Rống…
Cửu Âm Thánh Long rống giận, chín cái đầu rơi xuống, cắn Đại Phật này, dùng sức xé rách, huyết nhục vẩy ra. Vô số ngư quái quái khiếu liên tục, nhất tề nhào tới, giắt trên người Đại Phật này gặm cắn cắn nuốt, khối lớn khối lớn huyết nhục bị kéo xuống, tràng diện thê thảm không nỡ nhìn.
Bất quá trong chốc lát, Đại Phật này liền bị gặm chỉ còn lại có một bộ hài cốt màu vàng, ngay sau đó trên xương cốt lại có huyết nhục nhanh chóng diễn sinh, lại bị Cửu Âm Thánh Long cùng ngư quái ăn không còn một mống.
Như thế liên tục, huyết nhục của Đại Phật này sống lại trên dưới một trăm lần, lúc này mới cho Cửu Âm Thánh Long cùng ngư quái ăn no, lẻn vào trong Nại Hà, biến mất không thấy gì nữa.
– Chư vị cư sĩ, Cửu Âm Thánh Long này vốn chính là tọa hạ đệ tử của ta, tu vi đã thành Thần Ma, không kém gì ta, tiếc rằng ta không trông chừng tốt, thế cho nên để cho hắn sa đọa thành Ma.
Đại Phật kia thở hồng hộc, vẻ mặt héo úa, hiển nhiên thân thể liên tục tan biến trên dưới một trăm lần cũng là nguyên khí tổn hao nhiều nói:
– Ta không đành lòng giết hắn, lúc này mới liên lụy chư vị cư sĩ, không thể làm gì khác hơn là mỗi tháng lấy huyết nhục tới nuôi nấng hắn, để cho hắn ít tạo một chút sát nghiệt. Mỗi tháng lúc này, các ngươi cần rời xa Nại Hà, tránh cho bị hắn độc thủ, huyết nhục của ta để cho hắn ăn, cho ăn no hắn, hắn sẽ không đả thương các ngươi.
Trên cầu rất nhiều tu sĩ kinh hồn vừa định, vội vàng khom người cảm ơn.
Đại Phật kia nói:
– Cuối cầu này, chính là Minh Thổ đệ nhị trọng, so sánh với nơi này nguy hiểm gấp trăm lần, xin khuyên chư vị tu sĩ, không nên đi tới, tránh cho mất tánh mạng.
Mọi người trải qua phen kinh nghiệm này, lòng vẫn còn sợ hãi, không người nào còn dám cầu tạm.
Đột nhiên, Đại Phật kia thấy một thiếu niên hướng cuối cầu Nại Hà đi tới, ánh mắt hơi nhăn lại, cao giọng nói:
– Vị cư sĩ này đi thong thả, phía trước nguy hiểm nặng nề, nếu cư sĩ ngăn cản không nổi, kính xin mau sớm lui về.
Giang Nam xoay người cảm ơn.
Đại Phật kia suy nghĩ một chút nói:
– Sư huynh Hành Đoan Phật Đà của ta ở Minh Thổ đệ nhị trọng trấn giữ, ta cùng với hắn đã có hơn bốn trăm năm chưa từng gặp mặt, cũng chưa từng nghe qua tin tức của hắn. Nếu Cư sĩ thấy hắn, thay ta hướng hắn vấn an, nếu hắn bất hạnh chết, mong người báo cho.
Giang Nam gật đầu, xoay người đi vào trong sương mù.
Đại Phật kia thở dài, tiếp tục trấn giữ ở chỗ này.
– Hành Mật Phật Đà, vì sao người thiếu niên kia đi ngươi không khuyên can, ngược lại khuyên can chúng ta?
Có người nghi ngờ nói.
– Hắn sắp thành Tri Hành Hợp Nhất, Đạo Tâm vững chắc, chỉ cần quyết định chú ý, bất luận kẻ nào khuyên can cũng không thể sửa đổi, khuyên can cũng là vô dụng.
Hành Mật Phật Đà hợp thành chữ thập nói:
– Huống chi, vị cư sĩ kia thực lực cường đại, không thua ta cùng vị thiếu niên trước đó không lâu tiến vào Minh Thổ đệ nhị trọng kia, lường trước cho dù gặp phải nguy hiểm cũng đủ để thối lui khỏi Minh Thổ đệ nhị trọng.
– Một vị thiếu niên khác tiến vào Minh Thổ là ai?
Mọi người kinh dị nói.
– Đế Hoàng Thần Thể. Ta đã từng chỉ điểm đường nhỏ, để cho hắn tránh ra một vị bạch y nữ cư sĩ đuổi giết.
Đại Phật này nói.
– Bạch y nữ cư sĩ?
Có người là vừa từ ngoại giới tới chỗ nầy, nghe vậy kinh hô:
– Chẳng lẽ là nữ Thần Chủ khống chế tòa Băng Cung kia?
Mấy tu sĩ truy tung Giang Nam nghe vậy, không khỏi chần chờ, không dám đặt chân đệ nhị trọng Minh Thổ.
Giờ phút này Giang Nam hồn nhiên không biết, vị bạch y nữ Thần Chủ Huyền Nữ Băng Cung kia cũng đi tới trong Minh Thổ, vẫn đi thẳng về phía trước.