“Ta không biết”, Lý Dung cực kì bình tĩnh đáp, “Ta chỉ biết, bà ấy hy vọng ngươi được sống hạnh phúc”
“Mà hôm nay ta đến đây cũng không phải để trả lời vấn đề của ngươi mà để cho ngươi một cơ hội”
“Cơ hội gì?”
“Cơ hội được sống”, Lý Dung đứng dậy, chậm rãi nói, “Cũng là cơ hội để báo thù”
Khi Lý Dung nói chuyện với Lận Phi Bạch, Bùi Văn Tuyên đã tiễn Bùi Lễ Minh đến cửa, thị vệ xung quanh đều bị họ giải tán sạch sẽ. Bùi Lễ Minh thở dài nói, “Ngươi làm việc quá lỗ mãng, chuyện này đáng lẽ nên báo trước với ta một tiếng”
“Cháu cũng không đoán trước được hôm nay sẽ xảy ra chuyện như vậy”, Bùi Văn Tuyên cười khổ đáp, “Điện hạ không nói gì với cháu, Người quyết định quá vội vàng. Bệ hạ nhất thời muốn tìm người, cháu chỉ có thể nhờ thúc phụ hỗ trợ”
Tuy nói nhờ Bùi Lễ Minh hỗ trợ nhưng trong lòng Bùi Văn Tuyên và Bùi Lễ Minh đều hiểu, Tạ Lan Thanh hiện tại chắc chắn phải cuốn gói khỏi chiếc ghế Hình bộ Thượng thư. Trong Hình bộ ai tiếp nhận vụ án của Tạ Lan Thanh liền ngầm hiểu người đó sẽ có được chức vụ Thượng thư này.
Bùi Lễ Minh đã luẩn quẩn tại chức Hữu thị lang này gần mười năm, cuối cùng cũng chờ được cơ hội, mà người đưa đến cơ hội đổi đời này không phải Tỉnh nạp ngôn Bùi Lễ Hiền được mọi người trong Bùi gia tâng bốc, bợ đỡ, mà lại là Bùi Văn Tuyên. Tuy ngoài mặt Bùi Lễ Minh chưa nói gì nhưng trong lòng đã dần có tính toán riêng.
Bùi Lễ Hiền tuy chức quan không thấp nhưng nhiều năm qua, lợi ích mang đến cho người trong nhà không đáng là bao. Bùi Văn Tuyên hiện tại tuy còn trẻ nhưng thủ đoạn của hắn lại hơn người, phía sau có Lý Dung trợ giúp, hơn nữa còn ra tay hào phóng, hiện tại trực tiếp đưa cơ hội thăng chức Thượng thư giao cho ông, Bùi Lễ Minh sao có thể không vui mừng?
Ông cố gắng khống chế tâm tư, phất tay nói, “Đều là người trong tộc cả, khách khí như vậy làm gì?”
“Thúc phụ nói đúng”, Bùi Văn Tuyên ôn hòa có lễ đáp, “Đều là người trong tộc, sau này còn phải chiếu cố nhau nhiều hơn”
Bùi Lễ Hiền bật cười, hiện tại ông nhận được lợi ích từ Bùi Văn Tuyên, Bùi Văn Tuyên không chỉ không nhắc đến còn không ngừng cho ông đường lui để tránh làm ông mất mặt. Mới chỉ bằng vài câu, Bùi Lễ Hiền đã vô cùng thích Bùi Văn Tuyên, ông hối hận trước đây vì sao không chiếu cố đứa cháu này hơn một chút.
