” Không sai. ta nhớ ra rồi! Pháp quyết này cùng với yêu tộc công pháp ghi trên vật kia rất giống nhau! “. Trầm ngâm một lát, Hàn Lập dường như nhớ ra điều gì, đưa tay vào trong túi trữ vật lục tìm. Một cái đồng phiến cỡ lòng bàn tay xuất hiện trong tay hắn.
Đây đúng là miếng Phạm thánh chân phiên sớm đã bị hắn quên lãng từ lâu! Hàn Lập không nói hai lời, đem yêu văn ghi trên miếng đồng phiến cẩn thận so sánh lần nữa.
Một lúc sau, hắn phát hiện, Minh Vương quyết cùng với loại công pháp ghi bằng yêu văn mặc dù nội dung có chút bất đồng, nhưng chắc chắn xuất phát từ một mạch chung, mà trong hai loại công pháp này, Minh Vương quyết rõ ràng dễ hiểu hơn nhiều so với công pháp trên miếng đồng phiến. Nhưng hai loại công pháp tạo cảm giác thật giả khó phân, khiến cho Hàn Lập hết sức khó hiểu, càng xem càng thấy hồ đồ.
” Miếng đồng này rốt cuộc là vật gì? “. Đại Diễn thần quân thấy Hàn Lập lúc thì nhìn ngọc giản, lúc lại nhìn đồng phiến, sắc mặt kỳ quái cực kỳ nên không nhịn được phải hỏi.
” Tiền bối cũng đến xem đi, vãn bối tư chất có hạn, thật sự không nhìn ra mối liên hệ trong đó. Có lẽ tiền bối có thể giải quyết được nghi hoặc của vãn bối “. Hàn Lập thoáng do dự một chút, khẽ thở dài, đem đồng phiến ném vào ống trúc sau lưng, hai tay khoanh lại lâm vào trạng thái trầm tư suy nghĩ.
” Đây là yêu văn. Như vậy công pháp này hẳn là của yêu tộc mới phải. Để ta nhìn xem thế nào. “. Đại Diễn thần quân thầm nói hai câu sau, thanh âm càng lúc càng bé, hiển nhiên là đang nhập tâm vào pháp quyết ghi trên miếng đồng phiến.
Lần này, Đại Diễn thần quân tốn hao thời gian cũng không dài, chỉ vỏn vẹn một khắc chung sau đã cấp cho Hàn Lập một cái đáp án chính xác.
” Cuối cùng đã tìm ra được một chút manh mối, chính xác thì Phật môn “Minh Vương quyết” này từ bộ yêu tộc công pháp cải biến mà ra, hơn nữa đúng là từ phần trụ cột thiếu sót của miếng đồng phiến này “. Đại Diễn thần quân như “chém đinh chặt sắt” nói.
” Thì ra là thế. Nhưng phần cuối của Minh Vương quyết này tựa hồ cùng công pháp trên miếng đồng phiến không thể nối tiếp nhau, ở giữa hẳn là còn khuyết thiếu một phần nữa “. Hàn Lập lúc này cũng mới cân nhắc xong, nói ra cách nhìn của chính mình.
” Không nghĩ đến là Hàn tiểu tử ngươi cũng nhìn ra điểm ấy. Nói thế không sai, trọn bộ yêu tộc công pháp hẳn là chia làm ba bộ phận mới đúng, Minh Vương quyết là phần căn bản nhất để tạo trụ cột tu luyện thân thể, mà trên miếng đồng phiến ghi chép chình là phần cuối thần thông thi triển pháp quyết. Trung gian sẽ khuyết thiếu phần biến ảo hình thể. Bộ công pháp này đúng là không phải tầm thường. Có chút ý tứ! Ba đầu sáu tay! Đó chẳng phải là giống với thần thông mà cổ ma nọ thi triển ra sao? Đã sớm nghe nói qua, yêu tộc là tiếp xúc gần nhất vơi thượng cổ ma giới, xem ra lời đồn ấy không phải là giả “. Đại Diễn thần quân lại cười, tựa hồ càng lúc càng cảm thấy hứng thú.
” Nói như vậy, bộ công pháp này hẳn là ma tộc truyền thụ cho yêu tộc, sau đó phật môn lại chiếm được phần trụ cột, biến thành Minh Vương quyết như bây giờ. Như vậy một bộ công pháp lại khiến cho cả ma yêu phật nhìn trúng, xem ra rất có lai lịch, đồng thời có chỗ độc đáo riêng của nó. Nhưng mà mặc kệ bộ công pháp này có uy lực lớn hay nhỏ, trên người ta phong ấn của ngũ quỷ tùy lúc có thể không chế trụ được sát khí. Ta cũng không quản thêm nhiều việc nữa, trước tiên tu luyện Minh Vương quyết hóa giải nguy cơ trước mắt đã “. Hàn Lập cân nhắc nửa ngày, chỉ biết thở dài nói ra.
