Công tử Du khẽ thở dài một cái: “Tính mệnh là bình đẳng, có thể cứu thì cứu.”
Thủ hạ không nói gì nữa. Lý Tấn Nhất cảm nhận được có một cái tay đụng vào trán của mình, lòng bàn tay người này lạnh căm căm.
Trên lầu Lý Quý Hâm biết có người đến, nhưng nàng cũng chỉ đứng ở bên trong nhìn người kia qua khe cửa. So sánh với Trầm Vân Tân thì người này có đến mấy phần tương tự, khí chất của hắn lại giống như hoàng đế. Thế mới biết, vì sao hoàng đế lại che giấu con trai tâm can bảo bối này của mình đến như vậy.
Chỉ có điều, hành động cứu Tấn Nhất của công tử Du lại ngoài dự tính của Lý Quý Hâm. Trong một chớp mắt đó, nàng đã không còn một chút ác ý nào đối với người này. Một người có thể ra tay cứu một đứa nhỏ ăn mày, tuyệt đối không phải là người xấu đến nỗi mắc tội không thể tha thứ.
Cách vách có tiếng cửa mở. Nàng nhận ra, mấy tay giang hồ vừa tới buổi chiều kia cũng xuất động.
Lý Quý Hâm án binh bất động, yên tĩnh chờ Lý Tấn Nhất.
“Công tử Du, trên lầu có…” Thủ hạ còn chưa nói hết lời thì đã bị công tử Du giơ tay lên, làm động tác ra hiệu ngừng lại.
Hắn chỉ nhàn nhạt cười rồi nói: “Không sao đâu! Dù sớm hay muộn, đằng nào rồi cũng tới.”
Lý Tấn Nhất không biết được, người công tử Du vừa nói tới là Lý Quý Hâm hay là nhóm người kia. Truyện Hệ Thống
Gió ở bên ngoài cánh cửa không ngừng rít gào, cánh cửa gỗ cũng không ngừng bị vỗ lên. Bên trong khách điếm ánh nến sáng lên bập bùng, như cố xua đi thanh âm ồn ào ngoài kia.
Ngón tay của công tử Du ấn lên nhân trung của Lý Tấn Nhất mấy cái, Lý Tấn Nhất làm bộ tỉnh lại rồi dùng ánh mắt mê man để nhìn hắn.
“Tỉnh rồi?” Hắn cười cười: “Tỉnh lại thì tốt. Uống chút nước nóng, ăn chút cháo nóng, đêm nay cũng đừng đi chỗ nào nữa.”
“Ta không có tiền để mà trả nổi.” Lý Tấn Nhất thấp thỏm trả lời.
“Ta sẽ trả.” Công tử Du sờ chòm tóc ngây ngô của Lý Tấn Nhất một cái. Tiểu khất cái này có chỏm tóc ngây ngô không giống với bất kỳ một ai.
Lý Tấn Nhất lập tức làm bộ vui mừng mà gật đầu một cái. Nàng nhận lấy nước nóng do tiểu nhị đưa tới rồi ừng ực ừng ực uống mấy ngụm lớn.
Người trên lầu không thấy động tĩnh, công tử Du cũng không thèm để ý: “Trở về phòng nghỉ ngơi đi. Trời sáng còn phải lên đường.”
Nếu như không phải chờ hắn tách ra, có vài người đã sớm xuất thủ.
Mặc dù bầu không khí trong khách điếm lúc này có vẻ ôn hòa, nhưng trong bóng tối lại tràn ngập một luồng sát ý. Vì khoảng cách với công tử Du rất gần, nên Lý Tấn Nhất sâu sắc cảm nhận được trên người người này tản mát ra cái khí tức hết sức đặc biệt. Mọi xó xỉnh trên lầu không một chỗ an toàn, tựa hồ đang có những kẻ ám sát đã chờ chực sẵn, nhưng đúng vào thời điểm đối phương có ý đồ đưa hắn vào chỗ chết, thì hắn lại đã sớm ra tay loại trừ.
Là người trải qua cuộc sống trong giang hồ, Lý Tấn Nhất hết sức rõ ràng, người như vậy mới thật sự là nhân vật nguy hiểm.
Đột nhiên nàng cảm thấy có chút lo lắng cho sư tỷ, còn có hoàng hậu sư cô cùng Quỷ nhát gan công chúa nhất định phải cùng hắn đối địch nữa. Quỷ nhát gan công chúa mà gặp phải đại ma vương ẩn hình, nhất định sẽ khóc nhè hay sao? Quỷ nhát gan công chúa mà khóc nhè, nhất định sư tỷ sẽ đau lòng, đúng không?
Công tử Du đi lên lầu, mấy chỗ xó xỉnh của khách điếm như có binh khí rút ra khỏi vỏ, ánh thép lấp loáng, sát khí giao nhau.
Lý Tấn Nhất chọn một góc khách điếm ôm màn thầu cùng bánh bao ngồi xuống, làm bộ cái gì cũng không biết, con mắt nhắm lại.
Lý Quý Hâm tuyệt đối sẽ không làm người đầu tiên xuất thủ, nàng chỉ ở trong bóng tối quan sát.
Quả thật, sau lưng công tử Du có rất nhiều cao thủ, trong khi thân thủ của chính người này cũng tuyệt đối không một chút đơn giản.
Nàng ngồi ở trong phòng của khách điếm suy tính biện pháp. Đột nhiên Lý Quý Hâm cảm giác được trong không khí có tiếng bước chân cùng tiếng hít thở rất khẽ, ở bên ngoài căn phòng này của nàng, hình thành một vòng vây!
