Giản Dao đi tới, từ phía sau vòng lấy eo anh: “Còn tức giận à?”
Lục Trăn buồn buồn đáp lời: “Chờ nó trở về, ông đây đánh gãy chân nó.”
Giản Dao cười nói: “Vậy nếu nó không về thì sao?”
“Ngày mai anh liền cắt thẻ tín dụng cả nó, không có tiền, anh nhìn xem nó còn có thể mạnh miệng bao lâu.”
“Được rồi.”
Giản Dao vỗ vỗ bả vai dày rộng của anh: “Con gái của anh hiện tại đang yêu người đàn ông có tiền nhất Trung Quốc, cắt đứt nguồn kinh tế của nó, anh có phải ngốc không?”
Lục Trăn không phản bác được, tâm tình càng thêm hỏng bét.
Giản Dao cũng không phải là người phụ nữ rất biết quan tâm, ý định ban đầu là muốn an ủi anh, không nghĩ tới hình như làm cho sắc mặt anh càng ngày càng trầm xuống.
“Con gái không cần anh, em cần anh.” Cô vòng quanh eo anh, nói ra: “Hôm nay sinh nhật, vui vẻ một chút.”
“Ừm, may mà còn có em.” Lục Trăn cuốn tay áo của cô lên: “Giúp anh rửa rau.”
Giản Dao cười: “A, may mà có em để sai bảo đúng không.”
“Thông minh.”
Lục Trăn đơn giản làm một vài món ăn, bưng lên bàn, mở một chai rượu vang đỏ lâu năm, tắt đèn, ánh nến nhu hòa lay động thấp thoáng, ngược lại thật sự là thế giới hai người rất lãng mạn.
Giản Dao rót cho Lục Trăn một ly rượu vang đỏ, cụng ly với anh —-
“Bốn mươi ba tuổi, sinh nhật vui vẻ.”
“A… năm nay bốn mươi mốt, cảm ơn.”
Vẻ mặt Giản Dao kinh ngạc: “Hả? Anh thế mà còn nhỏ hơn em một tuổi?”
Lục Trăn:…
Em con mẹ nó bây giờ mới biết!
“Lúc kết hôn em cũng không thấy ngày tháng ra đời của anh sao!” Lục Trăn xoa xoa mũi, căm giận bất bình: “Có thể để ý anh một chút không.”
Giản Dao có chút xấu hổ: “Cái này… cái này không quan trọng, quan trọng là nhiều năm như vậy, chúng ta vẫn luôn có nhau trong lúc hoạn nạn, tôn trọng nhau, cạn ly.”
“Lúc em đánh anh xin em cũng có thể dõng dạc nói với ông đây tôn trọng nhau…”
“Vậy anh còn đánh em đấy!”
“Anh đánh em lúc nào, em đừng ngậm máu phun người, anh vẫn luôn rất dịu dàng…”
“Dịu dàng?” Giản Dao cười: “Anh dịu dàng, lúc làm chuyện đó anh có dám dõng dạc nói anh dịu dàng không?”
Lục Trăn dừng lại, kinh ngạc hỏi: “Anh… anh không dịu dàng sao?”
Giản Dao lắc đầu: “Anh rất là mất khống chế.”
Lục Trăn trầm tư một lúc, nói: “Vậy… đêm nay anh thử giữ lý trí một chút.”
Khóe miệng Giản Dao nhếch lên một cái: “Không có khả năng.”
Lục Trăn cười với cô, cười đến mức vẻ mặt tinh quái, gương mặt còn có hơi ửng hồng, cùng cô vợ thảo luận những chuyện này lúc dùng cơm, vẫn rất là ngại ngùng.
“Vậy những năm này, cảm ơn em trước sau như một mà bao dung anh.” Lục Trăn có chút cảm động, lại rót ly rượu vang đỏ, cùng Giản Dao cụng ly: “Có đôi khi anh rất ngốc, cảm ơn em chăm sóc anh, bao dung anh.”
Khóe miệng Giản Dao cong lên, nhìn khuôn mặt anh tuấn ửng hồng.
Cái tên tùy tiện này, rất ít khi thấy anh cảm tính mà nói ra lời xuất phát từ tâm can như vậy.
Những năm này, tôn trọng nhau như khách chắc chắn là không có, cuộc sống tạm bợ cãi nhau mà trôi qua, nhưng Giản Dao biết, không phải cô chăm sóc Lục Trăn, mà là Lục Trăn đang chăm sóc cô, bao dung cô.
