Bước chân Sở Nghiêu Nghiêu dừng lại, cuối cùng vẫn bước từng bước đi tới trước mặt hắn.
Tạ Lâm Nghiễn ngước lên nhìn nàng, mím môi không nói gì.
Sở Nghiêu Nghiêu bất giác siết chặt đoản đao trong tay, chỉ cần cắm nó vào đan điền của hắn, lại nói cho hắn biết thân phận thật sự của nàng là Liên Tịnh Thánh nữ Thánh Đạo Cung. Nàng tiếp cận hắn, câu dẫn hắn đều là một âm mưu tỉ mỉ, một kế hoạch kín kẽ, nàng chưa từng yêu hắn, bọn họ sẽ thắng…
Hành động này cùng những lời này đều rất dễ, Tạ Lâm Nghiễn đang bị trọng thương, hắn căn bản không có sức phản kháng, nàng có thể dễ dàng làm tổn thương hắn.
Sở Nghiêu Nghiêu đưa tay lên tháo mạng che mặt xuống, nàng nhìn Tạ Lâm Nghiễn, nói từng chữ: “Ta có một việc muốn nói với ngươi.”
Tạ Lâm Nghiễn nhướn mày, thần sắc có chút khác thường, nhưng không nói gì.
Sở Nghiêu Nghiêu tiếp tục nói: “Thân phận thật sự của ta là Liên Tịnh Thánh nữ của Thánh Đạo Cung. Ta cố ý tiếp cận ngươi, đây chỉ là một âm mưu được thiết kế tỉ mỉ…”
Nói đến đây, không biết vì sao nàng lại ngừng lại. Bởi vì thái độ của Tạ Lâm Nghiễn lúc này…
Sở Nghiêu Nghiêu không biết vì sao hắn lại có biểu tình như vậy. Hắn thật giống như đã sớm liệu được nàng sẽ nói gì, cười như có như không nhìn nàng, trong mắt thậm chí mang theo vài phần giễu cợt.
Trong lòng Sở Nghiêu Nghiêu có chút hoảng loạn, nàng rút ra đoản đao trong tay ra, nhìn chằm chằm Tạ Lâm Nghiễn: “Ta tới để giết ngươi!”
“Được, vậy thì giết ta đi.” Tạ Lâm Nghiễn vậy mà nâng tay lên, theo tiếng vang khi xích sắt va chạm, hắn giữ cổ tay Sở Nghiêu Nghiêu, kéo tay nàng, đưa đao về phía tim mình.
Hô hấp của Sở Nghiêu Nghiêu nghẽn lại, gần như theo bản năng, năm ngón tay của nàng buông lỏng, “leng keng” một tiếng, đoản đao rơi xuống đất, hổ khẩu của nàng chạm trên lồng ngực hắn.
Sở Nghiêu Nghiêu có chút ngạc nhiên nhìn hắn. Sắc mặt Tạ Lâm Nghiễn vô cùng tái nhợt, trong mắt hắn lại mang ý cười: “Liên Tịnh Thánh nữ, kinh nghiệm đấu pháp của nàng quá kém, nàng coi tại hạ sống mấy trăm năm qua là uổng phí sao? Ánh mắt nàng không có sát ý, tư thế cầm đao của nàng không mang sát khí, như thế, Thánh nữ phải giết ta thế nào đây?”
“Ta…” Ánh mắt Sở Nghiêu Nghiêu trở nên hơi tối tăm, nàng muốn rút tay mình ra khỏi tay Tạ Lâm Nghiễn, nhưng thất bại, hắn càng nắm chặt càng chặt, thậm chí hơi siết đau nàng.
“… Hay là nói, Sở cô nương căn bản không nỡ giết tại hạ?”
“Ngươi đừng tự…” Nàng lời nói đến một nửa thì đột nhiên cứng lại. Tạ Lâm Nghiễn đưa tay còn lại nhẹ nhàng ôm má nàng.
“Sở Nghiêu Nghiêu, đừng khẩu thị tâm phi nữa, nàng không nỡ giết ta.”
“Ta không…”
Lời còn chưa dứt, Tạ Lâm Nghiễn đã khẽ hôn một cái lên môi nàng. Sở Nghiêu Nghiêu ngây ngẩn cả người, sững sờ nhìn hắn. Hắn liền mở miệng ngậm lấy môi của nàng, khẽ cắn mút.
