Thần Châu đất rộng của nhiều, cường giả rất ít đi hải ngoại, chỉ có cường giả hải ngoại ngẫu nhiên còn có thể đến Thần Châu đại địa đi dạo, trừ phi là có người cố ý muốn đưa tin từ Hải Vực phía Nam về, nếu không có một số chuyện rất khó truyền về được Thần Châu.
Huống chi, hai năm qua là lúc Thiên Tinh Các đại chiến với Luyện Huyết Giáo, lực chú ý của võ giả Thần Châu đều đặt ở hải vực Đông Bắc bộ, nếu có người cố ý đánh lén võ giả qua lại giữa Thần Châu đại địa và Hải Vực phía Nam thì tin tức tự nhiên rất khó truyền đến Thần Châu đại địa.
Hải vực phía Nam mỗi người đều cảm thấy bất an, mà Thần Châu đại địa lại hoàn toàn không biết gì, có lẽ cũng có người nghe nói, nhưng cũng không tận mắt nhìn thấy, cũng sẽ không được coi trọng.
Cho nên, khi cường giả Thịnh Xương Thành nghe được Âm Minh Vương thì thần sắc đều đại biến, trong lúc nhất thời, thậm chí còn không chú ý đến tên của Huyền Thiên.
Cường giả bất thế Thiên giai lục trọng của Chu gia nghe vậy, trong đôi mắt lập tức nổ bắn ra hung quang, hét lớn một tiếng:
– Im ngay! Đồ hỗn trướng, lại dám vu oan Đỉnh Công Tử, bại hoại thanh danh Chu gia, muốn chết!
Trong khi nói chuyện, cường giả bất thế này liền đánh một chưởng về phía Huyền Thiên và Hướng Thiên Tiếu.
Phanh –!
Hư không nổ vang, một đạo Cương Nguyên cự chưởng lập tức đập nát hư không.
Lão giả này trong mắt hiện sát cơ, vừa ra tay liền vận chuyển thực lực đỉnh phong nhất, ý đồ phi thường rõ ràng, muốn một kích giết chết Huyền Thiên và Hướng Thiên Tiếu.
Cho dù Huyền Thiên là vu oan Đỉnh Công Tử, nếu như Đỉnh Công Tử không phải là truyền nhân của Âm Minh Vương thì Chu gia cũng không cần hạ sát thủ như thế, nhiều nhất là bắt Huyền Thiên và Hướng Thiên Tiếu lại bắt xuất ra chứng cớ, để hai người biết sai, bác bỏ lời đồn của thế nhân..
Mà ngay từ đầu đã hạ sát thủ, chẳng phải là có ý muốn giết khẩu?
– Ở trước mặt Thiên thiếu ngươi cũng dám động thủ, lão già kia, là ngươi muốn chết!
Huyền Thiên không động, Hướng Thiên Tiếu đã hét lớn một tiếng, toàn thân kim quang tách ra, oanh ra một quyền.
Oanh –!
Một đạo quyền cương kim sắc như là một vòng Liệt Nhật, trong chốc lát đánh về phía đạo chưởng cương kia.
Bành –!
Một tiếng bạo tiếng nổ, chưởng cương trăm trượng kia lập tức hóa thành nát bấy, mà quyền cương màu vang như Liệt Nhật kia thế đi lại không giảm, trong chốc lát đánh tới trước, đánh lên người lão giả kia.
PHỐC –!
Lão giả kia phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lập tức xuất hiện hơn mười đạo khe hở, toàn thân đều chảy máu bắn ra bốn phía, thân thể như là một phát đạn pháo, lập tức bay về sau hơn ngàn mét.
Hướng Thiên Tiếu một quyền, cho dù là cường giả cái thế Thiên giai thất trọng cũng phải nghĩ kĩ, đối với cường giả Thiên giai lục trọng không bị một quyền lập tức đánh chết cũng coi như may rồi.
Cường giả còn lại của Chu gia sắc mặt lập tức hoảng hốt, đây chính là một vị cường giả bất thế Thiên giai lục trọng, thủ tọa thái thượng trưởng lão của Chu gia, dĩ nhiên lại bị một thanh niên đánh bay?
Chiến lực thật cường đại! Trong lòng cường giả Chu gia đều chấn động mạnh.
Phía dưới, võ giả Thịnh Xương Thành cũng bị tràng diện vừa rồi khiến ngây ngốc, Chu gia chính là thế gia nhị phẩm, hùng bá Nam Vực gần ngàn năm, thậm chí có người dám đánh đến tận cửa? Thủ tọa thái thượng trưởng lão thậm chí ngay cả một quyền cũng đỡ không nổi?
– Thận Hư Công Tử, lăn ra đây nhận lãnh cái chết –!
Hướng Thiên Tiếu hét lớn một tiếng.
Giờ khắc này, Chu gia không còn cường giả dám quát mắng hai người, trong nội tâm đều mát lạnh, không tự chủ được lui về sau.