cho con.”
Tống Lăng quay đầu lại, “Vâng?”
“Thanh Lạc ở Sơn Thành, vẽ tranh cho cô nhi viện Sơn Thành đó.”
Ánh mắt Tống Lăng ngừng một lát.
Viện trưởng Lâm lấy điện thoại ra, “Lúc ấy ta còn chụp bức tranh của thằng bé, con xem.”
Trong hình, người hắn nhớ ngày đêm đang ngồi trên giá vẽ vẽ tranh, một tay cầm khay pha màu, một tay cầm bút vẽ, đang nghiêm túc phác hoạ.
Em ấy quá thích vẽ tranh, lúc này nhất định em ấy đang mỉm cười, ánh mắt dịu dàng.
Bầu trời Sơn Thành thật xanh, ánh mặt trời rất rực rỡ, thích hợp để hoa hướng dương sinh trưởng.
Không giống như Thanh Lăng, khói mù ẩm ướt, sau khi vào mùa đông mưa dầm liên miên, cho dù hắn đã cẩn thận chăm sóc, hoa hướng dương trong chậu kia cũng đã thoi thóp.