Sở Nghiêu Nghiêu mới đầu không kịp phản ứng, sau một lúc lâu nàng mới hơi không tình nguyện nghiêng đầu né tránh. Tạ Lâm Nghiễn lại nâng gương mặt nàng, cưỡng ép nàng quay đầu lại nhìn hắn, cắn mạnh môi nàng.
“Ngươi buông ra…” Sở Nghiêu Nghiêu có chút bối rối, nàng muốn tách ra, Tạ Lâm Nghiễn lại dùng sức nắm lấy cổ tay nàng kéo nàng vào trong lòng. Xích sắt theo động tác của hắn rung lên, truyền thật xa trong hẻm núi yên tĩnh trống rỗng.
Sở Nghiêu Nghiêu lập tức bừng tỉnh, nàng quay đầu tránh khỏi nụ hôn mãnh liệt của hắn, giọng nói lo lắng xen một chút run rẩy: “Trên người ngươi có thương thế.”
Tạ Lâm Nghiễn rốt cuộc dừng động tác, hắn ôm Sở Nghiêu Nghiêu trong lòng, cúi đầu nhìn nàng, hô hấp có chút nặng nề: “Muốn giết ta còn lo lắng trên người ta có thương thế? Sở Nghiêu Nghiêu, nàng lo lắng cho ta như vậy sao?”
Thấy mặt nàng mất tự nhiên không nhìn hắn, Tạ Lâm Nghiễn cười một tiếng, đột nhiên nói: “Cùng ta bỏ trốn đi.”
Sở Nghiêu Nghiêu hoàn toàn bối rối, nàng ngước mắt, khiếp sợ nhìn Tạ Lâm Nghiễn: “Ngươi nói cái gì?”
“Đừng làm Thánh nữ, làm đạo lữ của ta đi.” Sở Nghiêu Nghiêu nhìn hắn chằm chằm, cuối cùng, nàng nhặt đoản đao rơi dưới đất kề lưỡi dao trên cổ Tạ Lâm Nghiễn, vẻ mặt lạnh lùng: “Ngươi dựa vào đâu cảm thấy ta sẽ vì ngươi từ bỏ ta chuyện cần làm?”
Tạ Lâm Nghiễn không tránh né, hắn cư như vậy lẳng lặng nhìn Sở Nghiêu Nghiêu, ánh mắt dịu dàng chưa từng thấy: “Bởi vì ta có thể vì nàng từ bỏ ta chuyện cần làm.”
Tay Sở Nghiêu Nghiêu run lên, nàng gần như không dám tin: “Vì ta, ngươi muốn từ bỏ chuyện nghịch thiên?”
Hắn nâng tay lên cầm đoản đao, lưỡi đao nháy mắt cắm vào lòng bàn tay của hắn, máu đỏ sẫm chảy ra từ giữa ngón tay đầm đìa.
Sở Nghiêu Nghiêu giật mình, tay nắm chuôi đao cũng thả lỏng, nàng nghe Tạ Lâm Nghiễn nói: “Bọn họ dùng nàng uy hiếp ta thì ta liền hiểu, có lẽ nghịch thiên cũng không phải điều thật sự ta theo đuổi. 500 năm trước, chỉ là bởi vì ta không thể có cuộc sống ta muốn, kiếm dùng để bảo vệ mới dính đầy giết chóc… Bởi vì ta không có người nào để bảo vệ, cũng bởi vì ta không thể có được cuộc đời bình thường, ta mới muốn tìm thiên đạo, muốn trả thù Liễu Như Dịch…”
Sở Nghiêu Nghiêu nhìn Tạ Lâm Nghiễn, trái tim của nàng đang đập dồn dập. Nàng đột nhiên nhớ tới, trong địa lao sông băng 500 năm trước, Tạ Lâm Nghiễn nói với Mộc Lưu Vân, nguyện vọng lớn nhất của hắn chính là có thể sống cùng người thân.
Tạ Lâm Nghiễn khẽ cười một tiếng: “Nghiêu Nghiêu, ta muốn sống cùng nàng, ta không cần phải bỏ gốc lấy ngọn. Cho nên cùng ta bỏ trốn đi, ta từ bỏ nghịch thiên, nàng từ bỏ thân phận Thánh nữ, chúng ta sống cuộc sống của người bình thường, thế nào?”