Sau khi nói chuyện xong Bùi Văn Tuyên liền cáo lui, vừa trở về nhà giam hắn đã nghe thấy Lý Dung nói với Lận Phi Bạch, “Ngươi chỉ cần không chút giấu giếm khai ra tất cả sự thật, từ đó Tạ Lan Thanh đáng bị trừng phạt thế nào liền bị trừng phạt thế đấy, như vậy đã đủ rồi. Tuy ngươi từng ám sát ta nhưng ta sẽ bẩm báo với Phụ hoàng, nói ngươi đã lấy công chuộc tội và xin ông ấy xóa bỏ hình phạt cho ngươi”
Bùi Văn Tuyên lặng lẽ đi đến đứng sau nàng. Sắc mặt Lận Phi Bạch không chút thay đổi hỏi, “Điện hạ chắc không phải lại đang lợi dụng ta đó chứ?”
“Chuyện này ngươi cứ yên tâm”, Lý Dung bật cười, “Trước đây ta lợi dụng ngươi là vì ngươi muốn lợi dụng ta. Hiện tại ngươi không lợi dụng ta, ta đương nhiên cũng sẽ không chủ động lợi dụng ngươi”
“Những lời nói của đám người Hoa Kinh các người, một câu ta cũng không tin”, Lận Phi Bạch lạnh lùng nói, Thượng Quan Nhã cười lạnh hỏi, “Vậy ngươi tin ai nói?”
“Nhưng chuyện vạch trần Tạ Lan Thanh, ta nguyện ý”
Có được đáp án này, Lý Dung cũng yên lòng. Lúc này, nàng xem như có được chứng cứ buộc tội Tạ thượng thư, cũng có thể đá ông ta khỏi vị trí hiện tại.
Lý Dung đứng dậy, gật đầu nói, “Ngươi đồng ý là được, vậy ta đi trước, xin chúc Lận công tử sớm ngày ra tù”
Lý Dung nói xong liền bước ra ngoài, Bùi Văn Tuyên đi theo phía sau nàng. Thượng Quan Nhã vốn dĩ cũng bước theo ra ngoài nhưng mới đi được nửa đường, nàng chợt nhớ đến gì đó nên lại quay về. Nàng lấy một bộ bài chắn thần tài*từ trong tay áo ra, ném vào phòng giam, hơi hất cằm, trấn an nói, “Ngươi cũng đừng quá đau buồn, tự chơi vài ván, thời gian sẽ trôi qua rất nhanh. Trên đời này có rất nhiều việc khiến ta vui vẻ, vì mấy kẻ không liên quan mà khiến bản thân buồn lòng, khó chịu, thật sự không đáng”
(*Gốc, 叶子牌, tiếng việt dịch ra như trên, 100 lá một bộ, hình dạng như bài tứ sắc nhưng trên mỗi lá đầy đủ màu sắc cùng hình ảnh bắt mắt)
Lận Phi Bạch không thèm để ý đến nàng, Thượng Quan Nhã “chậc” một tiếng, “Không biết lòng tốt của người khác”
Nói xong, Thượng Quan Nhã liền xoay người, đuổi theo Lý Dung, “Aiya, Điện hạ, Người đợi ta với, đừng đi nhanh như vậy chứ”
Khi thanh âm Thượng Quan Nhã dần khuất xa, lúc này Lận Phi Bạch sau một chốc do dự mới đến gần cửa phòng giam, với tay ra là nhặt bộ bài lá kia lên.
Hình trên lá bài là Thượng Quan Nhã chính tay vẽ, kỹ thuật vẽ của nàng kế thừa từ danh sư, cho nên hình vẽ không những tinh tế trau chuốt, còn có không ít sáng tạo.
Ví dụ như nàng vẽ một vòng hoa trên đầu võ sĩ, hay vẽ thêm lồng chim cho văn nhân cầm. Lận Phi Bạch im lặng nhìn hồi lâu lại khinh thường cười nhạo một tiếng, sau đó nhét bộ bài vào trước ngực.
(Tây: tự dưng có cảm giác muốn ghép CP là sao nhỉ ?)
Thượng Quan Nhã đuổi theo Lý Dung cùng Bùi Văn Tuyên chạy ra, Lý Dung quay đầu nhìn nàng, “Ngươi để lại gì cho gã vậy?”
