Bất quá Luân Hồi Võ Ý là Lâm Minh quan sát bách thế luân hồi rồi lĩnh ngộ bằng vào ngộ tính, không giống Đế Giả Chi Lộ, trực tiếp ban thường, từ điểm này có thể nhìn ra Hỗn Nguyên Thiên Tôn kinh khủng đến mức nào.
Thời gian trôi qua từng chút một, trong nháy mắt, trôi qua ba ngày.
Lâm Minh vẫn ngồi xếp bằng ở một bên truyền tống trận Vân Tiêu tháp, hai mắt nhắm nghiền, ý thức hoàn toàn ly thể, du lịch ở ngoài trời cao.
Trạng thái đốn ngộ, tránh bị quấy rầy, nếu không một khi tỉnh lại từ đốn ngộ, vậy khó có thể tiến vào loại trạng thái này nữa.
Có không ít Thông Thiên Tháp tôn chủ phát hiện vị trí Lâm Minh, thấy Sát Thần này ngồi xếp bằng tại đây đều lẩn rất xa, về phần nói tới đây phá hư Lâm Minh đốn ngộ, hoàn toàn là nói giỡn, cho bọn họ mượn lá gan bọn họ cũng không dám.
Thật ra thì cho dù bọn họ muốn đến gần Lâm Minh cũng là không thể, lúc này mặc dù Lâm Minh nhìn như không có gì đặc biệt ngồi ở chỗ này, thật ra thì hắn đã lâm vào dị độ thời không, ở chung quanh thân thể của hắn, phát ra lực trường vô hình, pháp tắc lực bị giam cầm, năng lượng bị hút ra, không ngừng có không gian Hồng Mông nhỏ bé dựng dục mà sinh ở trong Hỗn Độn, rồi sau đó lập tức mai một.
Chỉ sợ cường giả nửa bước Thần Hải nếu ngộ nhập vào trong không gian hỗn loạn dị độ, cũng sẽ bị những không gian Hồng Mông đột nhiên xuất hiện xé nát, rồi sau đó hôi phi yên diệt, hóa thành hư vô!
Mãi cho đến ngày thứ năm, Lâm Minh đột nhiên mở hai mắt ra trong đốn ngộ, trong nháy mắt đó, vô số ánh sáng bị hút vào trong hai tròng mắt Lâm Minh, biến mất không thấy gì nữa, không gian chung quanh, nhất thời trở nên đen kịt!
Mà trong hai mắt Lâm Minh, không còn là con ngươi, mà một mảnh không gian Hồng Mông tràn đầy Hồng Mông khí! Hỗn loạn, không có thứ tự, phảng phất có Đại Đạo pháp tắc, cùng với tinh thần mới dựng dục ở trong đó!
Hỗn Độn phân Âm Dương, Hỗn Độn sinh Ngũ Hành, Hỗn Độn dựng dục vạn vật, chưởng khống Hỗn Độn lực, ta chính là Đế Tôn!
Một khắc kia, khí thế Lâm Minh chợt thu liễm, lực trường vô hình trong không gian cùng vô số không gian Hồng Mông cỡ nhỏ chợt biến mất
– Lâm Minh, ngươi dung hợp tam đại lực trường, tạo thành đầy đủ Thiên Ma Võ Ý roi?
Phân hồn Ma Quang nhảy ra từ Tinh Thần Chi Hải.
– Coi như là đầy đủ Thiên Ma Võ Ý đi, còn có một số địa phương cần chỉnh lại, cuối cùng ta coi là hiểu Thiên Ma Võ Ý ứng dụng như thế nào, nếu như ta sớm lĩnh ngộ, giết chết Huyết Sát Nguyên Nguyên Chủ cùng với lão giả Ải Ma Tộc dễ dàng hơn nhiều lắm!
Lâm Minh vừa nói vừa động ý niệm, cong ngón búng ra, một đoàn năng lượng màu xám tro từ đầu ngón tay hắn bắn tóe ra, trực tiếp bắn về phía một cây đuốc trên Thông Thiên Tháp.
