Đêm xuống, Hoắc Liên Ngao đứng trước ảnh chân dung của mẹ, nhẹ nhàng vuốt hình người trên tranh. Gần đây anh rất ít nhớ người phụ nữ đã vất vả đưa mình tới thế giới này.
Hoắc Liên Ngao không nhớ được nhiều về mẹ, gần như là không có ký ức gì. Một đứa trẻ ba tuổi liệu nhớ được chuyện gì? Nhưng nó không ảnh hưởng tới tình yêu, lòng tôn trọng và nhung nhớ anh dành cho mẹ.
“Mẹ!” Anh khẽ gọi.
Tiếng mẹ ấy quả thật khiến Hoắc Liên Ngao giật mình. Nghe nó thật xa lạ, xa lạ và giả tạo, còn lấp đầy một cảm giác ép buộc.
Không, không không, không thể như vậy, không nên như vậy.
Bạn thân của mẹ nói mẹ chết vì anh. Người được anh lại dì Văn nói: “Liên Ngao, con tới thế giới này không đúng lúc. Lúc đó sức khỏe Chi Hoa không tốt, nhưng mẹ con vẫn kiên trì đưa con tới”.
Một lần họ tới triển lãm tranh, anh nghe dì Văn lẩm bẩm: “Mẹ con tài hoa lắm, mẹ con rất yêu tranh, giá mà mẹ con vẫn còn sống…”.
Nói tới đây, như nhận ra điều gì đó, dì không nói tiếp nữa. Nhưng anh biết những lời đó có ý nghĩa gì. Đứa trẻ còn chưa tới với thế giới này đã vượt qua cả tình yêu nhiệt thành nhất trong cuộc đời bà.
Hôm sau, Hoắc Liên Ngao dời thời gian qua Mỹ từ cuối tháng chín lên cuối thán tám. Kỳ nghỉ hè này anh nên về Miami lướt sóng đúng kế hoạch. Kỳ nghỉ hè này anh không nên xuất hiện ở đây, càng không nên…
Càng không muốn gọi vào chiếc điện thoại đó.
Vào buổi sáng tràn đầy ánh nắng đó, anh đã kiềm chế được bàn tay muốn nhận điện thoại. Nhưng hai mươi mấy tiếng sau lại gọi đi như bị ma xui quỷ khiến, còn viện cớ “Lúc trước anh vì đi học nên không nhận được”.
Lúc này đây, rõ ràng, cô con gái của kẻ địch thông minh hơn anh, lạnh lùng hơn anh.
Như vậy cũng tốt.
Sau một mùa hè, không, có lẽ chỉ cần một mùa hè, anh sẽ quên đi khuôn mặt không có gì tử tế ấy. Chủ nhân của nó có một đôi mắt to, khi cô trừng mắt nhìn anh luôn khiến anh cảm thấy không thoải mái.
Cho dù khuôn mặt ấy có một đôi môi mọng nước như mật đào.
Anh phải quên đi, có lẽ chủ nhân của nó cũng giống con chó lang rất lâu trước đây. Anh cứ nghĩ anh sẽ nhớ nó rất lâu, nhưng chớp mắt đã quên dáng hình của nó rồi.
Cuối tháng tám anh sẽ rời khỏi đây, mùa hè năm sau anh sẽ ở lại Mỹ.
Cuối thán tám, Khang Kiều đứng dưới quạt dưới mái hiên che nắng. Bây giờ Khang Kiều đang ở một huyện tại Brunei, huyện Kaula Belait.
Sau khi rời khỏi Begawan, Khang Kiều tới đây theo kế hoạch. Đến ngày thứ ba, cô mới tìm được công việc này, trở thành một phục vụ trong một nhà hàng ở bến sông.
Tìm việc cũn là một phần trong kế hoạch của Khang Kiều. Cô muốn biết khả năng của mình đến đâu. Dẫn Tiểu Phàn rời khỏi nhà họ Hoắc không thể chỉ dựa vào một câu nói, một suy nghĩ mà phải là hành động thực tế.
