“Không! Ưm… Lạc Lạc đừng… đừng dừng lại..” Thanh âm yêu kiều nỉ non vô cùng mềm mại.
Bối Vy nghe thấy trong lòng từng trận khinh bỉ, mắng nữ nhân này quá dâm đãng lăng loàn không biết tiết chế.
Dung Lạc nhếch môi cười trầm thấp.
Bối Vy nhìn nữ nhân dưới thân Dung Lạc rên rỉ đến khoái hoạt, có chút không nhịn được buông nhẹ tầm mắt nói:
“Dung Lạc gia chủ. Hôm qua tôi thấy Dung gia chủ cùng Hạ tiểu thư đứng cạnh nhau. Tôi rất tò mò nên muốn đến hỏi Dung gia chủ một câu.”
Dung Lạc vẫn không dừng lực đạo ra vào bên trong Dương Mẫn Hi, ánh mắt xanh biếc đẹp kinh người hiện lên chút ý cười nhàn nhạt nói:
“Bối Vy tiểu thư cứ việc hỏi.”
Bối Vy liếc mắt nhìn Dương Mẫn Hi vẫn đang dục tiên dục tử mà rên rỉ không ngừng dưới tay Dung Lạc, ho khan một tiếng rồi nhỏ giọng nói:
“Theo tôi biết Hạ Nhi là bạn gái của Khương Tình – Đại tiểu thư Khương gia. Tại sao hôm qua tôi lại nghe thấy Dung gia chủ giới thiệu Hạ Nhi là Dung phu nhân?”
Dung Lạc cong hai ngón tay ra vào bên trong Dương Mẫn Hi càng mạnh bạo hơn, chạm đến điểm mẫn cảm của Dương Mẫn Hi khiến cô ta hét lên vì sung sướng, ánh mắt xanh biển lại liếc nhìn Bối Vy rồi trầm giọng yêu dị nói:
“Hạ Nhi là Dung phu nhân tôi nhận định. Vì thế việc tôi giới thiệu cô ấy là Dung phu nhân là vô cùng hợp lý.”
“Nhưng cô ta đã là bạn gái của Khương Tình. Nếu nói như vậy… không phải cô ta đang bắt cá hai tay cả Dung gia chủ và Khương Tình sao?” Bối Vy nhanh miệng nói, giọng đay nghiến lại tràn đầy phẫn nộ.
Dung Lạc chen thêm một ngón tay vào huyệt động non mềm của Dương Mẫn Hi, khiến cô ta rên rỉ càng lớn hơn, sau đó ba ngón tay dùng sức ra vào mạnh bạo khiến bên trong huyệt động nước tuôn trào ướt đẫm xuống người Dung Lạc.
“Ah.. thật sướng… thật thoải mái… Lạc Lạc… muốn em nữa a…” Thanh âm rên rỉ của Dương Mẫn Hi không chút kiềm chế mà thoát ra.
Bối Vy nghe thấy liền đỏ mặt, nhìn Dung Lạc cử động tay mạnh mẽ lại quyến rũ câu người như vậy, khiến nữ nhân kia khoái hoạt đến run rẩy, một cỗ xao động vì sự kích thích thị giác này mà khiến thân thể cô ta dâng lên một luồng hoả nóng bỏng kì lạ. Bối Vy nhìn Dương Mẫn Hi rên rỉ không ngừng, thân thể liên tục đòi hỏi ham muốn nữ nhân kia ra vào càng mạnh hơn. Lại nhìn Dung Lạc khuôn mặt tuyệt diễm lạnh nhạt, vô cùng bình thản ung dung, bộ dáng Dung Lạc như một nữ nhân cấm dục cao lãnh lúc này lại dụ dỗ nữ nhân vào sắc dục trầm luân.
“Bối Vy tiểu thư hình như không thích Hạ Nhi lắm nhỉ?” Giọng Dung Lạc trầm thấp mang ý cười quyến rũ.
Bối Vy bị giọng Dung Lạc làm giật mình khỏi suy nghĩ, hơi sửng sốt.
Dung Lạc cười nhẹ, bàn tay kia vươn ra nắm chặt lấy bầu ngực đẫy đà của Dương Mẫn Hi, khiến cô ta cực độ khoái cảm mà ưỡn người hướng tới gần hơn, sau đó ba ngón tay đâm sâu vào bên trong Dương Mẫn Hi, lực đạo vừa nhanh vừa mạnh, dùng tốc độ như chạy nước rút, cắm càng lúc càng nhanh, đâm làm cho thân thể Dương Mẫn Hi như làn sóng đung đưa lay động mãnh liệt.
Hạ thân Dương Mẫn Hi không biết tiết chế mà chảy nước tràn lan, huyệt động bị cưỡng ép đến căng ra, trướng đến muốn rách, Dương Mẫn Hi dưới thân ánh mắt đã mất đi tiêu cự, cái miệng nhỏ hé ra rên rỉ lớn tiếng:
“Ah… Ah…” Thanh âm nữ nhân lên cao trào cực độ khoái lạc. Thân thể Dương Mẫn Hi run rẩy liên tục, dòng nước từ bên trong chảy ra ướt đẫm người Dung Lạc.
Ánh mắt Dung Lạc bỗng hiện lên vẻ ghét bỏ. Ba ngón tay không chút lưu tình rút mạnh ra, sau đó liền đẩy Dương Mẫn Hi ra khỏi người mình.
