Tần Tiêu thản nhiên nói: “Nếu chỉ là viếng thăm mang tính hữu nghị, đương nhiên chúng tôi rất hoan nghênh. Nhưng hiện tại xem ra thành viên mà ngài phái đi đang muốn chiếm lĩnh hành tinh Thủ đô của chúng tôi. Có phải nó còn muốn đón ngài đi sau khi kế hoạch thành công đúng không? Chắc đại dương của chúng tôi ở nơi đó càng phù hợp cho ngài sinh tồn hơn nhỉ?”
Phát hiện Tần Tiêu đang nói những câu rất khuôn sáo, quái vật không thèm đáp lại nữa.
Tần Tiêu cười nói: “Đáng tiếc, các ngài vẫn đánh giá thấp trí tuệ của loài người. Đô hộ hành tinh của của loài người chúng tôi không dễ vậy đâu.”
Nghe vậy, cảm xúc tức giận tột độ đột ngột xuất hiện trong thế giới tinh thần của quái vật. Xúc tu của nó bắt đầu điên cuồng tấn công về phía tàu chiến. Triệu Phong vội vàng lái tàu chiến bay lên cao, mạo hiểm tránh né được đòn công kích của nó.
Mọi người không biết Nguyên soái đã nói những gì, họ chỉ biết nó bị Nguyên soái chọc giận.
Tần Tiêu ngắt kết nối bằng tua ý thức, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh. Khi nãy ông dùng sứa bảo vệ mọi người, giờ lại đối thoại tinh thần với sinh vật trí tuệ cao, sức mạnh đã gần như cạn kiệt.
Đường Sách nhanh tay rót nước, đỡ Nguyên soái ngồi xuống, quan tâm hỏi han: “Nguyên soái, nó nói gì vậy?”
Vẻ mặt Tần Tiêu rất nặng nề: “Tôi đoán đúng rồi. Năm đó, khi đối mặt với sống chết, Ludwig đã đối thoại tinh thần với nó, xin nó tha mạng cho mình. Điều kiện nó đưa ra chính là dẫn nó tới thế giới của con người.”
Mọi người: “…”
Những người trên chiếc tàu chiến này đều có thể tự hào nói rằng dù phải hy sinh, họ chắc chắn không bao giờ trở thành phản đồ.
Nhưng không phải ai cũng có tinh thần anh dũng bất khuất được như thế. Luôn có những người ham sống sợ chết, đưa ra lựa chọn có lợi cho bản thân khi đối mặt với sinh tử. Có lẽ năm đó Ludwig cũng không ngờ rằng loại sinh vật này lại kinh khủng đến thế, ông ta đơn giản là muốn giữ mạng mình nên mới đồng ý với điều kiện của đối phương.
Đáng tiếc, ông ta không hiểu được loài sinh vật vũ trụ này. Sau khi bị ký sinh, ý thức ông ta dần bị ăn mòn, bị thế chỗ, dung mạo cũng ngừng lão hóa. Con quái vật kia khoác lên mình bộ da của ông ta, ẩn nấp trong thế giới con người rất nhiều năm.
– –ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Nó đã mưu toan lâu như thế, hơn nữa còn bắt tay với Mạc Duy thực hiện thí nghiệm đối với Lính gác để thôn tính toàn bộ hành tinh Thủ đô, biến đại dương ở đó thành ngôi nhà mới của nó. Nó muốn đô hộ hành tinh của con người, đồng thời khống chế, bắt con người cung phụng nó.
Con người luôn đi chiếm lĩnh các hành tinh trong vũ trụ, giờ cũng đã xuất hiện sinh vật hùng mạnh khác muốn xâm lược quê hương của con người.
Tần Tiêu ngồi bên cửa sổ, rơi vào trầm tư.
Đám quan chức sống an nhàn, sung sướng ở hành tinh Thủ đô thực chất còn chẳng thấu tình đạt lý được bằng Dụ Nhiên. Mà việc Dụ Nhiên có cái nhìn mới mẻ như thế cũng là vì cậu được nhện chúa giúp đỡ trong lúc nguy nan nhất.
Đều là sinh vật có trí tuệ cao trong vũ trụ, giống loài nào cũng bình đẳng như nhau, không ai cao quý hơn ai. Phương thức sinh tồn của những chủng loài kia khác với con người, chúng không có nền văn minh lâu đời và khoa học kỹ thuật tiên tiến, nhưng chúng cũng không đáng phải trở thành hòn đá lót đường cho con người.
Mảnh đất chúng khởi sinh và tồn tại, cớ gì phải dâng cho con người?
Khi bị xâm lăng, con người sẽ tìm mọi cách phản kích, chúng cũng chỉ đang bảo vệ hành tinh của mình giống như vậy mà thôi.
Nhân loại đứng đầu chuỗi thức ăn với thái độ kiêu ngạo quá lâu, chung quy sẽ có một ngày gặp báo ứng.
Có lẽ khi nhiệm kỳ Tổng thống tiếp theo bắt đầu cũng là lúc chính sách bành trướng khắp vũ trụ suốt mấy trăm phải thay đổi toàn diện.
***
Cùng lúc đó, tại hành tinh Thủ đô.
Dụ Nhiên và Lục Tắc Hiên nghe tin Nguyên soái ốm nặng liệt giường. Lục Tắc Hiên nói: “Nguyên soái đã giữ chắc hơn hai mươi năm, chắc chắn đã bồi dưỡng ra vài thân tín của riêng mình. Tôi đoán ông ấy đã bí mật rời khỏi hành tinh Thủ đô, để thế thân ở nhà giả bệnh qua mắt tay trong của tổ chức hắc ám.”
