(Tây: mùi trà xanh thoang thoảng đâu đây ?)
Lý Dung nghe vậy liền nhìn thoáng qua ba ly trà đang đặt trên bàn, Bùi Văn Tuyên chú ý đến ánh mắt của nàng liền cười giải thích, “Những chiếc ly này đều bị thủng”
Trên bàn trà của nàng sao có thể xuất hiện ly thủng chứ?
Nhưng nàng không dám hỏi, vì sợ hỏi xong, Bùi Văn Tuyên có thể lập tức chọc thủng chúng nó.
Tô Dung Khanh cầm ly trà, cúi đầu nhìn gợn nước bên trong, Bùi Văn Tuyên thấy hai người đều không nói lời nào, lại bắt đầu giới thiệu lá trà này với Tô Dung Khanh.
Hắn vừa nói chuyện, bầu không khí đã không còn ngượng nghịu như ban nãy. Tô Dung Khanh cũng là một người biết điều, hai người liền bắt đầu nói chuyện phiếm về chủ đề lá trà. Lý Dung chỉ cúi đầu đọc sách, không nói một câu.
Thật vất vả mới đến được Hình bộ, Bùi Văn Tuyên dìu Lý Dung xuống, theo sau Tô Dung Khanh vào nhà lao.
Tạ Lan Thanh ngồi trong phòng giam, người bên cạnh mang ghế đến mời Lý Dung ngồi. Lý Dung ngồi xuống xong liền nhìn về phía Tạ Lan Thanh đang ngồi trên giường hỏi, “Nghe nói Tạ đại nhân có việc tìm ta?”
Tạ Lan Thanh nhìn Lý Dung, ông không hề hành lễ, Lý Dung phe phẩy quạt, cũng không so đo thái độ vô lễ kia. Hai người lẳng lặng đối diện hồi lâu, cuối cùng ông ta lên tiếng, “Người từng gặp bà ấy sao?”
Lý Dung không đáp, Tạ Lan Thanh nghẹn lời, tiếp tục hỏi, “Lận Hà, Người từng gặp bà ấy, đúng không?”
“Chưa hề”, Lý Dung bình tĩnh đáp, “Ta vẫn luôn ở Hoa Kinh, bà ấy hai năm trước đã chết, còn cho người đến Hoa Kinh tìm ngươi, ngươi biết, nhưng lại không đến. Ta không thể nào gặp được bà ấy”
Tạ Lan Thanh nghe vậy liền trợn trừng hai mắt, “Hai năm trước bà ấy đã chết?”
“Ngươi không biết sao?”, Lý Dung mỉm cười, sau đó nàng lại gật đầu, như vỡ lẽ nói, “Cũng đúng thôi, suốt hai mươi năm, ngươi chẳng hề đi gặp bà ấy một lần. Nhưng mà Tạ đại nhân…”, Lý Dung chống cằm, “Tuy ta chưa từng gặp bà ấy nhưng chuyện Tạ đại nhân muốn biết, chưa chắc ta không biết nha?”
Dù sao năm xưa, Tô Dung Khanh cũng từng điều tra hết thảy những người xung quanh Lận Hà, sau đó đã tổng kết được nửa đời đầy phiêu bạc của bà.
Xuất thân từ bang phái nổi tiếng giang hồ, lúc niên thiếu đến Hoa Kinh, một màn anh hùng cứu mỹ nhân, ngoài ý muốn gặp gỡ vị công tử quý tộc ở Hoa Kinh năm ấy.
Trăm năm danh môn cho nam nhân sự phong nhã, thêm cả sự hồn nhiên tuổi thiếu niên, cho dù là một trái tim cứng rắn được tôi luyện do tập võ từ nhỏ, cũng không khống chế được tan chảy thành sông.
“Phi Bạch…”, Tạ Lan Thanh nhìn chằm chằm Lý Dung, “Thật sự là con ta sao?”
