“Ngươi…… có phải bị thủng chỗ nào rồi không? Sao lại có thể ăn nhiều như vậy?” Linh Bích hận không thể xách nàng lên xoay lật khắp người kiểm tra một lần.
“Không no, còn muốn ăn.” Chân Văn Quân liếm liếm miệng, còn chưa thỏa mãn.
“Không sợ no chết?!”
“Linh Bích tỷ tỷ…… Người ta đã mấy ngày không ăn.” Tiểu bộ dáng ủy ủy khuất khuất của Chân Văn Quân làm cho Linh Bích bại trận.
“Được được được, ta lại đi tìm xem còn có cái gì cho ngươi ăn không.”
“Ta và ngươi cùng đi!”
“Lúc này muốn đứng lên? Có đi được không vậy?”
“Được, có thức ăn ta bất cứ lúc nào cũng có thể đứng lên, chạy cũng không thành vấn đề.”
Khi Vệ Đình Húc từ Hoài Sâm phủ trở về Tiểu Hoa định ôm nàng từ trên xe xuống.
Chẳng qua vừa mới đụng vào cánh tay nàng, nàng bỗng nhiên co rụt lại, tựa hồ đã làm đau nàng.
“Nữ lang?” Tiểu Hoa không dám động nữa.
“Không có việc gì.” Vệ Đình Húc xoay chuyển cổ tay, nâng cánh tay lên tránh đi chỗ đau, để cho Tiểu Hoa ôm nàng xuống xe.
Đêm qua Vệ Đình Húc tựa hồ không có ngủ ngon, dưới mắt có hai đường xanh đen, hốc mắt cũng hồng hồng. Hôm nay mới sáng sớm Hoài Sâm phủ đã phái người đến đây, thỉnh Vệ Đình Húc đi đến phủ một chuyến, có việc thương nghị.
Tới Hoài Sâm phủ, Lý Duyên Ý nói Đình úy thự đã viết xong xà bì công văn quyết định tru di cửu tộc Hồng thị, nộp cho Lý Cử xem qua, bên trong có tên của Phùng Khôn. Xà bì công văn chính là loại công văn quan trọng nhất của Đình úy thự, bình thường chỉ xuất hiện khi dùng với tội lớn như di tộc. Đưa cho Lý Cử xem cũng không phải là để cho hắn định đoạt, chỉ là thông tri hắn một tiếng mà thôi. Lý Cử thân là Hoàng đế mặc dù không thể sửa đổi phán quyết cuối cùng của Đình úy thự, nhưng lại có thể lợi dụng đặc quyền của Hoàng đế cưỡng chế công văn kết án, kéo dài vụ án thêm một năm rưỡi nữa nói không chừng sẽ có chứng cứ mới xuất hiện, lại đem người cứu ra.
“Chẳng qua lần này Lý Cử căn bản không có cưỡng chế, mà lại thống thống khoái khoái dùng bút chu sa phê một chữ ‘Chuẩn’. Chữ này sẽ không can dự vào phán quyết của Đình Úy thự, nhưng biểu đạt thái độ của Lý Cử, hắn đã muốn vứt bỏ người.”
“Phùng Tỷ Kỳ thì sao?” Vệ Đình Húc quan tâm nhất vẫn là số phận của vị Hoàng hậu này. Kết cục của Phùng Khôn từ sớm đã được viết xong, nhưng ngược lại số phận của Phùng Tỷ Kỳ làm cho nàng có chút để ý.
“Phùng Tỷ Kỳ trái lại là mạng lớn.” Lý Duyên Ý nhắc tới người này thì có chút khó chịu, đối với cả nhà họ Phùng nàng đều không có hảo cảm hay thương hại gì, “Vậy mà lại có thể ở trước thời điểm xử trảm toàn tộc mà hoài thai Hoàng tử. Lý Cử niệm tình nàng có công hoài thai Hoàng tử, ban thánh chỉ đến cho Đình úy thự, hoàn toàn là dùng khẩu khí của Hoàng thượng ra lệnh cho Đình úy thự xóa bỏ tên của Phùng Tỷ Kỳ ra khỏi danh sách trảm thủ. Thời điểm Hoàng môn đi truyền thánh chỉ Quan Huấn đúng lúc đang thẩm vấn phạm nhân, bên trong cánh cửa phòng giam đóng rất chặt thoát ra tiếng kêu thảm thiết, lấn át hoàn toàn thanh âm của Hoàng môn. Hoàng môn đợi một lúc lâu cũng không thấy người đi ra, đành phải giữ lại thánh chỉ. Sau đó Quan Huấn nhìn không thấy cũng không biết, cuối cùng Đình úy thự lại chậm chạp không có xóa tên của Phùng Tỷ Kỳ, Lý Cử ra lệnh cho nội quan đi đến đó một chuyến lấy danh sách về, tự tay giữ lại một mạng của Phùng Tỷ Kỳ.”