“Không có gì.” Cô không cần mặt mũi mà cười với anh.
“Ha ha, anh còn tưởng rằng em sẽ từ chối, em không biết xấu hổ mà không có gì với anh sao!” Lục Trăn đưa tay búng trán cô: “Đồ không cần mặt mũi.”
Giản Dao cầm tay Lục Trăn: “Lục Trăn, đời này có thể gặp được anh, em cảm thấy vô cùng may mắn, tình cảm lúc thiếu niên vô cùng quý giá, cảm ơn anh để cho em giữ lại phần quý giá này đến bây giờ.”
Lục Trăn rút tay về, run run một cái: “Em như vậy, ông đây có chút hoảng sợ, em rốt cuộc muốn nói cái gì?”
“Lúc cấp 2 cấp 3 ấy, em là người rất không có cảm giác an toàn, ai tốt với em, em liền thích người đó… Khi đó, không có ai thương yêu em hơn anh nữa.”
Lục Trăn nói: “Vậy nếu như có, có phải em liền không lấy ông đây nữa?”
“Anh có biết không, có đôi khi anh thật sự rất biết cách phá hư bầu không khí.” Giản Dao hất tay anh ra.
“Em tiếp tục, anh không cắt ngang.” Lục Trăn ngượng ngùng cười cười: “Anh thích nghe em nói những lời này.”
“Điều em muốn nói là, cả đời người này, không có mấy lần có thể may mắn gặp được người thích mình như vậy.”
Cô nhìn anh: “Trên thế giới này, anh có thể vì Tiểu Yên mà tìm… một người đàn ông thương yêu con bé hơn Thẩm Quát không?”
*
Chiếc xe Bentley màu đen dừng ở cổng Lục trạch, Lục Yên kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Quát: “Không phải là về nhà sao?”
“Ở đây không phải là nhà em?” Thẩm Quát nghiêng người sang, thay cô tháo dây an toàn bên hông: “Về nhà đón sinh nhật với bố em.”
Lục Yên bĩu môi, véo eo anh một cái, nhưng mà trên eo cái tên này không có chút thịt nào, da dẻ cơ bắp căng đầy, không véo được gì cả.
“Em còn tưởng rằng anh muốn dẫn em bỏ trốn đấy.” Lục Yên nửa đùa nửa thật nói: “Kết quả vẫn là không dám, đồ nhát gan.”
Thẩm Quát nở nụ cười: “Có phải em xem phim tình cảm nhiều rồi không.”
“Đúng vậy đúng vậy, dù sao thì Thẩm tổng đều tuổi này rồi…”
Lời còn chưa dứt, Thẩm Quát bỗng nhiên khởi động động cơ xe, chạy xe ra ngoài: “Mang theo thẻ căn cước rồi chứ?”
“Mang theo rồi.” Lục Yên kinh ngạc hỏi anh: “Anh muốn làm gì?”
“Sân bay.”
“Hả?”
“Dẫn em bỏ trốn.”
Lục Yên thấy dáng vẻ Thẩm Quát không giống như nói đùa, mắt thấy xe đều sắp lái ra khỏi tiểu khu rồi, cô bỗng nhiên có chút hoảng: “Đi thật à?”
“Ừm…”
“Không phải… thật à?”
Ánh mắt Thẩm Quát nhìn thẳng vào đêm đen phía trước, không có chút gợn sóng nào: “Em nói anh tuổi này, không làm được việc của người trẻ tuổi nữa, là ý này sao?”
Lục Yên:…
Hình như nói sai rồi.
Cô yếu ớt nói: “Anh Thẩm, vẫn, vẫn là về nhà đi, em còn muốn đón sinh nhật với bố em.”
Thẩm Quát liếc xéo cô một cái: “Không, anh muốn bỏ trốn.”
“…”
Sau khi xe con chạy lượn một vòng, cuối cùng vẫn vòng về, dừng ở cửa nhà.
Lục Yên nhìn sắc mặt âm u của Thẩm Quát, có chút dở khóc dở cười.
Cô đưa tay xoa xoa mặt Thẩm Quát, cười nói ra: “Quát Quát của chúng ta còn cáu kỉnh nha.”
“Gọi anh là gì?”
“Quát Quát…” Lục Yên cười tươi sáng một cái: “Em có thể gọi anh như vậy không?”
Ánh mắt Thẩm Quát bỗng nhiên thu lại, phảng phất như chứa đựng sự dịu dàng vô hạn, anh lẩm bẩm: “Không biết lớn nhỏ.”
