Cô còn chưa kịp lấy dù từ trong túi ra thì đã có người che dù cho cô.
Hứa Minh Tâm quay đầu lại thì thấy là Ngôn Hải.
Hứa Minh Tâm lùi lại theo bản năng, muốn kéo khoảng cách với Ngôn Hải nhưng cô lại quên rằng mình đang đứng ở bậc thang. Vừa lùi lại thì Hứa Minh Tâm đã đạp hụt, cả người đều ngã xuống dưới.
Cũng may Ngôn Hải nhanh tay vội vàng đỡ lấy Hứa Minh Tâm.
“Cẩn thận một chút chứ, sao em cứ lơ mơ như thế hả? Làm cho người khác lo lắng thật đấy.”
Hứa Minh Tâm cũng giật nảy mình, cô vỗ ngực rồi vội vàng cúi người nói cảm ơn. Dường như là đang cảm tạ ân nhân cứu mạng vậy.
“Trời mưa rồi, có lẽ em không mang dù đâu chỉ, cho em cái này. Đàn ông thì chịu mưa một chút cũng chẳng sao, con gái không nên bị cảm.”
“Không cần đâu, em cũng có mang dù theo, bạn trai em đã nhắc em trước.”
Hứa Minh Tâm cười một cái rồi nói tiếp: “Anh ấy cũng biết rằng em lơ mơ mà.”
Từ khi Hứa Minh Tâm biết rằng Ngôn Hải thích mình thì cô không thể tiếp tục yên tâm mà tiếp nhận sự quan tâm của anh một cách thoải mái, cô sẽ cảm thấy mình rất quá đáng.
Lúc trước cô còn tưởng đó chỉ là sự giúp đỡ của đàn anh đối với đàn em khóa dưới mà thôi, ai ai cũng có, cô không phải là người duy nhất đặc biệt. Bây giờ thì cô nhìn thấy là ngại.
Ngôn Hải thấy Hứa Minh Tâm xa cách mình như vậy thì trái tim của anh ta có hơi khó chịu, bàn tay đang cầm dù cũng siết chặt lại một chút.
Trách anh ta đã đâm thủng tầng cửa sổ giấy này sao?
Trách anh ta quá vội vàng sao?
“Anh ta là ai? Em có thể nói cho tôi biết không?”
“Bây giờ thì vẫn chưa thể nói được, bởi vì thân phận của hai người vẫn cách nhau khá xa, lỡ nói ra bị người đồn ác thì không tốt. Nhưng anh ấy đối với em rất tốt, anh yên tâm đi.”