Vệ Đình Húc hỏi: “Phùng Tỷ Kỳ là thật sự mang thai?”
“Hẳn là không giả, trong Thái y viện có trinh thám của ta, hắn đã đích thân dò xét mạch tượng của Phùng Tỷ Kỳ, đích thật là đang mang thai. Có điều Phùng Tỷ Kỳ bảo vệ được tính mạng nhưng khó đảm bảo ngôi vị Hoàng hậu, Lý Cử không có khả năng lưu lại một tội phụ như vậy làm Hoàng hậu. Vì không để cho thế nhân dị nghị, hắn nhất định sẽ phế bỏ Phùng Tỷ Kỳ rồi lập tân Hậu. Mấy năm nay Lý Cử chỉ sủng hạnh một mình Phùng Tỷ Kỳ, vì thế cho đến nay dưới gối không có tử tự, Phùng Tỷ Kỳ tuy rằng vô cùng có khả năng bị phế, nhưng hài tử của nàng Lý Cử ắt là muốn giữ lại.”
Vệ Đình Húc nói: “Hoàng hậu một khi bị phế, sự sắp đặt cho tân Hậu nhất định sẽ lại nhấc lên một trận tinh phong huyết vũ.”
“Hắn tự nhấc của hắn, chúng ta còn có việc trọng yếu hơn cần hoàn thành.” Lý Duyên Ý từ sáng sớm đã thay y phục luyện công, trông bộ dáng giống như là sáng sớm thao luyện vừa mới trở về, “Tử Trác, sáng sớm hôm nay ta đi săn, chỉ bắn mười mũi tên, mang về hai con hươu và sáu con thỏ hoang. Vốn còn có thể bắn hạ thêm vài con chim, đáng tiếc trên tay rốt cuộc có chút không quen, không có khí lực. Chỉ cần lại tiếp tục thao luyện thêm vài ngày là có thể. Bổn cung đã chuẩn bị tốt hết thảy, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất phát.”
“Điện hạ đừng vội, hết thảy cứ dựa theo kế hoạch mà tiến về phía trước là được.”
“Tử Trác ngươi nói với Vệ công một tiếng, hôm nay ta tạm thời không có thời gian đến Vệ phủ, ngày khác nhất định đăng môn bái phỏng.”
Khi đoàn người Vệ Đình Húc trở lại Vệ phủ, vừa vặn nhìn thấy Chân Văn Quân đang gặm đùi gà.
Chân Văn Quân vốn đang ăn đến vạn phần vui sướng, vừa chạm trán ánh mắt cùng Vệ Đình Húc thì ngay lập tức trở nên mất tự nhiên, tâm sự nặng nề mà tiếp tục ăn.
“Nữ lang đã trở về.” Linh Bích từ sự biến hóa trong biểu tình của Chân Văn Quân mà phát hiện manh mối, nhìn lại thì thấy đoàn người Vệ Đình Húc.
“Tỉnh rồi?” Vệ Đình Húc tự đẩy xe lăn đến trước mặt nàng, vươn tay sờ sờ trán nàng, “Còn có hơi sốt. Lát nữa ăn no liền trở về nghỉ ngơi đi.”
Vệ Đình Húc vừa nâng tay lên, tay áo rộng tuột xuống, lộ ra một dấu răng rõ rệt trên cánh tay nàng. Dấu răng đó đã biến thành màu xanh tím đáng sợ, trông giống như là bị dã thú tập kích.
