Sĩ khí tiền tuyến không thể tránh khỏi bắt đầu tiến vào giai đoạn tự cao.
Bất luận là chính diện đối chiến hay là cục bộ tập kích bất ngờ, mấy lần giao chiến quân Tề đều hoàn toàn thắng lợi. Binh lính tướng lĩnh đều không thể chờ đợi được nữa muốn tranh đoạt quân công, nhưng đã bị Hoàng đế đoạt đi cơ hội nổi bật.
Ngày 2 tháng mười hôm đó, Hoàng đế tự mình dẫn đại quân qua sông, phát động trận toàn lực tiêu diệt địch.
Tin chiến thắng liên tiếp báo về, mắt thấy thắng lợi trong tầm tay, trấn thủ ở phòng tuyến thứ hai, Thái tử lại nhận được mật thư khẩn cấp đến từ trong cung.
Thư là Nhị hoàng tử tự mình viết.
Nội dung được viết giản lược rất nhiều nhưng vẫn khiến Thái tử mắt tối sầm lại, suýt nữa ngất.
Thái tử phi đẻ non.
Nội dung đại thể là báo bình an. Đứa bé bình an, chỉ là Thái tử phi tổn thương nguyên khí, ý thức không rõ. Nếu Thái tử có thể, thì trở về nhìn một cái.
Thân là một trong số fan trung thành của Thái tử, Nhị hoàng tử rất rõ ràng đại ca đối với đại tẩu tình cảm đã dần dần sâu đậm. Lỡ như đại tẩu không qua khỏi, hắn lại không báo tin cho đại ca trở về gặp mặt lần cuối, sẽ khiến đại ca lưu lại tiếc nuối biết bao nhiêu.
Cho nên Lục Nguyên Chiếu vẫn là viết phong thư này. Có trở về hay không, để đại ca tự mình quyết định.
Dù sao trận này đã thắng chắc, thiếu một mình đại ca cũng không có gì khác biệt. Nhưng với đại tẩu, đại ca mà nói liền không giống như vậy.
Thái tử quyết định hồi cung.
Hắn vốn định tự mình đi nói rõ với phụ hoàng tình huống, nhưng phụ hoàng có quân lệnh không cho phép các hoàng tử qua sông.
Thái tử dự định phái người truyền báo lại e sợ lan truyền tin “Thái tử lâm trận bỏ chạy”. Trong thời khắc mấu chốt thắng lợi trong tầm tay, sẽ ảnh hưởng sĩ khí.
Thái tử sốt ruột đi thăm thê tử, thực sự không kịp lo lắng nhiều hơn nữa, lúc này đem binh phù giao cho Ngũ đệ, cho hắn lưu thủ chờ đợi mệnh lệnh. Thái tử trong đêm rời quân doanh.
Chuyện này chỉ có Ngũ hoàng tử rõ ràng lý do. Tam hoàng tử biết đại ca đem binh phù giao cho Ngũ hoàng tử sinh bất mãn đến tìm hắn để gây sự. Ngũ hoàng tử dựa theo đại ca dặn dò, mượn cớ nói đại ca được mật lệnh mang một đội quân gấp rút tiếp viện phụ hoàng. Chắc chắn có thể thắng mà về, muốn hắn đóng giữ phòng tuyến thứ hai.
Tam hoàng tử cùng Tứ hoàng tử nghe được, đều không có hoài nghi.
Bởi vì dưới cái nhìn của bọn họ, nếu không phải phụ hoàng không chuẩn Thái tử tham chiến, Thái tử khẳng định đã sớm qua sông giết địch. Lâm trận bỏ chạy, chuyện như vậy phát sinh ở trên người ai, cũng không thể phát sinh ở trên người Thái tử.
Nếu như đổi thành đời trước, Thái tử quả thật cũng sẽ không bởi vì mật thư mà một mình hồi kinh.
Đời này không giống trước.
Thái tử vội vàng gấp rút lên đường hồi kinh với tâm lý trận chiến đã cơ bản đánh xong. Cũng không ngờ tới hắn đi ngày thứ hai, một tàn binh thoát khỏi trùng vây nửa đêm qua sông, liên tục lăn lộn mà vọt vào liều tổng chỉ huy, chết ở trong lồng ngực Ngũ hoàng tử.
Người binh sĩ này phía sau lưng cắm ba mũi tên, trên người vết cắt đếm không hết, cả người toàn là máu. Được đồng đội dìu quỳ rạp xuống trước mặt Ngũ hoàng tử, hắn đã không có cách nào biểu đạt rõ ràng lời nói. Thân thể hắn tàn tạ bất kham chỉ nói vài lời:
“Gặp truy kích… Mai phục… Hoàng thượng… Hoàng thượng… Cứu giá!”
“Phụ hoàng ở nơi nào!”
Nghe ra đại sự không ổn, Ngũ hoàng tử muốn rách cả mí mắt, quỳ một chân trên đất ôm người binh sĩ kia dùng sức lay động:
“Nói mau!”
Người thương binh trợn tròn cặp mắt nhìn Ngũ hoàng tử, trong cổ họng bốc lên máu, trào ra lại biến thành màu đen. Hắn tóm chặt lấy tay Ngũ hoàng tử run rẩy cố gắn dùng hết sức, thiêu đốt sinh mệnh đã sắp tàn, phun ra ba chữ cuối cùng.
“Kênh Bạch Túc…”
Nói xong liền lệch đầu, tắt thở, hai mắt vẫn còn hữu thần, tựa hồ khẩn cấp còn muốn theo Ngũ hoàng tử đi đánh giặc.
