“Đúng là còn một điểm đặc biệt nữa, thưa Công chúa.”
“Thế nào?” Iseul vẫn nhẹ nhàng, hỏi.
“Phương Nam có một nơi duy nhất không có dấu răng của lũ điện thờ ạ.” Cara cười khì khi thấy ánh mắt khẽ trách của Iseult.
Lúc này, hai người họ đã hoàn toàn bước vào địa phận của điện Lam Ngọc. Giọng điệu của Cara cũng thoải mái hơn, như thể đang hát.
“Phương Nam đúng là không có gì đáng chú ý dù là ở mặt chính trị hay mặt du lịch và giao thương. Có thể đó là lý do điện thờ không chú ý đến phương Nam, nhưng theo Cara được biết thì lý do chính là do tộc Evangeline, lãnh chúa của vùng Berkly ở phương Nam đã từ chối lời mời truyền giáo của bên phía điện thờ dẫu cho bên điện thờ đã chủ động đưa nhiều lợi ích.”
“Ra vậy. Ta hiểu rồi.” Iseult gật đầu.
“Có vẻ Cara đã cho người câu trả lời hài lòng. Nhưng thần có thể hỏi tại sao người lại hứng thú với vấn đề này không ạ?”
Iseult đứng trước cửa phòng mình, nàng không vội vào phòng ngay dẫu cho có một người hầu khác đã lanh lẹ đi đến mở cửa cho nàng. Iseult ngẩng đầu nhìn về hướng Nam trên dãy hành lang đang đón nắng qua từng khung cửa sổ lớn.
“Alis ngủ quên ở sảnh khách của điện Hổ Phách, không phải hướng Nam.”
“Dạ?” Cara không hiểu đầu cua tai nheo gì.
“Cara, chúng ta phải chuẩn bị thôi.”
Iseult quay đầu lại, bước nhanh vào trong phòng mình.
“Chuẩn bị gì vậy ạ?” Cara theo sau mà vẫn còn thấy nhiều vướng mắc.
“Ta muốn một chuyến nghỉ dưỡng ở phương Nam, trong bí mật.”
Ánh mắt Iseult tối lại.
“Mặt Trời đã chỉ điểm cho ta.” Nàng khẽ lầm bầm, mang theo cả hy vọng đang rực cháy bên trong thâm tâm. “Có gì đó ở phương Nam, có thể cứu rỗi Đế quốc đang dần mục nát này.”
“Mặt Trăng sẽ nghi ngờ đó ạ.” Cara nhắc nhở, tuy rằng có vẻ cô ta cũng không có ý định ngăn cản quyết định của Iseult.
“Như ngươi đã nói, phương Nam chẳng có gì cả. Và ta chỉ làm một chuyến nghỉ dưỡng thôi.” Iseul ngồi xuống trước bàn trang điểm, ra hiệu cho người hầu cởi các món trang sức xa hoa trên người mình xuống. “Mặt Trăng nghi ngờ nhất cử nhất động của ta cũng không phải ngày một ngày hai. Cứ thế đi.”
Cara nhún gối. “Thần đã hiểu, thưa Công chúa.”
Khi đó, trong suy nghĩ của Cara. Chuyến nghỉ dưỡng này đến phương Nam liệu rằng có ích không nhỉ? Ở đó chẳng có gì.
Cara nghĩ mình nên điều tra một chút về Berkley, về Evangeline.
Biết đâu, ở nơi chẳng có gì đó thật sự có gì đó thì sao?
Mặt Trời đã chỉ điểm nên hẳn là sẽ có gì đó đặc biệt mà họ không biết đúng không?
Vì…
Mặt Trời chính là Nhà Tiên Tri.
Dẫu cho chuyện này chưa ai biết.
Kể cả Mặt Trăng.
* * *
Trên đường Khan quay về phòng sách, Khan không nghĩ mình sẽ đụng độ với Tobin Campbell sớm hơn dự đoán. Ông ta cũng đang đi về hướng này, trong bộ dạng gấp gáp và mồ hôi nhễ nhại dễ dàng thấy được trên khuôn mặt vuông vức đỏ bừng. Trên người là áo quần sang trọng, cổ tay áo gắn khuy măng sét trang trí bảo ngọc đắt tiền, cùng cà vạt đính đá quý lấp lánh to như quả trứng trông rất huênh hoang, bắt mắt. Ông ta như một con công phô bày sự giàu có của mình, trông đợi những ánh mắt ngưỡng mộ và lời khen ngợi sáo rỗng.
Dáng người của ông ta cao lớn, nên cũng gây ấn tượng phần nào đáng sợ và áp đảo về hình thể. Nhưng ánh mắt nhỏ hẹp cứ láo liên không kiên định, và đôi lông mày mỏng dính khiến đường nét của ông ta trở nên hèn mọn, và đáng khinh hơn.
“Ôi cháu trai của ta, cháu trai của ta đây sao?” Tobin hiển nhiên cũng nhìn thấy hắn, ông ta rống lên như thể sợ rằng cả tòa lâu đài này chẳng ai nghe thấy và biết họ có quan hệ họ hàng vậy. “Trời ơi, con sao thế này? Con đã gặp chuyện gì sao???”