Sau khi phát hiện vết cắn đó Chân Văn Quân lập tức chuyển dời ánh mắt —— thật sự không thể nhìn nổi. Hóa ra tối hôm qua bị trở thành con lợn nướng bị truy đuổi bị gặm cắn đích thực chính là Vệ Đình Húc. Đã bị điên dại cắn thành như vậy tại sao nàng cũng không hề hé răng? Nếu như lên tiếng một chút đánh thức kẻ đầu sỏ cắn người thì đã không đến nỗi bị thương nặng như vậy rồi.
Vệ Đình Húc biết nàng đã nhìn thấy vết thương, cũng không che đậy nữa: “Sáng nay không biết ngươi nằm mơ thấy cái gì, ôm cánh tay của ta liền cắn. Có lẽ là rất đói bụng. May mà ta cũng không sợ đau, bằng không thì đã đánh thức ngươi rồi.”
Trong đáy lòng Chân Văn Quân khẽ động, tuôn ra một trận ngọt ngào, nhưng rất nhanh lại bị cơn đau nhức mạnh hơn bao phủ.
“Ăn bao nhiêu rồi?” Vệ Đình Húc hỏi Linh Bích đang đứng một bên.
Linh Bích: “Sáu cái bánh chưng hai chén cháo bốn cái đùi gà một đĩa dưa muối, như thế còn chưa ăn no, ta đã cho người đi nướng thêm một cái đùi dê mang đến đây hẳn là cũng đủ rồi.”
“Thực sự ăn nhiều như vậy?” Vệ Đình Húc nhíu mày, hiển nhiên cũng bị cái miệng ăn của Chân Văn Quân làm cho kinh hãi rồi, “Muội muội đừng ăn một mạch quá nhiều, bằng không sẽ khó chịu đấy.”
“Ta đã cảnh cáo nàng rồi, nhưng mà nàng không nghe, cứ nhất quyết muốn ăn, không có biện pháp.”
Đúng lúc này cái đùi dê còn đang nổ váng dầu lách tách được đưa đến đây, Chân Văn Quân nghe mùi đã thấy thơm, thầm tính toán thêm một cái đùi dê to như thế này nữa hẳn là còn ăn được. Linh Bích lại cầm cái đùi lên ngăn cản lại, chỉ vào Chân Văn Quân nói: “Trước đó chúng ta đã nói rõ rồi, cái đùi dê nướng này ngươi chỉ có thể ăn ba miếng thịt, không thể ăn nhiều. Ngươi là muốn chính mình no chết sao?”
Chân Văn Quân nói: “Đúng vậy, ta đã nói là ba miếng, thì ăn ba miếng.”
“Được, ta cắt cho ngươi.” Linh Bích cầm đao định cắt thịt, bị Chân Văn Quân giành trước đoạt vào trong tay:
“Ba miếng thì ba miếng, nhưng ta không có nói là ba miếng do ai cắt.” Nàng giơ tay hạ xuống ba nhát đao, cái đùi dê vừa to vừa chắc thiếu chút nữa bị nàng gọt trụi, Linh Bích giận dữ vỗ bàn đứng dậy, Chân Văn Quân đắc ý cười ha ha.
“Hầu tử chết tiệt lại dám trêu đùa ta!”
“Chính mình ngốc còn trách người khác quá thông minh.”
“Ngươi……”
Linh Bích nâng tay định túm lấy lỗ tai nàng, Chân Văn Quân xoay người một phát tránh đi, Linh Bích bị động tác của nàng lôi cuốn về phía trước, không khống chế tốt lực đạo bụng đập vào bàn, đau đến nàng kêu “Ôi” một tiếng.
“Linh Bích tỷ tỷ là già rồi sao? Không phải giạng thẳng chân thì chính là đụng phải bàn.”
Linh Bích giận dữ, nhất định phải đập tiểu hỗn đản này một trận mới hả giận.
Hai người ở trong phòng náo loạn một lúc lâu, Linh Bích đuổi theo đến mồ hôi đầm đìa, Chân Văn Quân cũng tiêu bớt không ít thức ăn, cái đùi dê vừa cấp cho dạ dày lại phân tán ra đến không ít chỗ. Nhìn lại, Vệ Đình Húc rốt cuộc đang dùng đao cắt tảng thịt đùi vừa to vừa dài kia thành từng khối nhỏ, vừa cắt vừa hàm chứa ý cười nhìn nàng cùng Linh Bích đùa giỡn.
