“Anh…anh đang nói linh tinh gì thế, sao tôi…sao tôi nghe không hiểu gì cả?”
Ôn Mạc Ngôn nở nụ cười, nụ cười này…đầy sự nham hiểm.
“Nói chung là cám ơn em đã thả tôi ra, tôi sẽ báo đáp cho em”
“Cái…cái gì?”
Bạch Thư Hân kinh ngạc nhìn con người trước mặt, rõ ràng là cùng một khuôn mặt nhưng sao lại cảm thấy xa lạ như thế chứ.
Nụ cười nham hiểm trên môi, bộ dạng buông thả bất cần, thật khiến người ta thấy sợ hãi.
Cứ giống như…cùng một cơ thể nhưng bên trong lại bị thay đổi một linh hồn khác vậy.
Thay đổi một linh hồn khác ư?
Trong đầu Bạch Thư Hân đột nhiên lóe lên một suy nghĩ, cô lập tức chạy ra ngoài và gọi điện thoại cho Cố Gia Huy.
Khả năng phục hồi của Ôn Mạc Ngôn lần này rất tốt, rất nhanh chóng đã có thể tự đi lại được rồi.
Anh ta thật sự rất khác so với Ôn Mạc Ngôn trước kia, anh ta trở nên rất không nghiêm túc, đối đáp với con gái rất tự nhiên.
Anh bỏ cặp gọng kính màu vàng, cũng không thích mặc áo vest màu đen nghiêm túc nữa mà ăn mặc rất bụi bặm thoải mái.
Cho dù là đi đâu cũng ăn diện thật đẹp đẽ.
Cố Gia Huy cũng cảm thấy Ôn Mạc Ngôn không ốn lắm nên đã đưa anh ta đến khoa thân kinh khám.
Cuối cùng khẳng định đây chính là nhân cách tiềm ẩn trong người Ôn Mạc Ngôn, khi nhân cách chính vẫn còn đang trong trạng thái ngủ say thì nhân cách này đã vùng dậy.
Ngủ say?
Cũng chính là tai nạn giao thông lân này đã gây ra tổn hại quá lớn cho Ôn Mạc Ngôn.
Nhân cách trước đó của anh đã chịu sự tổn thương quá lớn nên chìm vào trạng thái ngủ say.