Không hay rồi! Lý Quý Hâm đột ngột đứng dậy, ám khí được dấu trong tay áo của nàng giống như một con báo bay vọt ra ngoài!
Một luồng bạch quang loáng qua, nàng nghe thấy rất rõ tiếng phi tiêu rơi xuống đất dòn tan, cùng với đó, từ trong không khí truyền tới thanh âm hết sức quen thuộc: “Hu hu hu, Mỹ Nhân Nữ Phó, ngươi đây là muốn giết chết A Dao hay sao?”
Nàng tức khắc cả kinh, Thanh Thư ôm theo Trầm Dao Quân xuất hiện ở bên cửa sổ.
“Nữ phó đại nhân!” Thanh Thư lúng túng cười cười: “Ngươi vừa đi khỏi công chúa liền bắt đầu nháo lên, hoàng hậu bị huyên náo đến nhức đầu, cuối cùng vẫn phải quyết định đem công chúa ném cho ngươi.”
“Trong cung thì phải làm sao?” Lý Quý Hâm cau mày lại: “A Dao bỗng nhiên mất tích, vậy thì sẽ xảy ra chuyện lớn rồi.”
“Không có gì đáng ngại.” Trầm Dao Quân giang hai cánh tay để cho Lý Quý Hâm ôm lấy: “Mẫu hậu sẽ an bài tốt. Chỉ vì A Dao không muốn rời xa Mỹ Nhân Nữ Phó, cho nên mới tới đây. Có phải Mỹ Nhân Nữ Phó nên khen thưởng cho A Dao hay không?”
Bên ngoài còn có địch nhân chứ đâu! Lý Quý Hâm chỉ là nhẹ nhàng búng một cái lên trán người này: “Đúng hơn là nên phạt!”
“Vậy thì phạt bằng cách nhẹ nhàng ôm ôm hôn hôn giơ lên thật cao!” Trầm Dao Quân chỉ chỉ lên khuôn mặt nhỏ bé đỏ bừng của bản thân, chu miệng ra cười đầy xuân ý dồi dào: “A Dao cầu còn không được chứ đâu!”
Thanh Thư buông thõng hai tay. Nàng thật không muốn làm ngôi sao sánh nhất trong bầu trời đêm này.
Ngồi ở trong góc của lầu dưới, đột nhiên Lý Tấn Nhất hắt hơi một cái. Rõ ràng mới vừa rồi còn nồng đậm sát ý, không hiểu sao trong một khắc kia, có một luồng ân ái cùng vị chua còn đậm hơn cả sát ý đang bao quanh hướng về phía nàng đánh úp tới, giống như mặt trời nhỏ chiếu sáng gió tuyết trong đêm tối, thật khiến người ta phải nhìn mà bội phục.
Cũng đúng vào lúc này, việc Trầm Dao Quân đột nhiên xuất hiện khiến cho người ta không còn cảnh giác cùng để mắt giám sát đến bên này nữa. Công tử Du không nhận thấy sự uy hiếp từ phía Lý Quý Hâm, chỉ còn lại hướng bên kia, hắn liếc nhìn một cái thật sâu.
Đáng chết! Khóe miệng của hắn hiện lên một độ cong nguy hiểm. Như một lưỡi đao xẹt qua, bàn tay của hắn chỉ một cái, trong bóng tối có bóng người lướt qua.
Sau đó bỗng nhiên có mùi máu tan tràn ra, khiến cho Lý Tấn Nhất đang ở lầu dưới bất giác rùng mình một cái, còn ở trên lầu Lý Quý Hâm cùng Thanh Thư tức khắc lộ ra thần sắc căng thẳng!
Quá nhanh! Chỉ trong một cái nháy mắt, khách điếm đã bị mùi máu tanh bao phủ. Không có tiếng gào thảm thiết hoặc kêu rên, thậm chí đối phương còn không kịp ra tay chống đỡ!
“Làm sao có thể như vậy?” Thanh Thư kinh ngạc.
Lý Quý Hâm lắc đầu một cái: “Thật đáng sợ! Vừa xuất thủ liền đã sạch sẽ gọn gàng như vậy, thậm chí không cần xem xét đối phương có phải là đối thủ thực sự hay không.” So với cái người vừa mới cứu tiểu khất cái kia, lúc này công tử Du đã hoàn toàn là một người khác, giống như là đao phủ đặc biệt đưa người ta tới quỷ môn quan vậy.
“Đây chính là địch nhân của ta?” Trên môi Trầm Dao Quân đột nhiên xuất hiện một nụ cười như có như không, trông cực kỳ giống hoàng hậu: “Thật thú vị! So với cái tên thiểu năng trí tuệ Trầm Vân Tân kia thì thú vị hơn nhiều.”
Lý Quý Hâm nhìn Tiểu công chúa nói khoác mà không biết ngượng này: “Trước khi xác định được đối thủ của mình, ngươi hãy cân nhắc thực lực mình trước đã.”
Trầm Dao Quân buông thõng hai tay: “Nhưng ta lại còn có thân phận của chính mình. Nếu như bây giờ, cho dù hắn có đứng ở trước mặt ta, thì cũng không dám giết ta!”
“Tại sao?”
Trầm Dao Quân ngẩng đầu lên, tiếp đó để lộ ra một hàm răng đều tăm tắp: “Bởi vì không có một ai lại có thể nỡ lòng ra tay với một tiểu cô nương khả ái như ta, có đúng không?”
Lý Quý Hâm lại không một lời chống đỡ.