Năng lượng màu xám tro quang xuất hiện trên cây đuốc, rồi sau đó, một màn không thể tưởng tượng nổi xảy ra, cây đuốc nhỏ ở dưới năng lượng thể màu xám tro bao phủ, hoàn toàn tách rời, tiếp theo tiến thêm một bước nát bấy đến hư vô, phảng phất nó là vô số bụi bặm ngưng hóa mà thành, bị gió thổi qua, liền hôi phi yên diệt!
– Đây là…
Ma Quang đột nhiên mở to mắt, nó dĩ nhiên hiểu, vừa rồi Lâm Minh phát ra là một ít lực trường Đế Tôn, hơn nữa trong đó dung hợp Thiên Ma Võ Ý cùng Sát Thần Võ Ý.
Một ít đoàn năng lượng, liền phân giải vật chất thành hư vô, hoàn toàn mai một, nếu như đánh vào trên thân người sẽ đáng sợ đến bực nào!
– Không nghĩ tới, ngươi dung hợp tam đại lực trường xong, khống chế đối với không gian Hồng Mông đạt đến trình độ như vậy.
Ma Quang khen ngợi:
– Sau này người nào còn là đối thủ của ngươi, ngươi chỉ cần phát ra một đoàn năng lượng lực trường, đối thủ sẽ hôi phi yên diệt!
Ma Quang rất rõ ràng, loại lực trường này nếu như đánh vào trên người nó, chỉ sợ chi một đoàn rất nhỏ cũng có thể khiến nó hồn phi phách tán.
Hơn nữa biến thái nhất chính là, không gian Hồng Mông chẳng những có thể giết hết sinh mệnh, linh hồn, còn có thể giết hết chân nguyên giết hết ý chí, giết hết chiêu thức, giết hết tuyệt đại đa số pháp tắc!
Có thể nói một chiêu phá vạn pháp, ai có thể ngăn chặn?
Đối mặt Ma Quang sợ hãi than, sắc mặt Lâm Minh bình tĩnh như cũ, hắn lắc đầu nói:
– Không gian Hồng Mông của ta cũng có lực lượng cực hạn, đối thủ cường đại sẽ không giết được, ngươi nhìn vách tường Vân Tiêu tháp, Thiên Ma Võ Ý đánh ở phía trên không có chút phản ứng nào.
Nếu như Lâm Minh không đoán sai, bản thân mười hai Thông Thiên Tháp chính là một bộ Pháp Khí phẩm cấp cực cao, nhưng đến tột là Linh Khí hay là cấp bậc gì, Lâm Minh không biết được.
Thượng đẳng Pháp Khí, bên trong tự thành không gian, trấn áp xuống tạo thành một tòa bảo tháp chẳng có gì lạ.
Bảo bối Hỗn Nguyên Thiên tế luyện ra, dĩ nhiên không phải Lâm Minh có thể phá hư, cho nên vừa rồi Thiên Ma Võ Ý đánh vào vách tường Vân Tiêu Thông Thiên Tháp trực tiếp nổ tung, ngay cả dấu vết cũng không lưu lại.
– Hỗn Nguyên Thiên Tôn là nhân vật bậc nào, đó là Thiên Tôn a, nhân vật so với Giới Chủ Thần Vực còn mạnh hơn. Đừng nói là Thiên Tôn, dù Giới Chủ cũng không đủ sức, dưới Giới Chủ là Thánh Chủ, mà Ma Đế năm đó ngay cả Thánh Chủ cùng không tới! Thiên Tôn tế luyện bảo tháp, ngươi ngay cả Thần Hải cùng chưa tới, còn muốn lưu lại dấu vết?
– Không gian Hồng Mông hiện giờ đi đối phó cường giả đỉnh cắp, cho dù không thể trấn chết bọn họ, cũng có thể cắn nuốt chân nguyên bọn họ, để cho mỗi một chiêu của bọn họ suy yếu rất lớn.
Ma Quang rung đùi đắc ý vừa nói, tựa hồ cực kỳ hưng phấn, phảng phất thấy được tình cảnh Lâm Minh giết trở về Thiên Diễn đại lục, cuộc sống mấy ngày này trốn tránh quá đủ rồi.