Mặt Layla ửng đỏ, tuyệt đối không phải cái đỏ mà rượu mang đến.
“Đúng vậy.” Layla ngẩng đầu, khi nhìn gần mới phát hiện ngũ quan của Chris dù có tách rời ra vẫn rất thu hút.
Lâm Dật Phi thầm hừ lạnh, nhìn đi, chỉ cần mình đứng cùng Chris, mấy cô gái sẽ bị cậu ấy hấp dẫn, mà không phải mình.
“Cậu ấy say, tôi dẫn cậu ấy về ký túc xá. Lần này tôi mời. Chúc cô chơi vui.” Động tác của Chris rất tao nhã, lấy một trăm đô la ra đặt dưới ly rượu, kéo Lâm Dật Phi chen qua đám người đang điên cuồng nhảy múa, đi ra cửa.
Chiếc xe màu đen của anh đang đậu trước cửa, đây là chiếc xe cũ rẻ nhất gia tộc Ozbourn, nhưng Lâm Dật Phi vẫn cảm thấy nó rất chói mắt.
“Tớ chỉ uống rượu thôi mà, có cần ngạc nhiên như vậy không! Cho dù uống say, bạn tớ cũng sẽ dẫn tớ về ký túc xá, không cần cậu đến đâu!” Lâm Dật Phi hò hét, mà Chris thì không chút nương tay mở cửa xe đẩy cậu vào.
“Sau đó sẽ vừa chóng mặt vừa nôn. Nếu để huấn luyện viên Lippmann biết cậu say rượu, sẽ có hậu quả gì.” Chris khởi động xe, ánh sáng của từng ngọn đèn đường lướt qua mặt anh, tạo nên một mỹ cảm khác thường.
Lâm Dật Phi không ngừng nuốt nước miếng, dạ dày co rút.
Không đến ba phút sau, Lâm Dật Phi đập cửa xe muốn ra ngoài. Cậu khom lưng đứng ven đường nôn không dứt.
Chris khoanh tay đứng phía sau cậu. Cho đến khi Lâm Dật Phi như muốn nôn cả dạ dày ra, Chris mới chầm chậm đi tới, khẽ vỗ lưng cho cậu.
“Lần sau đừng uống nhiều rượu như vậy.”
“Tớ đương nhiên phải mượn rượu giải sầu…” Lâm Dật Phi lau khóe miệng, “Chỉ cần cậu vừa xuất hiện, tất cả những cô gái đang có hứng thú với tớ đều chuyển qua người cậu.”
“Điều này chứng minh cô ta không thật sự thích cậu.”
“Vậy còn cậu thì sao? Chris… tớ rất không hiểu, con người cậu đối với ai cũng lạnh lùng, không muốn thân thiết với ai, nhưng tại sao cứ muốn quản lí mọi chuyện của tớ?” Lâm Dật Phi không phải thật sự muốn biết suy nghĩ của Chris, cậu chỉ đang oán giận mà thôi.
“Bởi vì cậu đấu kiếm rất tuyệt, tớ không muốn tài năng cậu bị che lấp bởi những nguyên nhân khác.”
“Không hổ là Chris…” Lâm Dật Phi lại nôn lần thứ hai.
Tuy có cảm giác đầu óc đang ở trên mây, nhưng cũng không đến nỗi hôn mê.
Lâm Dật Phi chậm rãi đứng thẳng lưng, đáng tiếc dáng đi không quá thẳng. Chris chỉ cần hai ba bước đã tiến đến, ôm cậu từ phía sau. Một chiếc xe máy chạy như bay ngang qua mặt họ, lưng Lâm Dật Phi dựa hẳn vào ngực Chris, có thể cảm giác được sự sợ hãi của cậu.
“Cậu không thể cẩn thận một chút sao!”
Lâm Dật Phi xua xua tay, xoay người lại, hai tay choàng qua vai Chris, không biết có phải do uống rượu mà toàn thân cậu đều tỏa ra hương vị của Vodka, Chris dường như có cảm giác mình đã uống rượu.
“Thấy bộ dạng lo lắng như vậy của cậu… tớ tha thứ cho cậu… việc luôn hạn chế tự do của tớ…” Lâm Dật Phi ngây ngô cười, sợi tóc bị gió thổi khẽ đung đưa, mặt hơi nhăn lại, sự hấp dẫn trí mạng.
“Nếu tớ có thể hạn chế tự do của cậu…” Chris chậm rãi đi lên trước, Lâm Dật Phi ngơ ngác lùi về sau, cho đến khi lưng chạm vào cửa xe, “Tớ sẽ bắt cậu nhốt ở nơi mà chỉ có tớ mới có thể đến, nơi mà chỉ có tớ mới có thể nhìn thấy cậu… ôm cậu, hôn cậu…”
Cồn đã phân tán những suy nghĩ trong đầu Lâm Dật Phi.