Thân thể Dương Mẫn Hi vừa đạt cực hạn cao trào nên không còn sức lực, bị Dung Lạc hất ra liền té xuống sàn, thân thể vẫn còn co giật liên hồi vì cao trào chưa tan đi.
Dương Mẫn Hi ngước đôi mắt ướt sũng lên nhìn Dung Lạc, nhìn thấy sự chán ghét không chút che giấu trong đáy mắt xanh biếc đầy ma mị kia. Nước mắt Dương Mẫn Hi vô ý thức liền rơi xuống, giống như bị tuyên án cực hình. Dương Mẫn Hi khóc đến nhu nhược đáng thương, khóc như hoa lê dính mưa, có vạn phần uỷ khuất lại không thể nói.
Bối Vy nhìn thấy nữ nhân kia bị Dung Lạc không chút lưu tình vứt bỏ như vậy, trong lòng dâng lên cảm giác hả hê, nhếch môi cười nhạo đầy khinh miệt.
“Bối Vy tiểu thư! Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của Lạc.” Giọng Dung Lạc lành lạnh lại quyến rũ câu người.
Bối Vy ngẩng đầu lên, nhìn Dung Lạc một thân khí chất cường thế quý tộc, tao nhã lại cao lãnh không gì sánh được, ánh mắt xanh biếc như mặt biển đại dương, làn da trắng nõn như dương chi bạch ngọc, ngũ quan tinh xảo kinh diễm mang hương vị quyến rũ đến tận xương tuỷ, vừa yêu nghiệt vừa mị hoặc chúng sinh.
Bối Vy ánh mắt say mê nhìn ngắm, bị vẻ đẹp kinh tâm động phách trước mặt làm cho nhu nhuyễn cả người, Dung Lạc thật sự quá đẹp, lại vô cùng quyến rũ, ngay cả việc khiến nữ nhân vui sướng cũng làm đến khoái lạc nhân gian. Quả thật là một người khiến người ta nhìn thấy mà thèm khát ham muốn.
Dung Lạc nhìn ánh mắt si mê của Bối Vy đang ngẩn ra nhìn mình, khoé môi nhếch lên nụ cười khinh thường không dễ phát hiện. Nữ nhân này dùng khuôn mặt có sáu, bảy phần giống nữ nhân kia mà nhìn cô đầy dục niệm, lại khiến cho cô cực độ chán ghét đến như vậy.
Tại sao Hạ Nhi không như những nữ nhân khác? Tại sao lại chạy trốn khỏi cô.
Dung Lạc vừa nghĩ đến, trái tim giống như bị ai bóp chặt lấy.
Đau đến không thở nổi.
Hạ Nhi – Em chỉ có thể là của tôi.
Dung Lạc nhếch miệng cười âm hàn lạnh lẽo, bàn tay vươn ra hướng về phía Bối Vy, cười đến mị hoặc quyến rũ nói:
“Lại đây!”
Bối Vy nghe thấy, như bị thôi miên mà vươn tay ra nắm lấy tay Dung Lạc. Không hề để ý thấy bàn tay đó chính là bàn tay vừa mới ra vào bên trong cơ thể Dương Mẫn Hi, trên đầu ngón tay còn thẫm đẫm dịch lỏng ướt át.
Dung Lạc híp đôi mắt xanh biếc mị hoặc nhìn Bối Vy cười nhàn nhạt, ngón tay vươn ra chạm vào môi Bối Vy, miết nhẹ lên bờ môi mọng đỏ, Bối Vy ánh mắt mê man, cơ thể vốn dĩ đã bị kích thích bởi một màn làm tình nhiệt liệt kia mà nóng lên, vùng giữa hai chân cũng sớm đã ẩm ướt lầy lội.
Dung Lạc sờ lên môi Bối Vy, đột ngột nhét ngón tay trỏ vào trong khoang miệng Bối Vy, ngón tay khoáy đảo trêu đùa đầu lưỡi ẩm ướt, cuốn lấy chiếc lưỡi trơn trượt, lại đâm ra rút vào bên trong khoang miệng Bối Vy.
“Mút đi.” Giọng Dung Lạc lành lạnh, ra lệnh nói.
Bối Vy hờ hững khép hai cánh môi lại, rồi ngậm chặt lấy ngón tay Dung Lạc, khoang miệng tràn ngập mùi vị *** ** của Dương Mẫn Hi trên ngón tay Dung Lạc, ngón tay rút ra lại chọc vào, liên tục ra ra vào vào không dừng lại, mỗi khi rút ra lại dẫn theo từng sợi nước bọt ướt át chảy xuống khoé miệng Bối Vy. Dung Lạc thấp giọng cười, lại chen thêm một ngón tay đút vào bên trong khoang miệng Bối Vy.
Khẽ cúi người dùng một tay nhấc bổng Bối Vy lên, sau đó xoay người đi lên lầu.
Dương Mẫn Hi nhìn thấy Dung Lạc ôm lấy Bối Vy bỏ đi liền lập tức vịn tay ghế sofa đứng dậy. Muốn chạy tới đuổi theo lại bị thuộc hạ của Dung Lạc ngăn cản. Dương Mẫn Hi vừa uỷ khuất vừa thương tâm đến khóc lên.
“Lạc… Dung Lạc…” Thanh âm nức nở nghe vô hạn đau lòng.