“Có phải lúc nãy em nói với mẹ là Vĩnh Kiệt về quê giải quyết chuyện gia đình không? Là đột nhiên nghỉ học sao?”
“Đúng ạ, Vĩnh Kiệt đang yên đang lành lại biến mất, nếu như người yêu của cậu ấy không báo cho tụi em biết thì tụi em còn tưởng cậu ấy bị bắt cóc ấy chứ.”
“Anh nghĩ… có gì đó không đúng ở đây.” Lý Khải ngờ vực.
“Không đúng? Chỗ nào?”
“Lúc chiều anh quay phim ở ngoài biển ở khu vực ngoại thành, anh gặp Vĩnh Kiệt, cậu ấy đi với Hạ Trì.”
“Dạ sao? Biển? Ngoại thành? Đi với Hạ Trì? Anh không nhìn nhầm đấy chứ?”
“Nhầm sao được mà nhầm, anh còn đến đó đẻ nói chuyện với hai người họ nữa mà.”
Lê Học mơ hồ nghĩ nghĩ, sờ cằm suy đoán: “Không lẽ mọi chuyện là do Hạ Trì đứng sau âm mưu sao?”
“Anh không thân thiết với Hạ Trì, anh cũng không hiểu rõ tính cách của cậu ấy khi đối nhân xử thế như thế nào, nhưng mà đối với những gì Hạ Trì đã từng làm với anh, anh có thể khẳng định Hạ Trì rất có thể là người đứng sau tất cả.”
Hạ Trì từng chuốc thuốc một người nổi tiếng như Lý Khải rồi đem lên giường, một người như vậy rõ ràng là không tầm thường. Chuyện gì mà hắn còn không dám làm nữa?!
Lê Học nói: “Nhưng mà, em vẫn còn ngờ ngợ cái này.”
“Chuyện gì?”
“Hạ Trì là kẻ khôn lanh gian xảo ai cũng biết, nhưng mà việc Vĩnh Kiệt hiện tại đã chấp nhận ở bên cạnh cậu ta là do cậu ta cưỡng ép Vĩnh Kiệt hay là do chính Vĩnh Kiệt cam tâm tình nguyện đi theo thì em vẫn không dám chắc.”
“Em nghĩ Vĩnh Kiệt có khả năng sẽ cam tâm tình nguyện?”
“Trước đây có một khoảng thời gian Vĩnh Kiệt yêu đương với Hạ Trì, em nghĩ cũng có một chút khả năng Vĩnh Kiệt tự nguyện.”
“Em non quá vậy.” Lý Khải cười lắc đầu đánh giá.
“Em nói Vĩnh Kiệt có người yêu mới tên là Trục Kha phả không phải sao. Vậy thì việc Vĩnh Kiệt tự dưng yêu lại Hạ Trì và chấp đi theo là chuyện không hợp lý. Nếu như ngay từ đầu Vĩnh Kiệt vẫn còn yêu Hạ Trì thì cả hai chia tay làm gì, đúng không?”
Lê Học nghe Lý Khải phân tích thì thấy ngày càng thông suốt: “Anh nói đúng nhỉ. Vậy tức là, chỉ có một khả năng, Vĩnh Kiệt là người đòi chia tay với Hạ Trì để quen Trục Kha, sau đó Hạ Trì tức giận không chấp nhận, cho nên mới cưỡng chế bắt cóc Vĩnh Kiệt và giam giữ cậu ấy ở bên cạnh. Tiếp theo, bằng một cách thức nào mà Hạ Trì đã dụ dỗ Vĩnh Kiệt khiến cho Vĩnh Kiệt gọi điện cho Trục Kha để thông báo rằng Vĩnh Kiệt đã về quê.”
Lý Khải xoa đầu Lê Học: “Em ngộ ra được rồi này.”
Lê Học dùng ngón cái quẹt mũi: “Em giỏi không?”
“Ừm. Vậy em định thế nào?”
“Em sẽ nói với Thế Sinh, sau đó… sau đó thế nào ta?”
“Em phải báo cho cả Trục Kha nữa, nếu được, hãy nhờ sự trợ giúp của người lớn. Ví dụ như ba mẹ của Hạ Trì, hoặc cảnh sát chằng hạn.”
Lê Học nghe Lý Khải nhắc đến cảnh sát thì có hơi run nhẹ, vì cậu không hề nghĩ đến chuyện này sẽ phức tạp tới mức phải nhờ đến cảnh sát như vậy?
Lê Học hoang mang nói: “Em… em biết rồi.”