“Cảm ơn!”
An Thư cảm ơn một tiếng, sau đó bước vào văn phòng của Phùng Nhất Phàm.
Cô vừa vào đã thấy ba người mặc bộ Âu phục đen trên ghế sofa ngồi đợi cô.
Cô cúi đầu chào hỏi: “Chào Phàm ca, hôm nay em nhờ anh duyệt kịch bản mà anh lại mời đến hai vị thần này đến không?”
Cô đi lại ngồi đối diện ba anh. An Thư đưa kịch bản cho Nhất Phàm
“Mấy hôm nay em quay quảng cáo, rồi đi quảng bá phim nữa. Nếu nhận phim này thì vất vả lắm”
“Không sao đâu. Em tính hết rồi”
“Nếu em đã nói vậy để anh xem thử” Nhất Phàm gật nhẹ đầu
Cởi áo khoác, Nguyễn Tuấn Kiệt vừa sửa lại tay áo vừa nói: “Nó vẫn còn phải xem một lúc nữa, em có thể nghỉ ngơi, nhìn sắc mặt em có vẻ tối qua ngủ không ngon?”
An Thư sờ vành mắt đen xì: “Tối qua phấn khởi quá nên xem kịch bản cả đêm…”
“Đi chợp mắt một chút đi, xong tôi sẽ gọi em.”
“Ông chủ đang làm việc mà tôi đi ngủ thì hình như không tốt lắm đâu?” An Thư cảm thấy không ổn.
Nguyễn Tuấn Kiệt liếc cô một cái: “Em không ngủ cũng chẳng giúp được gì, nhưng em ngủ rồi thì tôi sẽ yên tâm hơn.”
“Vậy tôi ngồi đây!”
Vừa dứt lời, An Thư đã tựa đầu vào ghế nhắm mắt lại
An Thư vừa ngủ được một lại. Thì cửa phòng của Nhất Phàm bật tung ra.
“Anh…” Nguyễn Tuấn Khải chưa nói hết câu thì đã nhận ngay cái liếc cảnh cáo của anh mình. Nguyễn Tuấn Khải mới để ý người con gái đang ngủ là An Thư. Anh lẵng lặng đi đến ngồi kế Tư Vũ.
Sau khi An Thư tỉnh lại thì việc đầu tiên chính là hỏi thăm chính sự: “Phàm ca, anh xem xong kịch bản chưa? Thế nào thế nào? Tôi có thể nhận sao?”
“Kịch bản có vấn đề gì không?”
Nhất Phàm lắc đầu nói: “Anh thấy nó rất hay. Khả năng em hoàn thành nó là tuyệt đối”
Tư Vũ cũng hào hứng nói: “Sau bộ phim Đoạn Trường Ca thì bộ phim này sẽ là thành công tiếp theo”
Nguyễn Tuấn Khải cười lớn: “Với tính cách của cô thì chuyện này là nhỏ”
“Nhưng e là…” Nhất Phàm, Tư Vũ cùng Tuấn Khải điều nhìn sang Nguyễn Tuấn Kiệt
“Anh xem xong kịch bản rồi à?” Ninh Tịch thấy anh cầm kịch bản trong tay thì vội hỏi.
“Ừ.” Nguyễn Tuấn Kiệt vào phòng ngồi xuống ghế salon, giữa hai lông mày có chút nghiêm trọng.
Nhìn biểu hiện của anh thì An Thư có chút khẩn trương: “Có vấn đề sao?”
“Không có gì cả…”
An Thư vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì Nguyễn Tuấn Kiệt đã tiếp lời: “Nhưng tôi không muốn em quay phim này.”
“Hả? Tại sao?” Cô sửng sốt.
Anh nhíu chặt lông mày nói: “Có quá nhiều cảnh nguy hiểm.”
“Cảnh nguy hiểm? Chỗ nào?” An Thư cẩn thận nhớ lại một chút mới nghĩ ra vai chính tương đối thích mấy loại hoạt động kích thích.
“Ý anh là mấy cảnh đua xe với nhảy bungee* đấy á? Thật ra mấy cái đó đều là mấy cái tôi chơi quen rồi, hơn nữa lúc quay phim cũng chắc chắn không làm thật, sẽ không nguy hiểm gì đâu!” Ninh Tịch cố gắng thuyết phục.
*Nhảy bungee: Là trò chơi mạo hiểm hàng đầu thế giới. Bạn sẽ leo lên một tháp cao, buộc dây đai quanh người rồi quăng mình xuống dưới mặt đất (hoặc mặt nước). Khi chỉ còn cách bề mặt tiếp xúc không xa, bạn sẽ được kéo lên.
Nhưng mà Nguyễn Tuấn Kiệt dường như đã quyết: “An Thư, em chọn cái khác đi! Nếu mấy phim Lâm Đình đưa mà em không thích thì tôi có thể chuẩn bị thêm cho em. Nếu được tôi sẽ kêu người viết riêng cho em”
Trái tim An Thư nhất thời trầm xuống, sắc mặt cũng thay đổi: “Tôi không muốn! Tôi nhìn trúng cái này! Không phải nó thì không được!”