“Ngươi đến giờ còn cho rằng ta đang lừa ngươi?”, Lý Dung có chút bất đắc dĩ, “Tạ đại nhân, ta sẽ không dùng loại chuyện này vu khống ngươi. Năm đó khi ngươi và Lận Hà yêu nhau, ngươi vì chịu không nổi áp lực của gia đình nên mới cắt đứt với và ấy. Năm đó, bà ấy cho ngươi ba nguyện vọng, nguyện vọng thứ hai của ngươi chính là bảo bà ấy rời đi”
“Khi đó, bà ấy đã có mang Lận Phi Bạch”
“Nhưng bà ấy không hề nói gì với ta cả!”, Tạ Lan Thanh gào lên, Lý Dung có chút khó hiểu hỏi ngược lại, “Vì sao phải nói với ngươi chứ? Ngươi không thể cưới bà ấy, mà bà ấy cũng không định tái giá với người khác. Đứa nhỏ này là sự ký thác duy nhất của bà ấy, bà ấy sẽ không hại nó. Nếu sinh ra và để nó tiến vào Tạ gia, nó sẽ là đứa con hoang có người mẹ thấp kém, cho nên tại sao bà ấy phải nói với ngươi?”
Tạ Lan Thanh ngơ ngác nhìn Lý Dung, Lý Dung bình tĩnh nói, “Bà ấy mang theo con rời đi, lại không được gia tộc tông môn chấp nhận, vì thế bà ấy cùng tiểu sư muội trốn đông trốn tây, bất đắc dĩ mới viết thư xin tiền ngươi”
“Thời điểm đó chắc ngươi cảm thấy nhẹ nhõm lắm nhỉ, vì cuối cùng cũng không cần phải áy náy với nữ nhân này. Vì thế ngươi vung ra một khoản bồi thường cực lớn, cho bà ấy cả ngọn núi Tần Khúc”
“Sau này bà ấy thành lập Thất tinh đường, bên cạnh có tả và hữu hộ pháp, giang hồ đều đồn đãi bà ấy và hữu hộ pháp, cũng chính là sư huynh của mình, quan hệ mập mờ cho nên ngươi liền cho rằng Lận Phi Bạch là con của Lận Phi. Dù sao khi ngươi biết đến sự tồn tại của Lận Phi Bạch ước chừng đã muộn một năm”
“Tuổi thật sự của Lận Phi Bạch không phải hai mươi, năm nay gã chỉ mới mười chín thôi”
“Lận Hà một mình sống trên núi Tần khúc cả đời, đến lúc trước khi chết vẫn nhớ đến ngươi. Bà ấy cho người đi tìm ngươi, nhưng ngươi lại không muốn đi”
“Sau khi bà ấy chết, sợ người giang hồ trả thù, khi dễ Lận Phi Bạch tuổi còn nhỏ nên ra lệnh không được làm lễ tang, cứ mãi ngụy trang như thể bà ấy vẫn còn sống”
“Cho nên người mà ta gặp khi đến Thất tinh đường…”
“Không phải bà ấy”
Lý Dung khẳng định đáp, Tạ Lan Thanh ngồi tại chỗ, thần sắc có chút hoảng hốt. Lý Dung nhìn ông chăm chú, rất lâu sau, nàng nhẹ nhàng gõ quạt, từ tốn nói, “Tạ đại nhân còn chuyện gì khác muốn hỏi không? Nếu đã hết, Bổn cung đi đây”
“Bà ấy hận ta sao?”, Tạ Lan Thanh đột nhiên hỏi, Lý Dung nghĩ một chốc mới đáp, “Chuyện này ta cũng không biết. Bất quá ta cũng rất tò mò…”, Lý Dung hơi rướn người về phía trước, “Ngươi yêu bà ấy sao?”
