“Hóa ra là Hàn công tử. Thật không may. Lão gia đã ra ngoài từ sớm để hội họp với bạn bè. Hiện tại trong nhà là do đại công tử làm chủ. Có cần thông báo một lần không?” Trung niên nam tử nghe lời này có chút do dự, rồi nói.
“Vậy thì làm phiền huynh đài.” Hàn Lập khóe miệng khẽ nhếch, bất động thanh sắc nói.
“Xin công tử chờ một chút. Tiểu nhân sẽ trở lại ngay.” Trung niên nam tử thoáng khom người, rồi lập tức đóng lại đại môn. Sau đó đi thẳng đến hậu điện báo tin.
Hàn Lập thản nhiên đứng trước cửa. Quay đầu đánh giá các cự trạch gần đấy và một ít xe ngựa cùng người bộ hành qua lại.
Tuy nhiên hắn đã sớm dùng thần thức xem xem trong thành có bao nhiêu tu tiên giả. Quả thật cũng không ít, hơn nữa lại rất có quy luật, tập trung ở một vài địa điểm trong thành, trong đó cũng không thiếu tu sĩ cao giai.
Cũng có chút phong thái.
Điều này khiến cho hắn hơi có chút hiếu kì. Thực ra đối với các tu sĩ nhập thế như thế nào, hắn thật cảm thấy hứng thú.
Sau quãng thời gian vừa một chén trà nhỏ. Đại môn kêu ken két một tiếng rồi lại được mở ra.
Lần này từ phía sau đi ra là một thanh niên trẻ tuổi.
Thanh niên này diện mục thanh tú, thân mặc cẩm bào. Đứng phía sau chính là nam tử mặc phục sức của hạ nhân vừa chạy đi thông báo.
“Đây chính là Hàn công tử. Tại hạ Cam Dụ. Nghe nói Hàn huynh là họ hàng xa của Cam gia. Tại hạ mặc dù chưa từng nghe qua, nhưng cũng không dám quá thất lễ. Nếu Hàng công tử không chê bai thì xin theo tại hạ đến khách sảnh nói chuyện.” Sau khi Cam Dụ đánh giá Hàn Lập, giữ lễ nói.
“Nguyên lai là công tử của Cam thúc phụ. Nếu Cam huynh đã nói vậy thì Hàn mỗ cũng không chối từ.” Hàn Lập cũng không khách khí, thoáng nghĩ một chút rồi liền đáp ứng.
Cam Dụ khẽ mỉm cười, hơi né người sang một bên ý mời Hàn Lập tiến vào Cam phủ. Đại môn đen nhánh lại vô thanh vô tức đóng lại.
Một lúc lâu sau, gia chủ của Cam gia vốn ra ngoài từ sớm, ngồi xe ngựa đã về đến bên ngoài cửa Cam phủ. Đấy là một lão giả hơn năm mươi tuổi, hơi béo, mặc áo ngoài màu lam.
“Trong phủ có chuyện gì sao?” Lão giả tên gọi là Cam Trì vừa xuống xe ngựa thoáng liếc mắt thấy ánh mắt hạ nhân giữ cửa hơi lóe lên, điệu bộ hình như có chuyện muốn nói.
“Khải bẩm lão gia. Có vị công tử họ Hàn, tự xưng là thân thích của người. Hiện đã được đại công tử mời vào khách sảnh. Nhìn có vẻ như đang nói chuyện rất vui vẻ với nhau.” Nam tử giữ cửa kia lập tức thành thật đáp.
“Thân thích. Họ Hàn?” Lão giả vốn định trực tiếp bước qua cách cửa, khẩu khí khẽ đổi hỏi, bộ dáng mơ hồ có chút kinh nghi.
“Sao, kẻ này không phải là thân thích của lão gia. Là một tên lừa gạt? Có cần lập tức gọi quan sai đến không?” Trung niên hạ nhân cả kinh vội vàng vuốt đuôi nói.
“Có phải tên lừa gạt không, còn chưa biết. Có lẽ ta thật sự có một vị thân thích như thế. Chỉ là thời gian quá lâu rồi, trí nhớ không còn rõ. Ngươi cứ giữ cửa cho thật tốt. Không cần phải đa sự!” Cam Trì sắc mặt khẽ nhăn, thuận miệng giáo huấn hạ nhân trước mặt đôi câu. Người nhanh chóng bước vào cửa, thậm chí cũng không có đi thay y phục, liền vội bước vào đại sảnh trước.
