Sắc mặt của anh mang theo vẻ mất tự nhiên.
Có thể là bởi vì mọi người trêu chọc, trên mặt của anh mang theo vẻ xấu hổ.
Vài phần đáng yêu, vài phần khó xử.
Thịnh Thế giờ này khắc này, Cố Lan San chưa bao giờ thấy qua.
Cố Lan San nhìn Thịnh Thế xấu hổ đỏ mặt khó xử như vậy, nhịn không được cũng cong lên khóe môi.
Thịnh Thế nhìn thấy khóe môi Cố Lan San mang theo ý cười yếu ớt, biểu tình hơi hơi ngẩn ra.
Cô đây là vì anh mà cười sao?
Anh nhìn ánh mắt của cô trở nên có chút mê ly mà sâu sắc.
Cố Lan San không như những người khác thoải mái cười to như vậy, chỉ là cười yếu ớt, lại cảm thấy ánh mắt người đàn ông trước mặt nhìn mình trở nên có chút kỳ lạ.
Tươi cười của cô đọng lại ở khóe môi.
Cô nhìn ánh mắt anh.
Đáy mắt anh hiện lên vẻ mặt của cô rõ ràng.
Ánh mắt anh rất đẹp.
Khóe mắt có chút nhẹ nhàng xếch lên, nhưng không hiện lên vẻ đào hoa, mắt hai mí, ánh mắt rất lớn, mắt hình dạng cực kỳ chính trực.
Đáy mắt anh rất sáng, giống như gặp chuyện gì vui vẻ, vẫn lấp lánh.
Cố Lan San nghĩ, mình nhìn qua nhiều ánh mắt như vậy, thậm chí những ánh mắt minh tinh cô cũng phỏng vấn rất nhiều người, nhưng chưa từng thấy qua một đôi mắt có ánh mắt làm cho người ta tìm không ra bất kỳ cái khuyết điểm gì.
Ban đầu Thịnh Thế không được tự nhiên, bởi vì Cố Lan San cười kỳ lạ tan thành mây khói, dáng vẻ dần dần khôi phục tự nhiên, anh nhìn ánh mắt cô, nhẹ nhàng chớp chớp mắt, lập tức, lại theo thói quen hắng giọng một cái, hô tên của nàng: “ Sở Sở.”
Sở Sở….
Anh từ sau “ một lần kia”, lúc ở chung một mình với cô, vẫn đều gọi nàng là “ Cố Lan San.”
Nhưng mà lúc có người, vẫn như trước đây, trước sau như một gọi nàng là “ Sở Sở.”