Sáng hôm sau, Kaylin tỉnh dậy trong trạng thái lo lắng, sợ hãi. Lần này không phải vì bọn chó sói, bởi có lẽ chúng được đưa đi huấn luyện rồi. Mà việc khiến cô hoang mang nhất lúc này là cô không thể đứng vững nổi. Đúng hơn thì chỉ có nửa thân trên là cô còn có cảm giác. Chạm vào chân cô thậm chí còn chẳng cảm nhận được sự đau đớn gì.
Kaylin khóc nức nở đến mức đầu cô cũng quay cuồng không xác định rõ được gì. Mắt cô đã sưng lên rất lớn, và gương mặt nhìn còn biến dạng đến kì lạ.
Trong lúc đang sợ hãi thì Finnegan lại lén lút đi tới. Ban đầu anh chỉ định đổi cho cô thuốc bôi thôi, nhưng thấy Kaylin tỉnh lại thì anh lại đến khu nhà bếp để lấy thêm phần ăn mang đến cho cô.
Mở cửa đi vào trong, đặt bát cháo lỏng xuống đưa cho cô. Bởi vì bay giờ cô không ăn được nhiều đồ cứng, vẫn nên ăn cháo lúc này là ổn hơn.
– Ăn nhanh lên, tôi không ở đây giúp cô được đâu.
Nói rồi anh còn tiết kiệm thời gian để kiểm tra lại vết thương cho Kaylin. Nhưng còn vừa định bôi thuốc ở chân giúp cô thì cô đã giữ lấy tay anh. Ánh mắt đỏ hoe như có điều muốn nói với anh. Finnegan nhướn mày nhìn cô. Cho đến khi Kaylin chỉ tay vào chân của bản thân cô thì anh lại đánh trống lảng như không hiểu ý cô nói.
Đưa tay xoa nhẹ đầu cô, còn an ủi:
– Ráng ăn nhanh lên, cô không có sức thì bọn tôi cũng vậy cả thôi.
Tuy rằng Finnegan không biết cách dỗ dành con gái cho lắm, nhưng ít nhất trong cái số con người máu lạnh này thì có mình anh và Austin là biết nhỏ nhẹ khi nói chuyện với cô.1
Kaylin vẫn muốn nói rất nhiều về chuyện này, nhưng Finnegan vẫn cắm đầu vào bôi thuốc cho cô mà coi như không biết gì. Cô bây giờ thật sự tuyệt vọng không thể nói ra được với ai. Chính lúc này thật muốn chết đi cho xong. Cuộc sống như này còn khổ sở hơn cả chết. Nhưng bây giờ cô tự tử thì chắc chắn người của Zane sẽ buộc phải cứu bằng được cho cô. Mà khi tỉnh dậy sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ từ con người kia nữa. Cô thật sự không dám nghĩ lại những gì anh đã làm với cô. Chỉ cần nghĩ lại thì tự khắc bản thân cô đau nhức quằn quại cả lên.
Bôi thuốc xong, thấy Kaylin vẫn còn chưa động đến cháo nên Finnegan đành cầm bát cháo lên đút từng miếng một cho cô. Kaylin vừa ăn liền nhăn mặt vì nóng nhưng Finnegan không có để ý. Thứ anh để ý bây giờ là thời gian, anh đang căn từng giây một để rời khỏi đây mà Zane không biết. Nếu chậm chễ một chút thì hàng đống người bị liên lụy theo.
Nuốt từng miếng khó khăn vào cổ họng, có những lúc Kaylin còn muốn nôn ra. Nhưng Finnegan cứ tống táng hết rồi chạy vội ra ngoài mà chẳng để ý cô một chút.
Kaylin bất lực nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ. Cô sắp héo mòn đến chết ở đây rồi. Nếu không chết vì súng đạn thì cũng chết bởi Zane. Cô thật sự sắp không gắng gượng đươc nữa rồi. Zane cứ xấu tính như vậy, cô không muốn ở cùng anh dù chỉ một chút nữa. Nếu được chọn cô thà chọn ở lại cô nhi viện còn hơn. Cô sẽ không bao giờ muốn đến một nơi toàn mang đến cho cô sự chết chóc như thế này hết. Mà không chỉ có cô, nhiều người trong xã hội này đều có một suy nghĩ, lựa chọn như cô lúc này.