Tạ Lan Thanh trầm mặc, phải sau hồi lâu mới bật cười đáp, “Không dám nói là yêu”
“Ta cũng nghĩ vậy”, Lý Dung đứng dậy, nhàn nhạt lên tiếng, “Tình yêu với các ngươi mà nói, vốn dĩ mỏng manh dễ vỡ. Đáng thương Lận Hà, phiêu bạc cơ khổ cả đời lại thua trong tay loại người như ngươi”
Tạ Lan Thanh không nói gì, vào lúc Lý Dung định bước ra ngoài, ông lại khàn khàn nói, “Ta chỉ hy vọng bà ấy có thể sống hạnh phúc cả đời”
Lý Dung dừng bước, nàng quay đầu lại liền thấy Tạ Lan Thanh đang ngẩng đầu nhìn bầu trời bên ngoài song cửa sổ, “Thủa niên thiếu không biết trời cao đất dày, cho rằng chỉ cần đánh cuộc cái mạng này là có thể bảo vệ cả hai được an ổn. Ta cầu xin bà ấy ở lại, lén thành hôn với bà ấy, mang bà ấy đến Hoa Kinh, ta cho rằng chỉ cần bất chấp tính mạng, không cần vinh hoa phú quý, ta và bà ấy có thể được ở bên nhau”
“Nhưng sau này ta phát hiện, người trong một gia tộc, nào có tư cách nói đến tình yêu? Sự cao quý của thế gia vốn đến từ huyết thống cao quý cùng những mối quan hệ thông gia cao quý, ta thân là con cháu Tạ gia, nếu tùy tiện cưới một nữ tử giang hồ sẽ khiến cả gia tộc hổ thẹn, sự cao quý hơn trăm năm lập tức sẽ biến thành trò cười trong mắt người khác. Trai gái trong tông thất, cả những gia tộc có quan hệ thông gia đều sẽ chịu ảnh hưởng, liên lụy. Tạ gia không chấp nhận chúng ta, ta có thể chết, nhưng bà ấy thì sao?”
“Vốn là người trên trời, cớ gì lại lạc xuống thế gian*?”
(*Gốc, 本是天上人,何以落凡间. Ý ở đây có nghĩa đại khái là Tạ Lan Thanh không muốn Lận Hà bị liên lụy, cuốn vào vũng nước đục)
Tạ Lan Thanh nhắm mắt lại, “Ta bảo bà ấy rời đi là vì muốn bà ấy được sống hạnh phúc; ta không đi gặp bà ấy, là vì ta biết vốn dĩ không có kết quả, hà tất vấn vương thêm đau lòng”
“Ta không phải không yêu bà ấy, chỉ là ta không có tư cách, cũng không dám nói ra”
“Ta có khi cũng tự hỏi mình vô số lần, ta đã làm sai điều gì? Ta thích một người, bà ấy cũng thích ta, vì sao phải có nhiều người bị trừng phạt, sống trong khổ sở đến vậy. Là ta sai hay là bọn họ sai?”
“Nhưng cha mẹ ta không sai, người trong tộc không sai, mà ta thì sao? Thích một người không thuộc về các dòng họ nên có quan hệ thông gia là tội lỗi, nhưng vì sao lại như vậy?”
Tạ Lan Thanh như thể cảm thấy cực kì buồn cười, ông nhắm mắt lại, “Ta dùng cả đời để nghiền ngẫm, sau này ta mới hiểu được, bởi vì ta sinh trong gia tộc đứng đầu, hưởng thụ vô vàn phú quý, cho nên ta cần giữ gìn sự phú quý này. Đau khổ chẳng được xem là gì, tình yêu cũng chẳng được xem là gì, duy trì gia tộc mới là đại nghĩa, trăm năm như thế, ngàn năm vẫn như thế. Ta phải bảo vệ Tạ gia, bảo vệ dòng họ cùng huyết thống cao quý này. Lý gia của Người vốn là con cháu Hoàng tộc…”, Tạ Lan Thanh quay sang nhìn về phía Lý Dung, “Người lại gả cho một tên hàn tộc. Hàn tộc cũng liền thôi, Người thế nhưng làm theo sự sắp đặt của hắn, chia rẽ Thái Tử và thế gia”
“Điện hạ, trước đây ta không thể nói, nhưng hôm nay ta lại muốn hỏi một câu, những việc làm hôm nay của Người, rốt cuộc là vì mục đích gì? Vì làm Túc Vương, đứa con của nữ nhân thấp kém, ti tiện kia bước lên ngai vàng sao?!”