Hoàng đế bị bắt, tin tức này không có truyền ra ngoài.
Tiết Dao lại phát hiện không đúng.
Trong đêm toàn bộ quân dự bị ở hành dinh đã đưa ra tiền tuyến.
Một suy đoán đáng sợ nổ tung trong đầu Tiết Dao.
Có phải Hoàng đế vẫn là bước vào tử địa như ở đời trước hay không?
Lập tức điều đi nhiều binh lính như vậy, binh phù là của Thái tử.
Thái tử hiện tại nhất định đã sắp điên, chuẩn bị mang hết thảy binh mã liều chết một trận.
Tương lai đáng sợ trong nguyên tác đang lặp lại ở hiện tại. Tiết Dao gấp đến độ vừa vò tai vừa bứt tóc, khiến Lục hoàng tử cùng Thất hoàng tử bị dọa sợ.
Hai vị hoàng tử cũng không rõ ràng tiền tuyến xảy ra chuyện gì, bởi vì không có kinh nghiệm đánh trận, đối với việc toàn bộ quân dự bị điều đi, cũng không có quá nhiều suy đoán.
“Làm sao bây giờ… Làm sao bây giờ…”
Tiết Dao trong đầu giống chong chóng quay mòng mòng. Nghĩ đến trước khi chia ra chính mình cố ý căn dặn Thái tử cẩn thận kênh Bạch Túc.
Nếu như Hoàng đế vẫn là ở nơi đó, Thái tử một lần nữa đối với việc hắn biết trước cảm thấy kinh ngạc, cũng sẽ bởi vì thế càng tín nhiệm hắn phải không?
Như vậy, hắn bây giờ cùng quân dự bị chạy tới tiền tuyến, cầu xin Thái tử đừng đích thân xuất chiến, có thể cứu Thái tử, khuyên Thái tử trực tiếp đăng cơ?
Ôm ý nghĩ như thế, Tiết Dao muốn theo nhóm quân dự bị đi tiền tuyến.
Mà thân phận Tiết Dao căn bản không có thể cùng Chỉ Huy Sứ thương lượng, chỉ có thể tìm hai vị hoàng tử đi gặp Chỉ Huy Sứ đề cập yêu cầu này.
Lục hoàng tử cùng Thất hoàng tử đối với yêu cầu của Tiết Dao biểu thị không tán thành. Trong mắt hai vị hoàng tử:
Dao Dao căn bản tay trói gà không chặt, đi tiền tuyến xem náo nhiệt sao?
Tiết Dao thiếu chút nữa quỳ lạy hai đứa nhỏ, luôn mãi biểu thị chính mình sẽ không qua sông tham chiến, chỉ là có việc quan trọng phải nhắc nhở Thái tử.
Lục hoàng tử nghe hắn nói như vậy, liền dự định giúp hắn đi nói với Chỉ Huy Sứ nói một chút. HunhHn786
Thất hoàng tử lại không yên lòng, cảm thấy thư đồng không có mình bảo vệ sẽ lập tức chết.
Điện hạ quyết định cùng thư đồng đi tiền tuyến.
Sau đó Chỉ Huy Sứ đã cự tuyệt.
Hai vị hoàng tử nhỏ nhất không được phép đi tiền tuyến.
Hoàng đế lần này dẫn bọn họ đi ngụ ý là vui vẻ du ngoạn học tập.
Bốn vị hoàng tử lớn tuổi hơn đều không được phép ra chiến tuyến, làm sao có khả năng để hai vị hoàng tử nhỏ nhất đi tiền tuyến tham gia trò vui?
Hoàng tử bước đi tự mình té ngã, Chỉ Huy Sứ cũng phải chịu trách nhiệm hoàn toàn. Mang đi tiền tuyến là không thể.
Tiết Dao gấp đến độ muốn đâm đầu vào tường.
Đời này cùng nguyên tác không giống nhau. Còn Ngũ hoàng tử, Ngũ hoàng tử cũng ở tiền tuyến!
Trong nguyên tác phế Thái tử không có binh quyền, binh phù quân binh dự bị trong tay ca ca Đông Phi. Cho nên phế Thái tử chỉ cùng đội thị vệ nửa đêm đánh lén. Mà Ngũ hoàng tử bị phế Thái tử lệnh đi kinh thành cầu viện.
Đời này, Thái tử có binh phù, Tiết Dao suy đoán hắn rất có thể mang theo Ngũ hoàng tử cùng qua bờ bên kia.
Trên lý thuyết mà nói, mang theo mấy trăm người tập kích mà phế Thái tử có thể cứu Hoàng đế, bây giờ chỉ huy mấy chục ngàn người tác chiến sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng.
Mà lý thuyết chỉ là lý thuyết, Hoàng đế không phải mất mạng sao?
Lỡ như Thái tử mang theo Ngũ hoàng tử cùng chịu chết thì làm sao đây?
Tiết Dao gấp đến độ thậm chí muốn lén lẻn vào trại tiền tuyến, nhưng rất nhanh liền bỏ đi cái ý tưởng không thiết thực này.
Đánh trận là chuyện nghiêm túc, hắn một thân áo vải, không được phép tự ý lẻn vào quân trại. Bị tóm là trực tiếp xử như gian tế, phỏng chừng cũng không kịp nhìn thấy Thái tử, trước hết thấy Diêm Vương.
Trong khi Tiết Dao còn lo lắng tính mạng Thái tử, Ngũ hoàng tử đã tự mình mang binh qua sông.