Nguyễn Tuấn Kiệt nhéo mi tâm một cái: “Ngoan, nghe lời nào!”
An Thư có chút ủy khuất: “Nguyễn Tuấn Kiệt , anh không tin tôi sao?”
“An Thư, không phải là tôi không tin em, em là người tôi đào được nên tôi sẽ phụ trách việc bảo vệ tính mạng của em, điểm này là ranh giới cuối cùng của tôi.” Giọng anh cho thấy đã không cách nào xoay chuyển.
Mẹ kiếp! Lại thêm một trở ngại nghiêm trọng nữa…
Chẳng lẽ bộ phim này đã được định trước là vô duyên với cô sao?
An Thư ngàn lần không nghĩ tới bận rộn hơn nửa ngày sẽ có kết quả như vậy…
Thật ra thì những cảnh quay kia hoàn toàn không là vấn đề với cô, nhưng nhìn bộ dạng anh thế này có vẻ sẽ không nhân nhượng.
Nếu anh không đồng ý thì làm sao mà Nhất Phàm dám kí cho cô chứ.
Làm thế nào đây…
Nghĩ đến sự yêu thích của cô với kịch bản kia thì An Thư vẫn không cam lòng, vẫn quyết định thử một lần nữa.
Đến giờ cô thử dùng mỹ nhân kế một lần!
An Thư hít một hơi thật sâu, chỉ trong chớp mắt biểu cảm trên mặt và trạng thái của cô đã hoàn toàn thay đổi.
Cô cụp mắt, cúi thấp đầu đứng trước mặt Nguyễn Tuấn Kiệt chẳng nói năng gì.
Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai một…
Trong đầu đang thầm đếm ngược mười giây.
Nguyễn Tuấn Kiệt thấy cô gái nhỏ cúi đầu ỉu xìu, trong lòng anh dù không đành lòng nhưng biểu cảm trên mặt vẫn giữ vẻ lạnh băng băng, không hề dao động, rất kiên quyết.
Giây tiếp theo, khi An Thư ngẩng đầu lên vành mắt đã đỏ bừng, trong đôi mắt đã ầng ậng nước, nước mắt rưng rưng nhưng không rơi xuống.
Đồng thời, giọng của cô gái cũng khàn đi, lại còn cực kì mềm mại, cẩn thận từng tí một bước đến trước mặt Nguyễn Tuấn Kiệt, dùng hai ngón tay khe khẽ nắm lấy tay áo anh giật giật: “Nguyễn Tuấn Kiệt… thực sự không được à?”
Gương mặt lạnh băng băng của anh trong phút chốc dường như nứt ra một cái hố, nhưng miệng thì vẫn khăng khăng cố thủ không chịu đồng ý: “Không được, An Thư, bất kì chuyện gì tôi đều có thể đồng ý với em nhưng riêng chuyện này thì không.”
Ngay lập tức sau đó, nước mắt An Thư liền lã chã rơi, giọng nói lại càng đáng thương: “Nguyễn Tuấn Kiệt, xin anh đấy, tôi thật sự rất thích kịch bản này mà, tôi đảm bảo tuyệt đối sẽ giữ cho mình an toàn, có được không? Tôi…”
“Được.”
“!!!”
Hả hả hả? Cái gì cơ???!!
Mới chỉ dùng có một thành công lực đã đánh bại được Đại Boss, mỹ nhân kế còn chưa kịp dùng mà?
Thế mà đã xong rồi ấy hả?
Cái này như kiểu là dùng kĩ năng tân thủ mà cũng đánh gục được Đại Boss ấy! Quả thật là lỗi hệ thống mà!
Nghe câu trả lời của anh. Ba người chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân
An Thư sững sờ mất một lúc mới phản ứng lại được ngay sau đó cô liền nhảy cẫng lên: “Nguyễn Tuấn Kiệt! Anh đồng ý rồi à? Anh thực sự đồng ý rồi à?”
Vẻ mặt của anhcứng đờ, hình như cũng vừa mới nhận ra là mình mới nói cái gì xong, anh cau mày bóp trán, thần sắc cực kì bất đắc dĩ: “Tôi có thể thu hồi câu nói đó lại không?”
An Thư vội vàng gào lên: “Đương nhiên là không được rồi!!! Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy!!! Anh anh anh….anh mà nuốt lời tôi khóc cho anh xem đấy!”
Anh thở dài một cái: “Được rồi, không nuốt lời.”
Thực ra, lúc nước mắt của cô lã chã rơi xuống, anh đã biết thừa mình chắc chắc sẽ thỏa hiệp, đã thế việc gì phải cố chấp thêm nữa.
Thậm chí, rõ ràng biết rằng cô có thể đang giả vờ nhưng vẫn chẳng thể chống cự, anh tỉnh táo nhìn lý trí của bản thân sụp đổ.
Đạt được mục đích của mình. An Thư lại nước mắt rồi cầm túi sách và khẩu trang lên đeo. Cô quay sang nhìn Nhất Phàm: “Ổn rồi đấy Phàm ca. Nhớ duyệt sớm. Em chờ đấy”
Nói rồi cô chào mọi người rời đi.