“Chuyện đã được giải quyết ổn thỏa rồi ạ. Cảm ơn bác đã ngỏ lời thăm hỏi.” Khan điềm tĩnh trả lời, không hề có dáng vẻ khấp khởi với sự lo lắng của Tobin. Hắn đưa mắt nhàn nhạt nhìn qua vai ông ta, bắt gặp một bóng dáng khác với gương mặt cười nhã nhặn. “Cả hai bác tới chơi bất ngờ quá mà đúng lúc thời gian qua con không có ở đây. Thất lễ rồi.”
Ngoài Tobin ra, theo sau ông ta là Connor. Em trai của Tobin. Connor trong trí nhớ của hắn là người có năng lực Tobin hơn nhiều, nhưng vì hắn chỉ là con thứ nên không thể kế thừa tước vị Nam tước của cha.
Theo những gì hắn biết về Connor, hắn ta là một quý ông lịch thiệp; có đức tính đáng quý, lễ độ và hào hiệp trong ứng xử. Hắn ta từng là một người chồng sáng giá trong mắt các bà mẹ săn con rể, cũng là một người đàn ông có hình tượng đáng để anh em các cậu hâm mộ noi theo. Bên cạnh đó, Connor rất có tiếng tăm với phía dân thường, là một trong số ít những quý tộc không có tiếng xấu nào trên cửa miệng của họ.
Thế mà, một người đàn ông đức tính đáng kính trọng như thế lại đi cưới một góa phụ đã có hai đời chồng và một đứa con gái đã lớn. Thế nhưng tình yêu mà ông ta đã thể hiện ra với góa phụ xinh đẹp đó khiến giới quý tộc cảm động nên danh tiếng của ông ta vẫn được nâng cao chứ không hề hạ thấp.
Chỉ là, Connor và Tobin rất ít khi đi chung với nhau. Vì Tobin theo đuổi lối sống bê tha không cần biết đến ngày mai, phấn khích đổ tiền tài và sự tham lam của mình vào những ván bài đỏ đen. Hoàn toàn khác với Connor người có danh tiếng tốt đẹp. Tobin thậm chí còn chẳng ưa gì Connor.
Đầu óc Khan xoay chuyển rất nhanh, nhưng ngoài mặt vẫn không tỏ vẻ khác lạ khiến mọi người nghi ngờ.
“Con cũng thật là, vừa an táng William không bao lâu đã rời khỏi lãnh địa một cách hấp tấp như thế thật đáng chê trách!” William là tên của cha hắn ở kiếp này, lâu lắm rồi chẳng được nghe đến nên hắn cũng suýt nữa quên mất. Dù sao ở lãnh địa, cha hắn lúc sinh thời vẫn được gọi nhiều nhắc bằng tước vị mà.
Nhưng vẫn không dừng ở đó, Tobin còn nói thêm với vài phần gay gắt hơn. “Đáng chê trách hơn nữa là sao con có thể làm tang lễ cho William một cách qua loa như thế hả? Con có xem William là cha của mình không đấy? Con xem tộc Evangeline là cái gì mà có thể bôi tro trát trấu lên bộ mặt của gia tộc như vậy??” Tobin đột ngột đổi giọng dạy dỗ, ông ta lắc đầu, cái đầu hói sáng lóa lên mỗi khi đầu của ông ta đưa qua đưa lại. Ông ta nhìn hắn bằng ánh mắt nghiêm khắc, rất ra dáng người lớn đang răn đe trẻ nhỏ ngỗ nghịch.
Khan cũng không thể nói là do cái chết của ông cha nhà mình không được bình thường nên mới phải thực hiện tang lễ một cách nhanh chóng như thế được. Song, quá trình tổ chức lễ tang vẫn diễn ra đúng quy chuẩn, không hề rút ngắn bước nào. Việc kéo dài thời gian chỉ là quan điểm của một số thành phần cho rằng như thế sẽ bày tỏ lòng thương tiếc của người sống đối với người chết hơn thôi, không phải là quy trình bắt buộc.
Hơn nữa, trong buổi tưởng niệm, hắn đã thông báo cho mọi người biết rằng di ngôn của cha mình là mong có một buổi tang lễ khiêm tốn hết mực như là một sự chuộc lỗi cho lối sống xấu hổ của chính bản thân mình lúc sinh thời. Hiển nhiên, cái di ngôn giả tạo đó là do hắn và Carter tự dựng lên, nhưng hắn chắc chắn sẽ chẳng có ai nhận ra. Cũng phải thôi, chính hắn đã cậy nhờ Ibrahim, tên Chúa Quỷ có sở thích châm ngòi ly gián, nhúng tay vào thêm để vở kịch tang thương kia càng vững chắc.
Nói hắn bôi tro trát trấu lên bộ mặt của gia tộc à?
Làm như bộ mặt của Evangeline sạch sẽ lắm vậy.