Khi đầu gối của Chris luồn vào giữa hai chân cậu, cậu hoàn toàn không ý thức được tư thế này đen tối bao nhiêu.
Đầu cậu dựa lên xe, không chút do dự nhắm mắt lại ngủ say.
Chris tức giận xoay đầu cậu sang, cúi đầu ngậm môi cậu, điên cuồng cướp lấy, đoạt hết tất cả trong khoang miệng cậu.
Sáng hôm sau, Lâm Dật Phi thức dậy với cơn đau nhức toàn thân, ngu ngu ngốc ngốc đi vào phòng vệ sinh.
Đầu tóc cậu như tổ chim, mở vòi nước, cúi người uống một ngụm, lúc ngẩng đầu lên, mới phát hiện môi mình đã sưng đỏ.
“A! Christopher! Cậu làm gì miệng tớ thế hả!”
Chris đang ngồi trước bàn học xem tin buổi sáng, lúc Lâm Dật Phi gào thét anh cũng không thèm quay đầu qua.
“Cậu đánh tớ? Hay là cố ý lấy đồ đập tớ!”
“Tớ chỉ đòi lại chút thù lao về việc đã mang cậu đang say bí tỉ về nhà thôi.”
“A ha? Hẳn là chính cậu đã phá vỡ cuộc hẹn hò tốt đẹp của tớ?”
“Cuộc hẹn hò tốt đẹp.” Chris xoay người lại, nhìn Lâm Dật Phi, rõ ràng anh mới là người thích cậu ấy, nhưng lúc này toàn thân anh đầy khí thế, “Cậu muốn nằm chung giường với cô ta trong khi cậu vì say rượu mà nôn như điên hay sao?”
Lâm Dật Phi mím môi, đi nhanh về phòng tắm, ầm — đóng cửa.
Buổi luyện tập cuối tuần, Lâm Dật Phi vốn muốn làm mặt than với Chris, không ngờ cuối cùng lại bị đối phương chỉnh cho te tua.
Hai người ngồi ngoài đấu kiếm quán, Chris đặt coca đến trước mặt cậu.
“Tớ chỉ thích hợp với loại thức uống trẻ con này thôi đúng không?” Lâm Dật Phi thở dài, mỗi lần mình và Chris có chút xung đột nhỏ, thì tiếp đó chắc chắn sẽ trở lại vui vẻ như trước sau một trận đối chiến.
“Có lẽ thỉnh thoảng uống rượu, không quá tỉnh táo cũng không phải chuyện xấu.”
Hai người ngồi trên bậc thang, tùy ý để mình trở thành phong cảnh trong mắt những sinh viên đi ngang qua.
“Này, Chris…” Lâm Dật Phi dùng khuỷu tay huých anh, “Cảm ơn cậu đã giúp tớ tìm huấn luyện viên tư nhân, giá cả tiện nghi như vậy đừng cho là tớ không biết cậu thầm giúp tớ thanh toán từ trước rồi. Nhưng xét thấy cậu vốn nhà giàu, nên tớ không thèm tính toán chi li với cậu.”
Chris nhìn Lâm Dật Phi, khẽ nhếch môi.
“Chris, có người nói với tớ một câu rất kỳ lạ.”
“Nói cái gì.”
“Bọn họ nói tất cả sự dịu dàng của cậu đều dành cho tớ.” Lâm Dật Phi đưa đầu qua bên Chris, trong mắt có chút ngây thơ.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó, tớ cảm thấy hình như cậu thật đúng là có đối xử với tớ tốt hơn những người khác một chút.” Lâm Dật Phi khoát tay lên vai Chris, “Nhưng vì sao?”
“Chờ đến khi nào cậu và tớ gặp nhau ở trận chung kết thế vận hội, tớ sẽ nói cho cậu biết lí do.”
“Nói đi mà, nói đi!” Cho dù Lâm Dật Phi có mặt dày hỏi thế nào, thì đối phương cũng chỉ mỉm cười giữ im lặng.
Nụ cười của anh như ánh nắng ấm áp giữa tiết trời đông lạnh, Lâm Dật Phi chưa từng thấy qua nụ cười nào đẹp như thế, tựa như đang ẩn chứa cái gì đó rất quan trọng.
Cho dù Lâm Dật Phi vĩnh viễn không biết nó nghĩa là gì, nhưng nó vẫn luôn ở trong mắt Chris, không bao giờ thay đổi cũng không bao giờ biến mất.
>>Toàn văn hoàn<<