“Cắt thành khối nhỏ sẽ dễ ăn hơn.” Vệ Đình Húc hướng Chân Văn Quân vẫy tay, “Văn Quân muội muội, đến.”
Chân Văn Quân đành phải đi qua ngồi xuống.
“Ngươi chậm rãi nói, nói cho chúng ta biết ngươi đã thoát hiểm như thế nào.”
“Cũng không có gì.” Đối với Linh Bích thì rất sôi nổi, đến khi đối diện Vệ Đình Húc thì ngữ khí hoàn toàn bất đồng, hữu khí vô lực mà nói, “Chính là thủy đạo dâng đầy, ta liền bơi lên.” Cầm đũa vèo vèo vèo đem từng khối thịt dê nhét vào trong miệng, cơ hồ chưa kịp nhai đã nuốt xuống.
Vệ Đình Húc phát hiện nàng cảm xúc dị thường, cũng không có truy vấn: “Muội muội ăn chậm một chút.”
“Ân?” Chân Văn Quân chợt nhớ tới, “Nghe nói Vệ công đã từ chiếu ngục trở về? Hắn có khỏe không?”
“May mà muội muội bảo vệ được xà phù, phụ thân mới có thể từ chiếu ngục thoát hiểm.”
“Phải không? Ta nghe Linh Bích tỷ tỷ nói là Tạ Phù Thần mua chuộc Khương Vọng, ý đồ đánh cắp xà phù của Đình úy thự bị bại lộ nên mới khiến cho Tạ Phù Thần không có cách nào khác để tiếp tục xuống tay, Đình úy thự có thể thoát một kiếp nạn. Xà phù này ta có đoạt về được hay không ý nghĩa cũng không lớn.”
Lời này vừa nói ra, ba người khác đang có mặt ở đây biểu tình đều có chút biến hóa tinh tế. Chân Văn Quân cúi đầu ăn thịt, giống như không hề cảm giác được gì.
“Muội muội là đang trách ta bảo ngươi đi ngăn cản Khương Vọng, vì thế mới phải chịu khổ như vậy sao?” Vệ Đình Húc ôn nhu hỏi.
“Ta sao lại trách ngươi, vận mệnh ta đã như vậy rồi.” Chân Văn Quân đột nhiên đứng lên nói, “Ta ăn no rồi, có hơi đau đầu, đi về trước.”
Những khối thịt dê Vệ Đình Húc đã dày công tỉ mỉ cắt ra còn thừa hơn phân nửa ở trong đĩa, người ăn thì đã đi mất rồi.
Tiểu Hoa một mực đứng bên cạnh trong mắt âm thầm bốc hỏa, Linh Bích lúng ta lúng túng chẳng biết nên làm gì. Vệ Đình Húc gắp từng khối thịt trên đĩa cho vào trong chén nhỏ, bảo Linh Bích mang trả lại phòng bếp, đừng để lãng phí.
Vốn đang ăn uống ngon lành cái gì cũng không có, Vệ Đình Húc vừa đến liền khiến cho nàng đau đầu, là đau thật sự.
Chân Văn Quân sau khi trở về phòng nằm một chỗ xoa ấn cho chính mình, hơn nửa cái đầu đều được đè ấn qua một lượt, cơ hồ điểm qua hết tất cả các huyệt đạo nhưng vẫn không hề giảm bớt, nàng mới phát hiện đau không phải ở đầu, mà là một chỗ khác.
Đáng sợ.
Chân Văn Quân nằm ở trên giường, hai mắt không hề chớp mà nhìn chằm chằm trần nhà. Nàng cảm thấy chính mình xong đời rồi.
“Ta vào đây.” Linh Bích ở bên ngoài gọi một tiếng, không có nghe Chân Văn Quân cự tuyệt, liền đẩy cánh cửa ra.
“Ngươi ngủ sao?” Linh Bích hỏi.
Chân Văn Quân: “No quá ngủ không được.”
