Nhìn dáng vẻ này của hai người dường như rất thân thiết, câu trước câu sau chào hỏi nhiệt tình.
Vu Đan và Triệu Bình đứng ở một góc.
Vu Đan thấp giọng bình luận: “Xem ra giáo sư Giang này cũng rất có tiếng ở Phong Châu.”
Triệu Bình vẫn chưa hết bàng hoàng sau chuyện vừa rồi, cậu ta hỏi Vu Đan: “Chị Đan, giữa đàn chị của em và Tưởng Thành đó là như thế nào? Vợ chưa cưới gì?”
Vu Đan trừng mắt lên ra hiệu bảo cậu ta im lặng. Chu Cẩn còn đang ngạc nhiên với sự xuất hiện của Giang Hàn Thanh. Không lâu sau, Giang Hàn Thanh đi tới ngang nhiên khoác vai cô, kéo cô vào trong lòng.
Giang Hàn Thanh nói: “Vẫn chưa kịp giới thiệu với Cục trưởng, đây là vợ của tôi, Chu Cẩn.”
Vẻ mặt Cục trưởng Lưu trở nên khó hiểu, “Vợ cậu?”
Giang Hàn Thanh nghiêm túc giải thích: “Vài ngày trước đã đăng ký kết hôn rồi, chỉ là chưa tổ chức đám cưới.” Anh đưa mắt liếc nhìn Chu Cẩn cười nhạt, nói: “Nhưng cũng nhanh thôi, đến lúc đó Cục trưởng Lưu nhất định phải có mặt đấy.”
Cục trưởng Lưu nhìn có chút mất tự nhiên, vội gật đầu: “Ồ, được chứ, nhất định rồi.”
Giang Hàn Thanh cũng không nói về chuyện này nữa, đưa tay khẽ vuốt ve cánh tay Chu Cẩn, như để xoa dịu đi sự lo lắng trong cô.
Sau đó, anh nói với Cục trưởng Lưu: “Tôi muốn bàn với ông về vụ án này.”
Cục trưởng Lưu lập tức đồng ý, nói: “Được, hút với tôi một điếu. Lão Đàm, ông cũng ngồi xuống đi.”
Tạm dừng thẩm vấn.
Các nhân viên trong phòng giám sát đều đã đi nghỉ ngơi. Chờ những người khác đi khỏi, Vu Đan vội vàng chạy tới, kéo Chu Cẩn vào một góc, thấp giọng hỏi cô: “Xảy ra chuyện gì thế?”
Chu Cẩn hoài nghi hỏi ngược lại: “Chuyện gì là gì?”
Vu Đan hất cằm về hướng phòng thẩm vấn nói: “Cậu với tên Tưởng Thành đó…”
Chu Cẩn cho biết: “Bọn mình đã đính hôn, nhưng là chuyện của trước đây rồi.”
Vu Đan trợn tròn mắt, “Cậu có thể nói rõ hơn được không? Nếu giáo sư Giang hiểu lầm, hai người cãi nhau thì sao.”
Chu Cẩn cười nói: “Cậu nghĩ nhiều quá, Hàn Thanh sớm đã biết chuyện của mình với Tưởng Thành, anh ấy sẽ không để bụng đâu.”
Vu Đan lầm bầm, vẫn còn cực kỳ hoài nghi chuyện này: “Thật sao?”
Chu Cẩn có chút tò mò muốn biết Giang Hàn Thanh định nói gì với Cục trưởng Lưu, nhưng cũng không muốn nhiều chuyện với Vu Đan, lặng lẽ ở lại một mình.
Cô không thể đến quá gần, đương nhiên cũng không thể nghe họ nói chi tiết những gì. Nhìn ba người từ góc độ của cô dưới khung cửa sổ góc hành lang, không nhìn thấy Cục trưởng Lưu và Đàm Sử Minh, chỉ thấy Giang Hàn Thanh đứng bên cửa sổ.
Cửa sổ mở, gió nhẹ cuốn bay mái tóc đen mềm mại của anh, toát lên khí chất lãnh đạm thanh tao. Ngón tay còn kẹp một điếu thuốc, làn khói trắng nhạt cuộn tròn.
Chu Cẩn cau mày, Giang Hàn Thanh học hút thuốc từ khi nào?
Chẳng bao lâu sau, Giang Hàn Thanh và Cục trưởng Lưu dường như đã bàn xong xuôi một thỏa thuận nào đó, hai người bắt tay nhau.
Sau đó, Cục trưởng Lưu gọi người đến dặn dò vài câu rồi cùng với Đàm Sử Minh lên văn phòng trên lầu để nghỉ ngơi.
Giang Hàn Thanh cảm ơn rồi đi về phía phòng thẩm vấn. Chu Cẩn vội chặn anh lại, thấy anh vẫn điềm nhiên như thường, liền hỏi: “Sao anh lại đến đây?”
Giang Hàn Thanh quan sát biểu hiện của Chu Cẩn, một lúc sau liền nói: “Chỉ là qua xem một chút.”
Anh sẽ không hỏi, sẽ không hỏi Chu Cẩn tại sao cô lại xuất hiện ở đội trọng án, trong khi sáng nay cô đã nói với anh sẽ đi tìm người để thấm vấn.
Anh biết câu trả lời.
Tưởng Thành chính là câu trả lời của cô.
Chu Cẩn lại hỏi: “Vừa rồi anh với Cục trưởng Lưu và cả sư phụ của em nữa, ba người nói gì thế?”
Giang Hàn Thanh chưa kịp trả lời thì hai cảnh sát phụ trách thẩm vấn đã đi tới. Bọn họ chào hỏi Giang Hàn Thanh trước, cười nói: “Cục trưởng Lưu đã căn dặn chúng tôi phải phối hợp với công việc của anh.”
Giang Hàn Thanh nhẹ nhàng nói: “Bây giờ Tưởng Thành chỉ là nghi phạm, hãy tôn trọng cậu ấy một chút.”
Hai nhân viên cảnh sát thẩm vấn ngậm cục tức, khổ sở nói: “Giáo sư Giang, cậu ta ra tay trước đó chứ! Chúng tôi chỉ làm theo quy trình thẩm vấn bình thường mà hỏi, cậu ta cứ chống đối. Rốt cuộc là cậu ta đang thẩm vấn chúng tôi. Hay là chúng tôi thẩm vấn cậu ta?”
Giang Hàn Thanh cũng không có ý trách móc họ, mà nói: “Các đặc vụ ngầm luôn phải giữ trạng thái cảnh giác trong thời gian dài. Họ rất nhạy cảm với ánh sáng xung quanh. Đèn trong phòng thẩm vấn lại sáng lóa như vậy, rất dễ kích động đến cảm xúc của họ. Giúp tôi chỉnh nó tối một chút sau đó tắt hết các thiết bị giám sát đi.”
Anh nâng cổ tay lên liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nói với Chu Cẩn: “Chu Cẩn, chúng ta có nửa tiếng.”
Đây là thỏa thuận mà anh đã bàn bạc với Cục trưởng Lưu.
Chu Cẩn ngỡ ngàng: “…”
Giang Hàn Thanh chăm chú nhìn cô, đôi mắt đen láy mang nét dịu dàng, nhưng lại sâu hun hút như vực thẳm.
Anh đưa tay vén mớ tóc mái gãy rụng của Chu Cẩn ra sau tai, nói: “Chẳng phải em luôn lo lắng cho anh ta hay sao?”