Lão giả vừa đi đến lối vào, chưa tiến tới đại sảnh thì đã nghe được từ xa truyền lại tiếng cười khẽ dị thường quen thuộc:
” Hàn huynh không ngờ đối với Tứ Thư Ngũ Kinh nghiên cứu thấu triệt như vậy. Tiểu đệ thật vô cùng bội phục. Bất quá trong kinh thư có một đoạn hiền nhân đã viết. Đệ cho rằng phải lý giải như thế này… ” Đây rõ ràng là âm thanh cười vui của vị trưởng tử. Bộ dáng tựa hồ rất phấn khởi cùng khách nhân luận đàm.
Lão giả nghe được tới đây, sắc mặt có chút âm trầm, mục quang chớp động, bộ dáng hơi bất an. Nhưng sau giây lát, lão đành nghiến răng, không do dự tiến vào sảnh.
“Phụ thân đại nhân. Vị Hàn công tử này là…” Cam Dụ nhìn thấy người tiến vào là phụ thân. Lập tức đứng lên cung kính nói.
“Uhm! Ta đã nghe hạ nhân nói qua. Các hạ là Hàn công tử người tự xưng bà con xa của ta. Không biết trên người có mang tín hàm và tín vật gì không?” Cam Trì tập trung chú ý trên người Hàn Lập, khẽ khoát tay với đứa con. Sau khi mục quang quét qua một lần trên người Hàn Lập, chậm rãi hỏi.
Hàn Lập lúc này cũng đứng lên khỏi chỗ ngồi, nghe hỏi như thế liền không khỏi cười cười.
Một tay lần trong tay áo, không nói một tiếng lấy ra một nửa khối bạch ngọc bạch quang lấp lóe, đưa ra.
Cam Trì vừa nhìn thấy ngọc bội, sắc mặt rốt cuộc biến đổi.
Lão trịnh trọng tiếp lấy ngọc bội xem xét cẩn thận, trên mặt xuất hiện vẻ như chợt hiểu ra nói:
“Nguyên lai ngươi thật sự là hậu nhân của Hàn huynh. Ngươi hãy cùng ta đến thư phòng. Ta muốn biết rõ sự tình của cô mẫu đã mất!” Lão giả nắm chặt cổ tay Hàn Lập dị thường kích động, sau đó lập tức mang Hàn Lập rời khỏi đại sảnh, thẳng tiến đến thư phòng của mình.
“Cô mẫu! Cam gia mình còn có một người bà con xa này sao?” Cam Dụ ngây ngốc đứng trong sảnh trầm ngâm, trong lòng thoáng mơ hồ.
“Tham kiến Hàn công tử!” Vừa tiến vào thư phòng, Cam Trì liền cẩn thận đóng chặt các cửa lại, vẻ mặt lập tức khắc thay đổi, vô cùng cung kính thi lễ với Hàn Lập.
“Đứng lên đi! Ngươi không cần biết rõ lai lịch của ta, chỉ cần biết kể từ nay ta là người chuyên môn phụ trách liên lạc với ngươi.” Hàn Lập nhẹ nhàng nói, sau đó vỗ vào tay áo, một cổ thanh quang xuất ra tự động nâng thân thể lão giả đứng lên.
“Dạ rõ! Hai vị tiên sinh phụ trách liên lạc với Cam gia lúc xưa đã biệt tăm hơn mười năm nay, không thấy bóng dáng, tiểu nhân vẫn còn lo lắng không biết đã xảy ra chuyện gì. Bây giờ có công tử xuất hiện, chuyện này thật quá là tốt rồi.” Cam Trì thấy Hàn Lập thi triển pháp thuật. Một điểm hoài nghi trong lòng cũng không còn, càng thêm cung kính nói.
“Lần này đến Cam gia các người, ta chỉ là nhân tiện mà thôi. Kỳ thật ta vẫn còn chuyện trọng yếu trong người và cũng cần có thân phận của ngươi tại thế tục để hiệp trợ.” Hàn Lập hài lòng gật đầu dùng khẩu khí khiến người không thể cự tuyệt phân phó.