Sở Nghiêu Nghiêu rốt cuộc buông lỏng chuôi đao trong tay, nước mắt chậm rãi trượt xuống. Nàng đột nhiên đẩy Tạ Lâm Nghiễn đến vách đá phía sau, đè nặng vai hắn, dùng sức cắn lên môi hắn. Nàng lần đầu tiên chủ động hôn hắn điên cuồng như thế, gần như cắn rách bờ môi của hắn, giữa môi có mùi máu nhàn nhạt toả ra.
“Nghiêu Nghiêu…” Tạ Lâm Nghiễn nhẹ giọng gọi tên của nàng, đưa tay vòng qua hông nàng.
Hồi lâu sau, Sở Nghiêu Nghiêu mới thở dồn dập buông hắn ra, lại ôm cổ hắn, áp má trên lồng ngực của hắn.
“Chàng thật sự muốn cùng ta bỏ trốn sao?” Sở Nghiêu Nghiêu hỏi, giọng nói của nàng có chút mơ hồ không rõ, như thể đang sợ gì đó.
Tạ Lâm Nghiễn nhẹ nhàng mà “Ừm” một tiếng, lại hỏi: “Nàng không nguyện ý sao?”
Sở Nghiêu Nghiêu trầm mặc một chút: “Thương thế của chàng sao rồi?”
“Chỉ cần có thể lấy được Trảm Uyên sẽ không vướng bận gì.”
Sở Nghiêu Nghiêu ngẩng đầu lên nhìn hắn, lại hỏi: “Chàng thật sự muốn từ bỏ nghịch thiên, chỉ muốn sống cuộc đời bình thường?”
Tạ Lâm Nghiễn không chút do dự gật đầu.
Sở Nghiêu Nghiêu nhìn hắn, hồi lâu sau, trên mặt của nàng cuối cùng cũng hiện lên ý cười: “Được; ta đồng ý với chàng, ta sẽ giúp chàng.”
Nàng nhặt đoản đao dưới đất lên, tay đánh khởi quyết, nâng tay chém xuống, xích trên người Tạ Lâm Nghiễm vỡ ra từng khúc, xiềng xích rơi xuống, y phục trắng của hắn nhìn còn giật mình hơn, làm cho người ta đau lòng. Nàng nhịn không được đưa tay sờ hai má Tạ Lâm Nghiễn, sau đó nói: “Trảm Uyên ở Tàng Linh Các, chàng đi lấy đi, ta còn phải trở về thu thập vài thứ…”
“Nành không đi cùng ta sao?” Tạ Lâm Nghiễn hỏi.
Sở Nghiêu Nghiêu gật đầu: “Còn có chút việc cần ta xử lý, sáng mai, chàng chờ ta ở cửa Đông Lê Thành, chúng ta cùng đi.”
Tạ Lâm Nghiễn lại đột nhiên siết chặt cánh tay, ôm chặt nàng trong lòng: “Nghiêu Nghiêu, ta thật sự không muốn rời xa nàng dù chỉ một khắc.”
Sở Nghiêu Nghiêu thản nhiên cười với hắn: “Yên tâm đi, cuộc sống tương lai của chúng ta còn dài mà.”
Nàng chậm rãi buông cánh tay đang ôm Tạ Lâm Nghiễn ra, lùi về sau một bước nói với hắn: “Chàng chờ ta, ta sẽ tới tìm chàng.”
Tạ Lâm Nghiễn gật đầu: “Ta còn tưởng nàng sẽ không đồng ý bỏ trốn cùng ta.”
“Nếu ta không đồng ý, chàng định làm gì?”
“Đại khái dù nổ tung Thánh Đạo Cung cũng muốn đoạt nàng về…”
Sở Nghiêu Nghiêu nhịn không được cười: “Ta đi trước, chờ ta ở cửa thành.”
Nói xong, nàng liền quay người ra khỏi hẻm núi. Nhìn bóng lưng của nàng, chẳng biết tại sao, Tạ Lâm Nghiễn đột nhiên nhớ đến 500 năm trước, mình ở nơi này từ biệt với Mộc Lưu Vân.
Sở Nghiêu Nghiêu đi rất xa, đi một hồi, nàng đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn hắn, nàng đứng cách rất xa nói với hắn: “Tạ Lâm Nghiễn, ta thích chàng, cho nên chàng phải sống thật tốt, sống cuộc đời chàng muốn.”
Tạ Lâm Nghiễn gật đầu với nàng nói: “Sáng sớm ngày mai, ta sẽ chờ nàng ở cửa thành.”