“Một bộ bài chắn thần tài”, Thượng Quan Nhã phất tay, “Để gã khỏi thấy nhàm chán”
“Ngươi cũng săn sóc thật nhỉ”, Lý Dung bật cười, Thượng Quan Nhã có chút ngượng ngùng, “Gã thật sự đáng thương mà”
“Được rồi, hiện tại ngươi định đi đâu?”
“Ta về nhà, Điện hạ thì sao?”
“Ta về phủ Công chúa, để ta đưa ngươi một đoạn đi”
Lý Dung nói rồi liền mang theo Bùi Văn Tuyên và Thượng Quan Nhã lên xe.
Sau khi lên xe, Bùi Văn Tuyên giúp hai người rót trà. Thượng Quan Nhã ngồi một bên, suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng, “Điện hạ, Người đoán xem, vì sao mẹ của Lận Phi Bạch lại mâu thuẫn đến vậy? Dạy Lận Phi Bạch hận Tạ Lan Thanh cả đời, vào lúc cuối đời lại bảo Lận Phi Bạch giúp đỡ Tạ Lan Thanh. Bà ấy muốn gì chứ?”
Lý Dung khẽ cười, nâng mắt nhìn Thượng Quan Nhã, “Ngươi từng chết lần nào chưa?”
“Ta sao có thể từng chết được?”, Thượng Quan Nhã kinh ngạc đáp, “Điện hạ, trên đời này không có ai ‘từng chết’ cả”
Lý Dung và Bùi Văn Tuyên nhìn nhau cười, Lý Dung chậm rãi nói, “Ta đoán, việc mẹ của Lận Phi Bạch hận Tạ Lan Thanh cả đời là thật, nhưng cũng vì yêu nên mới có thể hận. Cho nên trước khi chết, bà ấy vẫn luôn đợi ông ta. Đợi mãi đợi mãi, đợi đến giây phút cuối cùng, dù ông ta có đến hay không, thật ra đều chẳng sao cả”
“Khi con người ta sắp chết, thứ suy nghĩ nhiều nhất thật ra không phải hận, mà là những điều tốt đẹp cuối cùng trong cuộc đời của họ”
Lý Dung thong thả mỉm cười, “Ngươi xem, như mẹ của Lận Phi Bạch, bà ấy nói bà ấy thiếu Tạ Lan Thanh ba nguyện vọng. Thật ra câu chuyện này ta cũng từng được nghe qua. Năm đó Tạ Lan Thanh và nữ hiệp giang hồ Lận Hà ngẫu nhiên gặp nhau, hai người nhất kiến chung tình, lúc ấy Tạ Lan Thanh cứu Lận Hà, Lận Hà hứa sẽ đáp ứng ba nguyện vọng của Tạ Lan Thanh”
“Nguyện vọng thứ nhất của Tạ Lan Thanh là hy vọng Lận Hà ở lại bên cạnh mình”
Thượng Quan Nhã có chút kinh ngạc, “Xem ra Tạ thượng thư năm đó còn rất lãng mạn nha”
“Nguyện vọng thứ hai của Tạ Lan Thanh là hy vọng Lận Hà rời đi. Kỳ thật sau đó Lận Hà cũng không hề làm theo ý của Tạ Lan Thanh, bà và muội muội của mình đến núi Tần Khúc thành lập Thất tinh đường. Tạ Lan Thanh cũng biết, nhưng cả đời không hề đi gặp bà ấy”
“Có thể do nghe nói bà ấy có con chăng?”, Thượng Quan Nhã suy nghĩ nói, “Cho rằng bà ấy đã có cuộc sống mới?”
