Diêm Khải Văn không còn dám kêu loạn nữa, tú tài có gặp phải binh cũng không dám nói lý, đứng trước một sức mạnh tuyệt đối, bạn nói càng nhiều thì càng bị đánh hung ác hơn.
Dừng lại một chút, Diêm Khải Văn lấy chút dũng khí mà nói: “Mày đánh tao cũng không sao hết, nhưng mà mày phải trả khoản phí tổn thất danh dự mười tám tỷ cho tao, đây chính là quyết định của tòa án, không phải là do tao phán, nếu như bọn mày không trả thì tòa án sẽ không bỏ qua cho bọn mày.”
Trên mặt Diêm Khải Văn lộ ra nụ cười đắc ý.
Mặc dù bị đánh rất thê thảm, nhưng mà anh ta vẫn cảm thấy mình có thể chiếm thế thượng phong.
Giang Nghĩa biết đánh nhau thì sao chứ?
Mày có tiền chắc?
Không có tiền, kết quả không phải là như vậy à? Kết quả cũng phải nhận chế tài của tao mà thôi.
Còn chưa đợi Diêm Khải Văn đắc ý bao lâu, Giang Nghĩa đã móc ra một thẻ ngân hàng phát ra ánh sáng vàng lấp lánh: “Mười tám tỷ có đúng không, lấy xong rồi thì cút cho tao.”
“Hả?”
Diêm Khải Văn ngây ra như phỏng.
Không phải đó chứ, cái tên này không chỉ biết đánh nhau, ngay cả khoản tiền mười tám tỷ cũng có thể thanh toán nhanh chóng, đúng là có tiền.
“Này là mười tám tỷ đó, không phải là một tỷ tám hay là một trăm tám mươi triệu đâu, mày chắc là trong thẻ có nhiều tiền như thế?”
“Hình như là mày rất thích nói nhảm?”
Diêm Khải Văn bị dọa cho xanh mặt, không dám làm càn với Giang Nghĩa nữa, nhanh chóng lấy máy quét thẻ ra chuyển mười tám tỷ trong thẻ của Giang Nghĩa đi.
Đinh một tiếng, chuyển khoản thành công.
Giang Nghĩa thật sự rất có tiền.
Diêm Khải Văn không còn lời nào để nói, đánh thì cũng đánh không lại người ta, muốn dùng tiền để ép người ta đi vào khuôn khổ, kết quả là trong cái thẻ mà người ta tiện tay móc ra không chỉ có mười tám tỷ.