Anh bất đắc dĩ nhìn người nào đó bất tỉnh nhân sự, cũng không biết nên tức hay nên cười.
Anh ôm Bạch Thư Hân về phòng, sau đó chăm chỉ làm việc nhà cho cô, rửa sạch chai rượu, mở cửa sổ ra cho thoáng khí, thuận tiện còn quét một lần.
Lúc Bạch Thư Hân tỉnh lại, Ôn Mạc Ngôn đã đi về.
12 giờ cô tỉnh lại, bóng đêm thâm trầm.
Cô không thể kiềm chế nổi cơn khát nước, lúc này mới tỉnh lại.
Cô rời giường chuẩn bị tìm nước uống, không ngờ đầu giường đã đặt sẵn một ly nước chanh. . Kiếm Hiệp Hay
Bên trong còn bỏ thêm mật ong, có chút hơi ngọt.
Cô vừa uống vừa nhìn giấy ghi chú bị đè ở phía dưới.
“Uống nhiều nước chút, nếu không dạ dày em nhất định rất khó chịu. Từ giờ trở đi, tôi chính là bạn trai giả của em, em không thể từ chối.”
“Không thể từ chối?”
Cô lặp lại những lời này, cảm thấy có chút buồn cười, từ khi nào mà Ôn Mạc Ngôn cũng trở nên mạnh mẽ như thế?
Cô đã làm gì sau khi uống rượu vậy?
Cô cố gắng nhớ lại nhưng làm cách nào cũng không nghĩ ra, giống như…ăn phải một miếng thạch trái cây rất ngon, giống như còn muốn liên kết…
Cô có chút mê mang, đứng ở trên ban công gió thổi lạnh, cảm thấy thoải mái vô cùng.
Đà Nẵng là thành phố không ngủ, ban đêm càng thêm mỹ lệ, đèn đường, đèn LED tỏa sáng trên cao ốc, không chỗ nào không có mặt đèn neon, nhuộm chân trời thành màu đỏ rực.
Cô ngửi thấy được mùi hương lá bạc hà nhàn nhạt, từ ban công cách vách truyền tới.
Cô theo bản năng liếc nhìn, cảm thấy tâm tình cũng không tệ lắm.
Cô ngồi ở trên ghế treo nghịch điện thoại, phát hiện Ôn Mạc Ngôn gửi tin nhắn cho minh, yêu cầu cô nhớ trả lời khi tỉnh lại.
Anh ấy hẳn là đang ngủ rồi.
Nhưng cô vẫn gửi một tin nhắn mang tính tượng trưng.