“Ba nguyện vọng kia là khởi đầu của họ, ta nghĩ, trước khi Lận Hà chết, thứ bà ấy nhớ đến hẳn là những điểm tốt đẹp của Tạ Lan Thanh. Bà ấy không hận nữa, bà ấy hy vọng đoạn tình cảm này có thể kết thúc trong sự tốt đẹp. Mà sau khi bà ấy đã hết hận liền sẽ ý thức được rằng, Lận Phi Bạch trước sau vẫn là con của Tạ Lan Thanh. Bà ấy hy vọng Lận Phi Bạch sẽ có một quan hệ tốt đẹp với Tạ Lan Thanh”
“Nói vậy, ta đại khái cũng hiểu được đôi chút”, Thượng Quan Nhã gật đầu, “Lận Phi Bạch quả thật có chút đáng thương”
“Người nghèo đều đáng thương”, Bùi Văn Tuyên đúng lúc này lên tiếng, “Gã đã có thể xem như khá tốt rồi”
Thượng Quan Nhã gật đầu, “Chính xác, nỗi bi ai lớn nhất trên đời chính là nghèo khó. Sinh lão bệnh tử là trời cao an bài, nhưng nghèo khó thì phải xem lại bản thân”
“Như khi bị mắc vào mạng nhện, rõ ràng bị dính chặt song lại luôn nghĩ phải chăng bản thân chưa đủ cố gắng nên mới không thể thoát thân”
Họ cứ thế trò chuyện cho đến khi xe ngựa đến phủ Thượng Quan. Thượng Quan Nhã hành lễ với hai người cười nói, “Ngày mai gặp”
Nói xong, Thượng Quan Nhã nhảy xuống xe ngựa. Khi bên trong thùng xe chỉ còn hai người họ, Bùi Văn Tuyên mới quay sang nhìn Lý Dung, “Thật ra ta rất tò mò, trước khi nàng chết, nàng đã nhìn thấy những gì?”
“Vậy còn chàng?”
Lý Dung nhướn mày hỏi, Bùi Văn Tuyên hồi tưởng một chút mới chậm rãi đáp, “Về mùa xuân năm ấy, ta và nàng cùng đón tết, khi pháo hoa phóng lên, chúng ta cùng đứng trên hành lang, nàng gọi tên của ta và bảo ta quay đầu sang”
Bùi Văn Tuyên bỗng mỉm cười, “Khi ta vừa quay đầu, nàng đã nhón chân, ôm lấy mặt ta rồi hôn ta”
“Sau đó nàng hỏi ta, sau này năm nào ta cũng cùng nàng ngắm pháo hoa được không”
“Ta đồng ý”, Bùi Văn Tuyên cúi đầu, bưng một ly trà đắng lên uống, “Đáng tiếc nàng lại nuốt lời”
“Năm nay cùng ngắm đi”
Lý Dung đột nhiên lên tiếng, Bùi Văn Tuyên ngẩng đầu, có vài phần kinh ngạc nhìn nàng. Lý Dung quay sang, mỉm cười nhìn hắn, “Năm nay ta và chàng cùng ngắm pháo hoa. Bùi Văn Tuyên, chàng phải đồng ý với ta một việc”, Lý Dung nói, rướn người đến gần. Bùi Văn Tuyên rũ mắt nhìn nàng, “Chuyện gì?”
“Kiếp này, những chuyện mà chúng ta hứa với nhau, hoặc dứt khoát không nói hoặc phải giữ lời đến cuối cùng, được không?”
“Được”, Bùi Văn Tuyên bật cười, có chút nghẹn ngào nói, “Ai cũng không được nuốt lời”
“Ngoéo tay?”, Lý Dung đưa ngón út lên, Bùi Văn Tuyên nhìn bộ dáng hiện tại của nàng, cảm thấy thật ấu trĩ. Nhưng sự ấu trĩ kia, lại vì nàng là Lý Dung, cũng trở nên đáng yêu.
Hắn nâng tay, móc lấy ngón út của Lý Dung.
“Một trăm năm, không được thay đổi”