“Xác định là no quá ngủ không được? Ngươi làm sao vậy, vì sao đang tốt đẹp lại nổi giận với nữ lang.” Linh Bích ngồi trên tấm thảm ở dưới giường, hai tay chống đỡ khuôn mặt nhấp nháy đôi mắt phượng hẹp dài nhìn Chân Văn Quân, “Vì chuyện lần này gặp nạn, suýt nữa mất mạng?”
Trên đôi môi hồng nhạt của Chân Văn Quân thần châu* rõ rệt, nàng mấp máy môi rồi nói: “Ta đâu phải là người sợ chết.”
(*) Thần châu (唇珠): ở giữa cánh môi trên có một chóp nhô ra như hạt châu
“Lại còn có chuyện làm cho ngươi để ý hơn cả chuyện sinh tử?” Linh Bích giống như trêu đùa chọc chọc vào mặt nàng, “Không biết ngươi rốt cuộc là tức giận cái gì, ngươi có biết trong suốt mấy ngày ngươi mất tích nữ lang đã trải qua như thế nào không? Liên tục ba ngày đều xông ra ngoài mưa đi khắp nơi tìm ngươi, cho dù bị nhiễm phong hàn đầu nóng đến mức có thể luộc chín cả trứng gà nhưng nàng cũng không chịu trở về. Tiểu Hoa liên tục khuyên nàng nên yêu quý thân mình, vì vậy mà khiến nữ lang tức giận, trách mắng Tiểu Hoa. Đêm qua trước lúc ngươi trở về Vệ công vừa mới từ chiếu ngục trở về nhà, cả nhà Trưởng Tôn cũng tới thăm, tất cả đều là những người nàng đã quen thuộc từ nhỏ, nữ lang đành phải đi theo bồi tiếp một lúc. Ai có thể ngờ được vào thời điểm đó ngươi đã trở lại, còn nhìn thấy nữ lang cùng Trưởng Tôn công tử……” Linh Bích nói đến chỗ này chợt dừng lại, hai tròng mắt đen thẫm nhìn thật kỹ Chân Văn Quân, muốn nhìn thử xem khi nhắc tới Trưởng Tôn Ngộ thì nàng có biểu tình gì.
Chân Văn Quân bĩu môi.
“Sĩ tộc kết thông gia chính là một chuyện hết sức bình thường, thông qua hôn sự của nhi nữ làm cho hai nhà thân càng thêm thân, thế lực càng cường đại hơn thì mới có thể có chỗ đứng vững vàng hơn ở hậu thế, điểm ấy ngươi không thể không hiểu. Nữ lang đã đối đãi với chúng ta tốt lắm rồi, chúng ta không cần cũng không thể có tình cảm khác đối với nàng, nếu không thì đối với nữ lang mà nói chỉ có thể là gánh nặng. Văn Quân, ngươi hiểu không?”
Chân Văn Quân làm sao lại không hiểu, nàng vẫn luôn hiểu, thậm chí cả chuyện mà Linh Bích có nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới đều nằm ở trong lòng Chân Văn Quân. Thế nhưng nàng khống chế không được cảm xúc của chính mình, bởi vì chuyện gì mà tức giận, vì ai mà vui vẻ vì ai mà khổ sở, những cảm xúc này nếu như có thể khống chế được thì đã không phải là chuyện trọng yếu đến mức khiến cho người ta phát sầu.
Có lẽ lúc trước Tạ Thái Hành cùng Vân Mạnh tiên sinh lựa chọn A Lai thông minh lanh lợi thiên phú dị bẩm làm mật thám, lẻn vào bên cạnh Vệ Đình Húc lợi dụng cơ hội ám sát nàng, chuyện này cũng không có sai lầm gì quá lớn, A Lai quả thật có năng lực này, nhưng mà bọn họ đã tính sót một chuyện.
Vệ Đình Húc thần bí cường đại lại xinh đẹp có một lực hấp dẫn trí mạng đối với A Lai trẻ tuổi. Tình cảm của nàng đối với nàng ấy đang chậm rãi chuyển biến, từ sự sợ hãi ban đầu biến thành khát khao, cho tới tận bây giờ là khó có thể dứt bỏ.
Xong đời rồi.
Nàng cảm thấy tất cả đều sắp kết thúc rồi.
Nàng có lẽ thật sự cứu không được a mẫu rồi.