Lý Dung không nói gì, nàng lẳng lặng nhìn người nọ chìm vào trạng thái cực kì mâu thuẫn và trên bờ vực tan vỡ.
Nàng cảm thấy Tạ Lan Thanh thật đáng thương, nhưng nàng cũng không biết ông đáng thương ở đâu.
Đáng thương vì bị trói buộc bởi vô số những quy tắc, chẳng khác gì nàng kiếp trước.
Hay đáng thương vì sinh ra trong hoàn cảnh đầy quy tắc lại không muốn làm theo, chẳng khác gì Lý Xuyên kiếp trước.
Nàng không nói được gì, nàng lẳng lặng nhìn Tạ Lan Thanh đắm chìm vào sự mờ mịt khó lòng giải thích và sự đau đổ đến tột cùng.
Cũng chính vào giây phút trầm mặc đó, nàng cảm thấy có người vươn tay, lẳng lặng nắm lấy tay mình.
“Mọi việc Điện hạ làm hiện tại chính là để giúp những người như Tạ đại nhân sau này không cần phải hỏi câu vì sao kia”
Tạ Lan Thanh sửng sốt, Lý Dung quay sang, chậm rãi ngẩng đầu.
Bùi Văn Tuyên đứng bên cạnh nàng, chẳng khác gì một tòa núi cao sừng sững, che mưa chắn gió giúp nàng. Hắn nhìn Tạ Lan Thanh, bình tĩnh nói, “Thích một người, cùng người mình thích thành hôn, thứ việc ấy đại biểu không chỉ là tình yêu mà còn là quyền làm người cơ bản nhất. Tạ đại nhân nói tình yêu không thể tính là gì, chính xác, nhưng Tạ đại nhân không phát hiện sao, dưới những quy tắc kia, vì gia tộc, đâu chỉ riêng tình yêu, ngay cả con người, đạo nghĩa, công lý, đều chẳng được tính là gì cả”
“Điện hạ mong muốn thứ quan trọng nhất của mỗi người trên thế gian này không phải là gia tộc mà là sự hạnh phúc và cuộc sống tràn đầy hy vọng của họ. Có lẽ hôm nay không thể có, thậm chí phải qua một trăm năm, một ngàn năm, nhưng Điện hạ vẫn hy vọng sẽ có một ngày, sẽ không còn ai như Tạ đại nhân, tự hỏi bản thân đã làm sai điều gì”
“Cũng sẽ không còn ai như Tạ đại nhân, chỉ trích Điện hạ thân là con cháu Hoàng gia cao quý lại gả thấp cho hàn tộc”
“Người Lý Dung gả cho chính là Bùi Văn Tuyên, mà người Điện hạ gả cho, lại là một người yêu nàng, cũng là người nàng yêu”, Bùi Văn Tuyên thần sắc bình tĩnh, ngữ điệu vững vàng, “Hắn có thể khiến nàng vui vẻ cả đời, có thể yêu nàng cả đời, bảo vệ nàng cả đời, có thể không cô phụ, không phản bội, không rời bỏ”
“Cho dù là hàn môn, cũng không phải là sự sai lầm”
?Tác giả có lời muốn nói?
【 Vở kịch nhỏ 】
Tác giả, “Xin hỏi, ngài đối xử với tình địch thế nào?”
Bùi Văn Tuyên, “Thứ nhất, không được nổi nóng; thứ hai, không được mất khống chế, không được nổi nóng. Muốn nghiêm túc, rộng lượng, dịu dàng hiền thục, sau đó tìm được khe hở mà chen ngang. Không để họ có bất kì cơ hội tiếp xúc gần gũi, dùng một chút thủ đoạn để cho thấy quan hệ giữa hai phu thê cực tốt nhằm chọc tức đối phương. Nếu đối phương mất kiểm soát, ta có thể đến tìm sự an ủi của phu nhân và xin giúp đỡ, sau đó nói với phu nhân rằng đừng ra mặt lấy lại công bằng giúp ta, ta không sao, thật ra tình địch cũng không có sai…”
Tác giả, “Ngươi nói chuyện thật sự có logic chặt chẽ, thái độ cực kì nghiêm túc a…”