“A, lúc này lại dạy dỗ em, không phải không thích bị em xem anh là bề trên sao.”
Thẩm Quát quay người từ ghế sau lấy ra hộp quà cà vạt Hermes, nhét vào trong ngực Lục Yên, nói: “Nhớ đưa cho bố em, bảo cậu ta nhận lấy.”
“Được, bái bai, trên đường lái xe cẩn thận.”
Lục Yên đang muốn xuống xe, Thẩm Quát bỗng nhiên giữ cổ tay cô lại: “Có phải quên cái gì rồi không.”
Lục Yên cười cười, đưa tay vén tóc dài ra sau tai, sau đó hôn một cái lên má bên trái của anh.
Thẩm Quát dường như cũng không quá thỏa mãn, ấn sau gáy cô, hôn lên môi cô.
Lục Yên bị anh hôn đến mức đều sắp không thở nổi, không thể hít thở nữa.
Đây là cửa nhà đó!
Mấy phút sau, Thẩm Quát mới buông cô ra, nhéo gương mặt ửng đỏ của cô: “Đừng cãi nhau với bố em.”
“Nghe anh!”
Lục Yên đóng cửa xe lại, mắt tiễn anh rời đi, lúc này mới quay người vào nhà.
Giản Dao bưng ly sữa tươi nóng hổi, nhìn Lục Trăn trốn sau rèm ở cửa sổ sát đất nhìn lén, chân mày cau lại: “Anh làm gì vậy.”
Lục Trăn tức giận đến mức quả thật muốn đả kích lớn rồi: “Tên khốn kiếp Thẩm Quát kia! Lục Yên chưa từng yêu đương, bị cái tên này dẫn dắt…”
Giản Dao nhếch nhếch miệng, nhìn anh giống như nhìn đồ ngốc: “Anh thật sự cho rằng con gái anh ngoan như vậy, chưa từng yêu đương sao?”
“Tên khốn kiếp! Lão hồ ly!”
Giản Dao đến bên cửa, mở cửa cho Lục Yên, đồng thời nhận lấy bánh ga tô và hộp quà trong tay cô.
“Bố đâu?” Cô nhỏ giọng hỏi Giản Dao.
Giản Dao đưa mắt ra hiệu, nhìn phòng khách.
Lục Yên rón rén đi vào, hướng về phía Lục Trăn kêu lên: “Bố, con về rồi.”
Lục Trăn ngồi xếp bằng trên ghế sô pha, giả vờ đọc báo, cũng không ngẩng đầu.
“Khỏi để ý đến bố.” Giản Dao đặt bánh ga tô lên bàn, nói với Lục Yên: “Tiểu Yên, đến mở quà.”
“Được ạ.”
Giản Dao cầm lấy hộp quà, mở ra nhìn một cái: “Woa, cà vạt rất đẹp, của con mua cho bố con?”
“Con đâu có tiền, người nào đó cắt thẻ tín dụng của con rồi.” Lục Yên nói: “Đây là của Thẩm Quát mua.”
“Ánh mắt của Thẩm tổng thật sự không tồi.” Giản Dao rất thích chiếc cà vạt này, lấy ra đặt trong tay nhìn thật lâu: “Cũng đẹp giống như mấy cái cà vạt kia của bố con.”
“Đúng không, con cũng cảm thấy vậy.”
“Này, bên kia còn có quà, đồng nghiệp công ty tặng, đều tới lấy mở ra, chúng ta chia phần.” Cô liếc nhìn Lục Trăn một cái: “Dù sao thì bố con cũng không có tâm tình mở ra.”
Lục Yên trông thấy trên bàn trà còn bày một đống hộp quà, hưng phấn chạy tới, đông chọn tây nhặt.
Lục Trăn thật sự là không chịu được hai mẹ con này nữa, hét lên: “Thả xuống, hai người… đừng quá đáng.”
“Cuối cùng cũng nói chuyện rồi.” Giản Dao cười nói: “Mau tới đây cắt bánh ga tô.”
Lục Trăn quay đầu, căm giận nói: “Ông đây không ăn sinh nhật, người nào đó đều sắp làm ông đây tức chết rồi, ăn sinh nhật cái rắm.”
Giản Dao mở dây lụa hộp bánh ga tô, nói: “Tiểu Yên, tới thắp nến.”