“Em lo là khi đến chòm sao Thời Chung, nhỡ may ông đụng độ quái vật đáng sợ nào đó…” Dụ Nhiên nhắm mắt, không dám nói tiếp.
Lục Tắc Hiên nhẹ nhàng ôm Dụ Nhiên vào lòng, thấp giọng an ủi: “Đừng nghĩ nhiều quá, chắc chắn ông nội sẽ không sao đâu. Ông ấy là Dẫn đường cấp S+, sức mạnh tinh thần rất đáng gờm, sứa còn biết tàng hình nữa. Ông ấy sẽ không mạo hiểm một mình đâu, tôi đoán ông sẽ đến hành tinh Nhện Đỏ, đưa vài trợ thủ cùng đi điều tra.”
Nghe Lục Tắc Hiên bình tĩnh phân tích, nỗi lo âu trong lòng Dụ Nhiên vơi đi phần nào.
Ông đã rời khỏi hành tinh Thủ đô rồi, giờ cậu có lo cũng vô dụng, chẳng bằng tỉnh táo lại, làm tốt việc của bản thân.
Nghĩ thế, Dụ Nhiên nói sang chuyện khác: “Đợt diễn thuyết công khai đầu tiên của Tổng thống sắp kết thúc rồi, chỉ còn một tháng nữa là tới ngày bỏ phiếu, chắc hẳn tổ chức hắc ám sẽ tranh thủ ra tay sớm. Giết được Tổng thống rồi, bọn họ sẽ đẩy Tổng thống giả lên thế chỗ.”
Lục Tắc Hiên cau mày: “Kỳ lạ là dạo gần đây không có tin tức gì từ bên Văn phòng Tổng thống cả.”
Hai người đang nói chuyện, TV bỗng đưa tin: “Trên đường tới thiên hà Mục Phu diễn thuyết, Tổng thống Harrison bị thế lực chưa xác định tập kích, đội hộ vệ Tổng thống tử thương nghiêm trọng. Nhận được tín hiệu cầu cứu, Thượng tướng Auste, Quân đoàn trưởng Quân đoàn Nhật Diệu đã tới hiện trường, cứu được Tổng thống. Hiện tại, Tổng thống đã trở về hành tinh Thủ đô an toàn. Phát ngôn viên của Văn phòng Tổng thống cho biết các buổi diễn thuyết công khai tiếp theo sẽ được tạm hoãn và tiến hành sau.”
Dưới bản tin này, rất nhiều cư dân mạng công kích đối thủ cạnh tranh còn lại.
“Vụ này chắc chắn do Mike làm rồi?”
“Ám sát Tổng thống Harrison để mọi người bỏ phiếu cho lão ấy hả? Đúng là hèn hạ!”
“Kẻ thủ đoạn ti tiện như thế không thể trở thành Tổng thống Liên bang được.”
Lục Tắc Hiên và Dụ Nhiên nhìn nhau. Chắc chắn chuyện này do tổ chức hắc ám gây ra, hơn nữa còn tiện tay hắt nước bẩn sang đối thủ cạnh tranh. Tổng thống Harrison thật có lẽ đã gặp nạn rồi. Còn kẻ đang ở trong dinh Tổng thống lúc này đã được tráo đổi thành kẻ giả mạo.
Chiêu ném đá giấu tay này đúng là cao minh. Hiện tại, tổ chức hắc ám đã khống chế được Quân đoàn trưởng các Quân đoàn Nhật Diệu, Liệp Ưng và Ánh Sao, Nguyên soái bệnh liệt giường không còn làm gì được nữa, Tổng thống cũng đã bị giết, bọn chúng sẽ làm gì tiếp theo đây?
Dụ Nhiên nói: “Có phải bọn họ nên liên hệ em để bố trí kế hoạch tiếp theo không?”
Ngày mai chính là thứ Sáu, khi Dụ Nhiên và Lục Tắc Hiên cùng tới trụ sở làm việc, Lính gác cấp A kia lại đến tìm Dụ Nhiên.
Từ sau lần Nguyên soái đến thanh tra, Dụ Nhiên không còn ngồi trong văn phòng của Lục Tắc Hiên mà chờ ở phòng bên cạnh, vờ như ngoan ngoãn, chăm chỉ đọc sách. Lúc trước, Dụ Nhiên đã nhờ Lính gác kia mua sách giúp cậu, hôm nay, tên đó lấy cớ đưa sách cho Dụ Nhiên, trộm nhét một tờ giấy vào tay cậu.
Dụ Nhiên mở ra, liền thấy trên giấy viết: Giáo sư Mạc Duy sẽ gặp cậu tại Sở Nghiên cứu Viện Khoa học Liên bang vào 10 giờ sáng thứ Bảy. Để Lục Tắc Hiên ngủ ở nhà, cậu tới đó một mình.
Dụ Nhiên xé nát tờ giấy rồi vứt vào bồn cầu, nói trong đầu: “Mạc Duy hẹn gặp riêng em.”
Lục Tắc Hiên căng thẳng: “Em đi một mình sao? Tôi không yên tâm, tìm cách đưa tôi đi cùng đi, tôi sẽ tiếp tục sắm vai con rối.”
“Đừng lo, dù sao giờ em cũng là người điều khiển hai con rối quan trọng, tạm thời bọn họ sẽ không làm gì em đâu. Em đoán Mạc Duy muốn em tới là vì có chuyện quan trọng cần giao. Chẳng phải lão ta bảo muốn nhận em làm học trò út đấy sao?”
Nói đến đây, Dụ Nhiên cười nhạt: “Lão ta là thầy của cha em. Mai em sẽ tới đó, gặp “ông thầy” này.”