– Người đã đặt tên cho tiểu công chúa chưa? – Cô hỏi
– Hiện tại trẫm chưa nghĩa ra… – Hắn cười nói rồi giả bộ suy nghĩ
Nhìn thấy bộ dạng chọc cười của hắn cô khẽ cười, thật là chưa nghĩ ra sao, với cái bộ dạng này chắc hẳn đã là nghĩ ra từ lâu rồi!
– Việc quan trọng như vậy sao còn chưa nghĩ ra! – Cô khẽ lên giọng
– Được được, liền nghĩ ra rồi – Hắn thấy cô co chút tức giận liền lo lắng không thôi
Thấy vẻ mặt hắn có chút hối lỗi tâm tình cô liền hả hê một chút, trêu đùa được hắn không phải dễ dàng đâu nha!
Khi đi vào Mạc Cung thấy Mạc Quý Phi đang trong thời kỳ ở cữ ăn mặc liền lộng lẫy không thôi… có phần chướng mắt, bé con liền bị vất một xó không ai để ý tới, thấy vậy cô liền tức giận, đi đến chỗ tiểu công chúa bế lên xem xét, làm ngơ luôn bọn người đang hành lễ kia.
– Người đâu mau mang áo choàng lông ta làm cho Thái Tử tới đây – cô khẽ quát
– Vâng – nô tỳ hậu hạ cô nghe lệnh liền đi nhanh
Nhìn bộ dáng ăn mặc này xem, cũng không phải chăn ấm, quần áo sao có thể mỏng tanh như vậy được, người mẹ này có biết chăm con hay không nữa! Nhìn đứa bé mũm mĩm có phần xanh xao này cô nghĩ chắc không được ăn no rồi, cô liền đuổi hết mấy người kia khỏi gian phòng bên cạnh, ôm tiểu công chúa vào đó cho ăn.
Nghĩ kĩ một chút chỗ đặt nôi có cần khéo quá liền ở ngay cạnh cửa sổ. Mà cửa sổ liền lúc này mở toang ra, mà thời tiết bây giờ lạnh như vậy, có phải muốn đứa trẻ này chết hay không!
Hắn ở bên ngoài giáo huấn mấy người trong Mạc Cung một hồi, sau đó liền mang áo choàng lông cô yêu cầu đi vào phòng bên, liền ngăn cấm tất cả mọi người đi vào kể cả Mạc Tử Y.
Thấy cô cho tiểu công chúa ăn, hắn liền có chút khó hiểu, đứa bé kia cũng không phải con của cô, hơn nữa cũng không phải miếng thịt cô vất vả mà sinh ra.
– Mau đắp cho con bé – Hắn đến gần nói
– Tử Khiên, có thể để đứa bé này ta nuôi được không? Mau nhìn xem bọn họ có phải là muốn giết đứa bé, trời lạnh như vậy mà lại mở toang cửa sổ hơn nữa còn không thèm mặc ấm cho tiểu công chúa này… Thực sự ác độc mà! – cô bất mãn thay cho tiểu công chúa
Bọn họ không muốn đứa bé này thì cô liền muốn, bọn họ không muốn chăm đứa bé này, cô liền chăm. Đúng là lòng lang dạ sói, khẩu phật tâm xà mà.
– Tuệ Nhi, có một số chuyện vẫn phải để nó thuận theo tự nhiên, hơn nữa đây là con của Tử Y sinh ra, lý nào nàng ấy lại giết con mình, hổ dữ không ăn thịt con, nàng yên tâm giao lại đứa bé đi – Hắn khuyên nhủ cô
– Nhưng… – Cô vẫn lo lắng nhìn hắn
– Ban nãy nàng tự ý bế đứa bé như vậy không phải phép, còn ngang nhiên đuổi người trong Mạc Cung ra ngoài, hơn nữa còn độc chiếm phòng này, chuyện này mà đồn ra ngoài thì phải làm sao hả? – Hắn mắng nhẹ cô
– Có người chống lưng, ai dám khinh dễ ta – Cô cười trêu hắn
– Phải phải trẫm chống lưng cho nàng, nhưng mà lúc không có trẫm tính sao đây? – hắn liền nóng nảy nói
Mặc dù trong lòng rất vui sướng khi được cô ỷ lại như vậy, nhưng thế cục khó lường, có người nói không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất! Vẫn nên là chu toàn mọi việc đi!
– Được được ta trả con lại cho Mạc Tử Y kia là được chứ gì – cô bất mãn nói
– Ngoan – hắn cười vui vẻ xoa đầu cô
Nói rồi thấy tiểu công chúa đã ăn lo cô đưa cho hắn bế ra ngoài liền chỉnh tề quần áo lại xong mới đi ra theo, hỏi thăm một chút tình hình, cô cùng hắn liền rời đi.