“Bác hẳn là biết là từ trước đến giờ con chưa từng làm trái lời cha dặn.” Khan thờ ơ nói. “Hơn nữa còn là lời dặn dò lúc cuối đời gửi gắm cho người thừa kế của gia tộc, cha đã muốn con phải làm tốt vai trò của mình. Chẳng lẽ bác muốn con phải làm trái di ngôn của cố Bá tước?”
Tobin bất ngờ cứng họng, ông ta không nghĩ Khan sẽ đáp trả ngay lập tức mà chẳng hề kiêng nể ai như thế. Động thái này của Khan khiến trò lên mặt vặt vãnh của ông trông chẳng khác gì tên hề diễn xiếc. Mặt mày ông ta thoắt đỏ thoắt trắng, đôi môi dày run run muốn nói gì đó nhưng lại kiềm chế.
Vì cuối cùng, người ông ta đang đối mặt bây giờ không phải là người thừa kế của Evangeline nữa, mà là Bá tước Evangeline tân nhiệm.
Có lẽ vì cảm thấy quá xấu hổ, cho nên ông ta lập tức chuyển mục tiêu trút giận.
Saul Evangeline, tuy mang cái họ cao quý của gia tộc trực hệ nhưng thực chất ai cũng biết tên oắt này chỉ là một đứa con hoang được sinh ra bởi tình nhân của cố Bá tước. Chỉ như thế thôi đã đủ cho ông đủ tư cách khinh thường và đạp nó dưới chân mình.
“Mày, cái thằng con hoang kia!” Tobin chỉ thẳng mặt Saul đang đứng ở sau lưng Khan. “Tao đợi nãy giờ mà sao không nghe tiếng thưa thốt nào của mày thế hả? Hay là mày bị câm rồi?”
Lúc đó, ông thấy Khan chợt thay đổi nét mặt, ánh mắt của hắn nhìn ông như thể một kẻ ngu ngốc, một tên đáng thương. Ông nghĩ mình nhìn nhầm rồi.
Lần nữa chạm mắt khiến ông cảm thấy bối rối, nhất là đôi mắt hai màu khác biệt của Khan tạo ra sự khó chịu giăng mắc trong lòng ông. Đã vậy, ông còn không nhận được phản ứng hồi đáp nào từ Saul, đứa con hoang vô dụng đó, mà nó còn dáng nâng mắt nhìn ông như thể ông chỉ là một đống rác có miệng biết đi.
“Mày coi thường ai hả thằng con hoang???” Tobin phẫn nộ, giọng quát lớn. “Không có mẹ dạy dỗ nên mày mới mất dạy như thế này đấy! Để tao dạy lại mày!!!”
Dứt lời, Tobin lập tức sấn tới chỗ Saul. Trong khi đó, Khan đứng trước mặt Saul, ông định đẩy Khan ra nhưng hắn ta đã chủ động né sang một bên cho ông dễ bề tiếp cận Saul. Hành động này của Khan làm ông nghĩ Khan vẫn coi Saul là một đứa con hoang làm ô danh gia tộc, cho nên việc ông ra tay xử lý Saul là chuyện hiển nhiên không cần can thiệp. Tuy chỉ là sự im lặng và né tránh nhưng cũng chẳng khác gì một sự cổ vũ khiến ông tiếp tục hành vi bạo lực sắp sửa thực hiện.
Tobin cười gằn hung tợn khi thu hẹp khoảng cách với Saul, ông giơ cao cánh tay lên định tặng cho Saul một cái tát trời giáng để thằng con hoang như nó phải biết thân biết phận. Mang cái họ Evangeline thì sao hả? Cuối cùng cũng chỉ là bao cát dưới chân ông ta thôi!
Nhưng khi ông gần như đánh tới bản mặt lạnh lùng ngạo mạn của nó thì cơ thể ông đột ngột khựng lại, thời gian đang chảy trôi đột ngột đóng băng, ông mở mắt to kinh ngạc trước cái nhìn của đứa con hoang mà mình vừa khinh thường.
Không. Đó không phải là ánh mắt của một con người.
Đôi mắt sáng rực như lưỡi kiếm, đâm thẳng vào cái nhìn trực diện của ông.
Đây là đứa con hoang vô năng chỉ biết huơ kiếm như trẻ con chơi đồ hàng đó sao?
Bầu không khí xung quanh nó khiến ông ớn lạnh, như thể ông rớt vào hồ băng mà xung đều là cá ăn thịt người đang mạnh mẽ lao tới. Sao tới giờ ông mới phát hiện không chỉ mỗi Khan là kẻ có sự thay đổi?
Tay ông run rẩy, cứng đơ giữa không trung, không thể hạ xuống được.
Cả người ông đang run lên cảnh báo, một cơn sợ hãi từ bản năng vọt lên tận cổ họng.
Sợ…
Sao mình…
LẠI SỢ HÃI THẾ NÀY???
“Biến đi.”
Saul cuối cùng cũng lên tiếng.
“Trước khi tôi cắt lưỡi ông.”
Bịch.
Cả người Tobin mềm nhũn quỳ xuống, ông vẫn run rẩy không kìm được, và mồ hôi thì đã làm lưng áo ông ướt đẫm.