“Buông ta ra! Cứu ta với!”
“Ha ha ha, lát nữa ta cho ngươi kêu! Ta sẽ cho ngươi biết mùi vị của bọn nghèo hèn này là như thế nào!”
“Ha ha, đúng rồi!”
Kiều Đàm bị đám người thô bạo kéo đi đến một hướng khác có nhiều bụi rậm hơn, cỏ cao có thể che khuất nửa người, cách chỗ tụ tập của bọn họ không quá xa.
“Á! Tránh ra! Đê tiện bẩn thỉu! Á!”
Roẹtttt!
“Không! Cầu xin các người! Tha ta đi!”
Từ bên bụi cỏ truyền đến tiếng hét đầy hoảng sợ, tiếng vải bị xé rách, thậm chí có thể nhìn thấy mảnh y phục bay lên không trung. Tiếng la hét hòa lẫn tiếng cười đùa giỡn đầy dâm ô liên tục truyền đến bên này nhưng không một ai để tâm đến.
“Áaaa… Đừng mà! Xin các người…”
“Ngươi xem, không phải ngươi vẫn cầu xin bọn giun dế thấp hèn đầy bẩn thỉu này sao?! Ha ha ha!”
Tiếp đó truyền đến tiếng da thịt va chạm vào nhau, những âm thanh rên rỉ đau đớn cùng những tiếng thở dốc đầy trầm đục.
Mạch Chúc nhìn phía bên kia đám cỏ, cũng không nhìn thấy gì ngoài đám cỏ lâu lâu sẽ lay động, trong lòng không thấy khinh thường hay tiếc thương, tất cả đều là tự làm tự chịu!
Nàng đi đến bên cạnh Hàn Băng, rất thoải mái ngồi xổm xuống nhìn thao tác thịt thỏ và gà của thanh niên trẻ, chủ động bắt chuyện.
“Này tiểu tử, linh thú khế ước của ngươi thật dễ thương! Là loại linh thú nào vậy?”
Hàn Băng ngước nhìn nàng ta một cái, nhìn thấy trong mắt đối phương là sự tò mò thuần túy cùng sự thân thiện.
“Tại hạ không biết! Đó không phải khế ước thú của tại hạ.”
“Hả? Không phải nó ở bên cạnh ngươi sao? Nếu không phải khế ước thú vậy…” Mạch Chúc khó hiểu gãi đầu.
“Nó chỉ là ham ăn mà tới, có đồ ăn ngon sẽ dụ dỗ được nó thôi!”
“Ha ha, thật sao?! Linh thú này thật thú vị nha! Ta có thể sờ một chút không?”
Mạch Chúc nhìn cục bông nhỏ trắng mịn trên vai Hàn Băng, hai mắt lấp lánh đầy yêu thích, vươn tay lên để cách nó xa nó một chút.
“Chít chít chít chít!” Muốn sờ ta sao? Không có cửa đâu!
Vật nhỏ chạy từ vai bên này qua vai bên kia của Hàn Băng, lấy hành động thể hiện thái độ từ chối của nó.
“Nó… thật có linh trí! Vậy là không cho ta sờ sao? Ta sờ một cái thôi, một cái xong ta cho ngươi khô bò nha, được không?”
Mạch Chúc di chuyển qua vai bên kia theo vật nhỏ, hai mắt phát sáng bắt đầu dụ dỗ. Hàn Băng khóe môi khẽ nhếch lên, mặc kệ một người một thú.
Lúc mà Hàn Băng nướng xong hết hai con thỏ một con gà thì đám người kéo Kiều Đàm đi cũng lục tục trở lại, nhưng lại không thấy bóng dáng nàng ta đâu.
Mạch Chúc liếc mắt nhìn đám người đó một cái cũng không nói gì, cướp một cái đùi thỏ từ tay Hàn Băng đang đưa cho cục bông kia, quơ quơ trước mặt nó dụ dỗ.
“Nào nào tiểu linh thú, ngươi cho ta sờ một cái đi, sờ xong ta trả ngươi cái đùi thỏ này! Ngươi xem này, vừa thơm vừa giòn, cắn một miếng thôi là ngon hết ý! Cho ta sờ cái đi!”
“Chít chít chít!” Đừng dụ dỗ, bổn tọa không bị dụ đâu!
Vật nhỏ kia quay người chạy đến phía đối diện Mạch Chúc, một mình gặm nhấm một con thỏ. Hàn Băng đưa cho Nam Thiên Sang một cái đùi gà và một cái chân thỏ, bản thân nàng thì đem bò khô của Mạch Chúc lên nướng rồi chậm rãi xé, ăn một hai miếng.
Mạch Chúc biết không dụ dỗ được vậy nhỏ kia liền chán nản, há miệng cắn cái đùi thỏ trên tay.
“Ưm ưm ưm! Ngon quá! Tiểu tử, ngươi cho thêm gì vào thịt vậy, chỉ ta với!”
Hai mắt Mạch Chúc lấp lánh đầu vui vẻ, cảm nhận vị thịt ngọt ngọt thơm thơm trong miệng, lập tức muốn học hỏi.
Mọi người đọc truyện vui vẻ nè! Ngày mới tốt lành nhé các bạn! ???