Lục Yên cắm ngọn nến dài nhỏ màu sắc rực rỡ lên trên bánh ga tô sô cô la, nói: “Bố năm nay bốn mươi mốt tuổi rồi nhỉ, là sinh nhật lớn, chúng ta phải chúc mừng thật tốt.”
Giản Dao cười nói: “Con còn nhớ rõ bố con bốn mươi mốt tuổi à.”
“Đương nhiên là nhớ rõ, chuyện này làm sao có thể quên được.”
“Đúng vậy, vừa rồi mẹ tính sai, còn tưởng rằng bố bốn mươi ba.”
Lục Yên cười cười: “Mẹ cũng quá hồ đồ rồi.”
Sắc mặt Lục Trăn cuối cùng hòa dịu lại, trong lòng hơi vui mừng, quả nhiên vẫn là áo bông nhỏ của anh biết lạnh biết ấm, còn nhớ rõ năm nay anh bao nhiêu tuổi.
Lục Yên thắp một ngọn nến, nói với Lục Trăn: “Bố, bố không đến thổi nến, con liền thổi giúp bố.”
Lục Trăn rốt cuộc rất không tình nguyện đi tới, ngồi trước bàn, Giản Dao đội vương miệng nhỏ lên đầu anh: “Được rồi, lão thọ tinh của chúng ta, có thể cầu nguyện rồi.”
“Cái gì mà lão thọ tinh, ông đây còn trẻ!”
“Được được, tiểu thọ tinh được chứ.” Giản Dao đứng sau lưng anh, vòng quanh bờ vai anh, thúc giục anh: “Nhanh cầu nguyện.”
Lục Trăn tức giận liếc nhìn Lục Yên một cái, nói ra: “Tôi cầu nguyện, để lão hồ ly Thẩm Quát kia cách xa con gái tôi một chút!”
Anh đang muốn thổi nến, Lục Yên cướp bánh ga tôi lại, thay anh thổi nến: “Xí xí xí, không tính!”
Lục Trăn chỉ vào Lục Yên: “Nào có con gái giống như con!”
“Nào có ông bố giống như bố! Bố nhà ai mà không hy vọng con gái lấy được chân ái.”
“Con nhóc này, hiểu cái gì là chân ái.”
“Con hiểu!”
Mắt thấy hai người lại muốn cãi vã, Giản Dao xoa xoa trán nói: “Hai người ai nói thêm câu nữa liền cút ra ngoài cho tôi!”
Lời vừa nói ra, hai người ngượng ngùng đều không dám nói chuyện nữa.
Giản Dao cắt bánh ga tô cho mỗi người, Lục Trăn dựa vào ghế, thở hổn hển nói: “Anh không thấy ngon miệng.”
Giản Dao ra lệnh: “Ăn!”
Anh liếc nhìn cô một cái, vẫn có chút sợ, cầm thìa, rầu rĩ bắt đầu ăn.
Ban đêm, một mình Lục Trăn trốn vào thư phòng phụng phịu, Lục Yên liền ôm gối chạy đến phòng ngủ chính, muốn ngủ với mẹ.
Giản Dao kéo cô nhóc qua, bày sẵn gối cho cô, nói: “Để chỗ cho bố con.”
“Vâng.”
Lục Yên ôm cơ thể mềm mại của Giản Dao, nhắm mắt lại.
Lúc rạng sáng, Lục Yên tỉnh lại, phát hiện ra bố vẫn chưa về ngủ, cô mơ mơ màng màng xỏ dép, đi vào thư phòng.
Đèn thư phòng tắt, nhưng màn hình máy tính tản ra, ánh sáng hơi lam, Lục Trăn nằm nhoài trước máy tính ngủ thiếp đi.
Lục Yên đi qua, muốn gọi bố dậy về phòng ngủ, lại phát hiện ra màn hình máy tính đúng là giao diện bình luận Weibo của cô —-
[Mèo lớn lớn lớn lớn lớn: Cô ấy là cô gái tốt nhất thế giới, không xứng với Thẩm Quát, có phải cậu mù không! Đề nghị đi khám mắt.] [Mèo lớn lớn lớn lớn lớn: Vị chua đều tràn ra màn hình rồi được không!] [Mèo lớn lớn lớn lớn lớn: Anh hùng bàn phím cút! Ông đây báo cáo toàn bộ rồi!]Con mèo to với sức chiến đấu tăng mạnh vẫn luôn ngốc nghếch bảo vệ cô ở khu bình luận của cô, thế mà lại là Lục Trăn.
Nước mắt của Lục Yên lập tức lăn ra.