Trong nhà, đồ của mẹ không hề thay đổi, mỗi lần ăn cơm vẫn có thêm một đôi đũa, trên bàn cơm đều là những món mẹ thích ăn.
Ông ấy cũng thường lẩm bẩm nói chuyện với không khí giống như mẹ vẫn luôn tồn tại.
Ông ấy yêu quá sâu, vượt qua tất cả trên thế gian.
Không có mẹ thì bố cũng không còn ý nghĩa để tồn tại.
Ông ấy không ham danh lợi, không ham sắc đẹp, không ham vinh hoa.
Những gì ông ấy có được đều là vì mẹ.
Vì bà ấy mà giành lấy nhà họ Ngôn.
Vì bà ấy mà phát triển tập đoàn càng lúc càng lớn.
Vì bà ấy mà không muốn làm người đứng đầu Đà Nẵng mà chỉ cam lòng khuất sau Cố Linh, cẩn thận lên kế hoạch.
Anh ta không có chút tình cảm nào với bố ruột của mình mà chỉ tán thành Ngôn Minh Phúc.
Thật cảm ơn nhiều năm qua ông ấy vẫn đối xử với mình như con ruột.
Cảm ơn ông ấy làm bạn với anh ta vào năm tháng gian nan này.

“Nào có ai tự khen mình bằng mấy lời tệ vậy chứ?”
“Cho nên đừng để lời người khác ở trong lòng, bọn họ đều là những người râu ria. Hai cái môi trên dưới nhúc nhích là được, nhưng thật ra thì nó có thể gây tổn thương chúng ta, không phải đều là người chúng ta để ý sao? Chỉ cần người anh để ý vẫn còn ở bên cạnh anh thì anh cần gì phải để ý người khác nói cái gì chứ?”