Ánh nắng chói chang, tóc Khang Kiều ướt đẫm mồ hôi. Cô làm quần quật từ sáng tới giờ. Khang Kiều hai mươi tuổi tìm công việc đầu tiên không nhẹ nhàng như cô tưởng tượng. Vì tiệm mỳ có vị trí tốt nên ngày nào cũng đầy khách, phục vụ lại ít, ngày nào cô cũng làm không hết việc.
Mỗi đêm về, Khang Kiều đi trên đường đều có suy nghĩ muốn bỏ việc. Mỗi khi suy nghĩ này xuất hiện, Khang Kiều lại có cảm giác bất lực trong lòng. Cô phát hiện mình không kiên cường như thế, hình như cô đã quen với cuộc sống cơm bưng nước rót ở nhà họ Hoắc rồi.
Cứ thế cô gắng gượng từng ngày cho tới bây giờ. Vừa thở được một hơi, bà chủ lại gọi tên, cô lau mồ hôi rồi đáp: “Tới đây, tới đây”.
Khoảng sáu giờ tối, Khang Kiều đeo găng tay bắt đầu xử lý đống hàu biển bà chủ mua về. Ngày nào cô cũng phải xử lý một số lượng hàu biển nhất định rồi mới có thể kết thúc công việc.
Ngón tay bị vỏ hàu cứa đến lần thứ N, bây giờ tay cô đã có vô số vết sẹo rồi, máu lập tức thấm ra ngoài găng. Chỉ còn vài con thôi. Khang Kiều cắn răng quyết định làm nốt rồi xử lý vết thương.
Nhặt đồ bên cạnh lên, Khang Kiều nghe thấy bà chủ gọi mình. Ngẩng đầu, cô nhìn thấy Hoắc Liên Ngao đứng sau lưng bà chủ.
Ánh sáng không tốt lắm, Hoắc Liên Ngao xuất hiện quá đột ngột, khiến Khang Kiều còn tưởng vì chảy máu cô nảy sinh ảo giác.
Trong giây lát, Khang Kiều ngẩn người nhìn cái bóng đó đi về phía mình. Cô để mặc anh nắm cổ tay mình, kéo cô lên khỏi ghế, đi tới trước vòi nước. Găng tay bị tháo ra. Dòng nước dưới vòi xả lên vết thương trên tay cô.
“Còn không mau mang hộp bông băng tới đây!” Câu nói đó khiến Khang Kiều giật mình, Hoắc Liên Ngao gần như hét lên.
Các nhân viên trước nay vẫn luôn yêu quý cô và cả bà chủ luôn sai bảo cô đều sửng sốt, cuống quýt chạy vào trong, có lẽ là đã đi tìm bông băng.
Lúc này Khang Kiều mới tỉnh lại, vô thức giãy ra nhưng vô ích, cuối cùng cô bỏ cuộc.
Dòng nước chảy rào rào xuống tay cô, không ngừng có máu rỉ ra, đều bị nước xối đi.
Xen lẫn tiếng nước là tiếng bực bội của Hoắc Liên Ngao. Anh không ngừng chửi thế, có lẽ là oán trách bà chủ lấy bông băng quá lề mề.
Đón lấy hộp bông băng trong tay bà chủ, Hoắc Liên Ngao lạnh lùng quát: “Bà dám để cô ấy làm những việc này!”. Bà chủ đứng bên nhìn A Diệu và một loạt vệ sỹ của anh, lắp bắp: “Nhân viên khác cũng…”.
“Trật tự!”
Cùng với đó, ngoài cửa có tiếng biển quảng cáo đèn LED bị vỡ, đó là do đám vệ sỹ của Hoắc Liên Ngao gây ra.