” Ây, nói cũng đúng, nếu vì phí thời gian đi tìm những công pháp khác, sợ rằng sẽ dẫn đến chút nguy hiểm, hơn nữa Minh Vương quyết này mặc dù đối với người khác có chút khó khăn, nhưng mà đối với người có sát khí nặng nề như ngươi thì khi tu luyện sẽ tương đối dễ dàng, thuận lợi hơn “. Đại Diễn thần quân suy nghĩ một chút rồi cũng ủng hộ.
” Hy vọng là như thế đi. Nhưng bộ công pháp này hình như cần kim cương xá lợi tử mới có thể tu luyện, ta cứ trực tiếp tu luyện có xảy ra vấn đề gì không? “. Hàn Lập dường như nhớ đến vấn đề gì, do dự hỏi.
” Kim cương xá lợi tử? Ngươi không phải là vừa có một khối sao. Cũng xem như ngươi cơ duyên xảo hợp, nếu không lão phu đã không nhất định đề nghị ngươi tu luyện công pháp này. Mặc dù xá lợi tử khác dùng có chút khá miễn cưỡng, so với kim cương xá lợi tử hiệu quả khẳng định sẽ kém rất nhiều. Chờ linh thú của ngươi hoàn toàn luyện hóa kim cương tráo, lão phu nhất định sẽ truyền thụ cho ngươi một bộ pháp quyết, đem vật này luyện chế thành bổn mạng pháp bảo. Kể từ đó sẽ không có vấn đề gì nữa. Nhớ năm đó khi lão phu xuất ngoại du lịch, đã rất hứng thú đối với xá lợi tử, thậm chí giả dạng cải trang gia nhập một cái Phật môn đại tông hơn mười năm chỉ để chuyên nghiên cứu những vấn đề liên quan đến nó. Không cần phải lo lắng về việc này, thực ra cho dù không tu luyện Minh Vương quyết mà tu luyện một loại phật môn công pháp khác để hóa giải sát khí cũng phải cần đến một miếng xá lợi tử. Tại địa phương phật môn hưng thịnh như là Đại Tấn, tìm một miếng xá lợi tử cũng không phải là việc khó khăn gì “. Đại Diễn thần quân thể hiện bộ dáng chắc chắn thành công, tựa hồ đối với việc này đã sớm có tính toán.
” Nếu là như vậy, ta đây an tâm rồi! Nếu pháp quyết thực sự dùng được, nhanh chóng rời đi nơi đây thôi. Từ khi tiến vào sơn mạch này ta vẫn mơ hồ có cảm giác rất không thoải mái, điều này không biết có phải là một điềm báo trước hay không. Phải tìm một linh mạch riêng tu luyện mới được “. Trong lòng Hàn Lập cẩn thận cân nhắc một phen, cảm giác tu luyện Minh Vương quyết này thật sự không có vấn đề, toàn thân có vẻ thoải mái hơn hẳn.
Sau đó hắn dùng ánh mắt quan sát kỹ khắp các nơi trong đại sảnh, cảm giác không còn bỏ sót điều gì bèn di động về phía pháp trận, ở trong bạch quang thân hình dần biến mất trong hư không. Khoảng chừng thời gian tương đương với ăn một bữa cơm sau đó, Hàn Lập hóa thành một đạo thanh hồng, thẳng đến phạm vi bên ngoài Tuyết lĩnh sơn mạch bay đi. Hắn một bên phi động, một bên thương lượng cùng Đại Diễn thần quân đi nơi nào tìm linh mạch tu luyện một đoạn thời gian mới tốt.
Nhưng phi hành được mấy trăm dặm sau, đột nhiên từ nơi nào truyền đến một tiếng nổ kinh thiên động địa. Cả quần sơn đều bị chấn vang ong ong, giống như trời long đất lở bình thường. Hàn Lập không kịp đề phòng, nhất thời cảm thấy hai tai ù ù, thân hình hơi chút lung lay, sắc mặt không khỏi trở nên đại biến. Ánh mắt nhanh chóng hướng đến nơi phát ra tiếng nổ nhìn lướt qua, Hàn Lập sắc mặt trở nên âm trầm, không nói hai lời dùng tốc độ độn quang gấp bội biến đổi phương hướng, cố gắng rời xa phương hương có tiếng nổ.
Nhưng khi Hàn Lập mới chỉ thoát ra được hơn hai mươi dặm, thần thức bỗng cảm thấy phía sau linh khí ba động kinh người, một đoàn hôi khí, một mảnh mây đen cùng với một cỗ mịt mù cơn lốc trước sau phá không phóng tới. Tốc độ so với tu vi Trúc cơ kỳ hiện tại của Hàn Lập tự nhiên không cần so sánh, cơ hồ trong chớp mắt chỉ cách hắn vài dặm.