Xử lý xong vết thương, Khang Kiều và Hoắc Liên Ngao trở về nơi ở của cô. Từ nhà hàng về đó mất khoảng hai mươi phút đi bộ. Trong hai phút ấy, mười lăm phút đầu họ hoàn toàn giữ im lặng.
Người phá vỡ bầu không khí ấy trước tiên là Hoắc Liên Ngao.
“Về cùng anh đi.” Giọng anh dè dặt.
Khang Kiều tiếp tục đi thẳng, qua một ngã rẽ chính là nơi cô ở rồi. Người cho cô thuê nhà là người bản địa, giá không đắt lắm.
“Ở đây nhiều dân di cư, em thân gái một mình rất nguy hiểm.” Hoắc Liên Ngao lại nói.
Cô vẫn nhìn thẳng.
“Em muốn có được gì? Một lần trải nghiệm? Mấy người bạn của anh cũng đã từng làm vậy rồi. Họ cảm thấy họ có thể, sau khi trải nghiệm một thời gian ngắn họ tuyên bố đó là một chuyến hành trình không tệ, thực tế là sau khi về nhà họ trở nên ngoan ngoãn hơn.”
“Họ hiểu rằng trên thế giới này chỉ có bố mẹ là có thể cung cấp tiền cho họ vô điều kiện và mãi không dứt mà thôi.”
Cậu chủ Liên Ngao nói vậy khiến người ta rất không thoải mái, giống như một thầy giáo giỏi thuyết giảng, ngã rẽ đó sắp tới rồi.
“Anh đoán, ngày nào đi trên con đường này em đều nghĩ ngày mai phải nhẹ nhàng thế nào, xin nghỉ việc thế nào, để tiện lấy được tiền về nhà phải không?”
Khan Kiều bước chậm lại. Thật là, người này một chút sĩ diện cũng không chừa cho cô.
Quả thực, tiền trên người Khang Kiều giờ không còn nhiều. Tiêu tốn nhiều hơn so với kế hoạch của cô, ít nhất bây giờ nếu không có lương cô không có tiền về Begawan.
Rẽ qua ngã đó, Khang Kiều đứng ở cửa nhà mình, lên tiếng nói tạm biệt.
Ngoài cửa có một ngọn đèn tối. Hoắc Liên Ngao đứng ngược sáng. Cô không nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh, anh cũng đứng im không động đậy.
Không đợi Khang Kiều nói tiếng tạm biệt thứ hai, anh đã giữ chặt tay cô. Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng xoa ngón tay cô, như đang vuốt ve những vết sẹo trên tay cô vậy.
Giọng anh rất thấp: “Mười một vết, ba vết trên ngón cái, ba vết trên ngón trỏ, hai vết ngón giữa, hai vết ngón áp út, một vết ngón út. Em xem, mới được mấy ngày em đã thành ra thế này”.
“Tại anh.”
Mồ hôi mồ kê, những con đường xa lạ, căn phòng trọ nhỏ hẹp, thức ăn khó nuốt, và cả anh đứng trước cô bây giờ đều khiến Khang Kiều muốn được dựa đầu vào vai anh, không nói gì nữa, không nghĩ gì nữa, chỉ muốn dựa vào đó nghỉ ngơi một chút thôi.
Đè nén suy nghĩ ấy xuống, giãy mạnh tay cô ra, cầm chìa khóa phòng, quay người.
Chìa khóa đã được tra vào ổ, tiếng “Đầu gỗ” sau lưng khiến tay cô run lên, khựng lại như đang chờ đợi.
“Đừng đùa nữa, đầu gỗ, về nhà với anh đi, nhé?”
Âm thanh đó nghe sao cũn giống chủ nhân đang nói với thú cưng bỏ nhà ra đi của mình: Này, em yêu, về nhà với tao đi.
Cô nắm chặt chìa khóa, dùng lực. Cửa bật mở.
Sau lưng giọng anh truyền tới.
“Em luôn có cách khiến anh đầu hàng trước em hết lần này tới lần khác…”