Tống Nhiễm quay đầu lại, đôi mắt mỉm cười nhìn anh.
Anh nâng tay, giúp cô lau khô nước mắt, ánh mắt ôn nhu nhìn cô.
“Móa nó! Bánh ngọt này mua ở đâu vậy? Sao lại xấu như vậy!” Bỗng nhiên, câu nói của Phó Tranh đem lực chú ý của mọi người đều tập trung lên chiếc bánh kem.
Tống Nhiễm cũng tò mò, lúc nãy chỉ lo cảm động và cầu nguyện, không nhìn kỹ chiếc bánh kem kia, nghe thấy lời này của Phó Tranh, cũng theo bản năng cúi đầu nhìn cái bánh kem trên bàn kia.
Nhưng mà, chỉ mới liếc mắt một cái, không nhịn được, bật cười.
Trên mặt bánh kem dùng nước đường vẽ một con gấu nhỏ, là con mà cô thích, nhưng bức vẽ thật sự rất xấu.
Loại kỹ năng vẽ này, chỉ có thể xuất phát từ Lục ca ca không hề có tí tế bào nghệ thuật nào nhà cô.
Cô ngẩng đầu, cười tủm tỉm nhìn anh, Lục Mộ Trầm lặng lẽ nhéo tay cô.
Từ Hạo phụ họa: “Đúng vậy! Bức tranh này cũng quá xấu đi! Ai mua vậy! Đến tìm cửa hàng kia đòi tiền đi! Đây không phải là hố người ta hay sao?! Móa, càng nhìn càng xấu, đặc biệt xấu!”
Bản thân mình tốn thời gian ban ngày để làm cái bánh kem lại bị tất cả mọi người ghét bỏ, trong lòng Lục Mộ Trầm tức anh ách, một ánh mắt như dao phóng tới trên người Từ Hạo: “Ngại xấu thì đừng ăn! Không nói lời nào tôi còn có thể bán người câm điếc như cậu sao?”
“Ai, tôi nói chính là cái nhà làm bánh ngọt này, lại chưa nói cậu……” Từ Hạo nhất thời không phản ứng kịp, còn đang nói, Phó Tranh bên cạnh cười đá anh ta một cước: “Có đôi mắt như chuột vậy!”
Từ Hạo sửng sốt, ngay lập tức phản ứng lại: “Ôi trời! Hóa ra đây là kiệt tác của Lục ca ca chúng ta! Xem đôi mắt heo của tôi này, có mắt như mù! Chậc chậc, kiệt tác của Lục ca ca chúng ta, quả nhiên không giống người thường nha!!”
Lục Mộ Trầm bị đùa giỡn đến nở nụ cười: “Được rồi, có cậu nói nhiều!”
Từ Hạo cười ha ha, lấy cái bánh ngọt trên bàn lại đây: “Dì ơi, cho cháu một miếng bánh to, cháu đói quá.”
Mẹ Lục cười với cậu: “Được, cho cháu miếng to, một miếng to nhất.”
“Dạ, cảm ơn dì ạ!”
Trong phòng khách một mảnh náo nhiệt, tất cả mọi người đắm chìm trong bầu không khí vui vẻ.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Ăn xong bánh kem, đã là rạng sáng một giờ, các bạn bè đều tự mình quay về trường học, các trưởng bối cũng muốn quay về khách sạn nghỉ ngơi, Tống Nhiễm để Lục Mộ Trầm đưa họ về, bản thân dự định ở lại trong nhà thu dọn một chút.
Mọi người lục tục xuống lầu, Tống Nhiễm tiễn Lục Mộ Trầm đến cửa nhà, lôi kéo anh dặn dò: “Lái xe cẩn thận một chút, chú ý an toàn.”
Lục Mộ Trầm ‘ừ’ một tiếng, nói: “Trong nhà trước đừng làm gì, lát anh trở về dọn.”
Tống Nhiễm cong môi cười, gật đầu nói: “Được nha.”
Lục Mộ Trầm ôm eo cô, nhẹ nhàng hôn môi cô một chút, nói: “Anh đưa họ về trước, chốc lát sẽ trở về.”
“Được, anh đi đi, em chờ anh.”
Sau khi mọi người đều đi hết, Tống Nhiễm liền bắt đầu thu dọn nhà cửa.
Trước tiên đem mấy ngọn nến trên bàn trà, trên bàn cơm, còn có trên nóc tủ đều nhặt hết lên, cất vào trong hộp sắt đựng đồ lặt vặt, tiếp đó dọn đến mấy miếng bánh mọi người đã ăn, ném vào thùng rác. Bánh ngọt có ở khắp nơi, phải lau cái bàn vài lần mới rốt cuộc dọn sạch sẽ, xong rồi lại ra ban công đem pháo mừng và dây ruy băng quét đi.
Bận việc hơn nửa tiếng, cuối cùng mới thu dọn sạch sẽ cả trong lẫn ngoài.
Có chút mệt, trở lại phòng ngủ, cả người nằm trên giường nghỉ ngơi.
Đèn lớn trên trần nhà mở lên, căn phòng sáng rực đến có chút chói mắt.
Nhưng mà, có chói mắt đến mấy cũng không đấu lại chiếc nhẫn kim cương trên tay cô.
Cô đưa tay nâng cao trước mắt, cứ cười tủm tỉm nhìn chằm chằm chiếc nhẫn đeo trên ngón giữa như vậy, càng nhìn trong lòng càng vui vẻ, ngọt ngào như mật, so với ăn mật đường còn ngọt hơn.
Lục ca ca, Lục ca ca…….
Lục ca ca của cô sao lại tốt như vậy chứ?
Lục Mộ Trầm đưa các trưởng bối về khách sạn, thời điểm quay về đã là rạng sáng gần hai giờ.
Tống Nhiễm nghe thấy âm thanh mở cửa, ngay lập tức từ trên giường đứng lên, giày cũng chưa kịp mang, chân không chạy ra phòng khách.
“Lục ca ca!”
Cô chạy đến trước mặt Lục Mộ Trầm, vui vẻ mà nhảy lên người anh.
Lục Mộ Trầm thuận thế nâng mông cô, hai tay cô ôm cổ anh, cười khúc khích.
Lục Mộ Trầm cúi đầu hôn cô một chút, cười hỏi: “Vẫn chưa mệt?”
Tống Nhiễm vui vẻ lắc đầu: “Không mệt nha, đêm nay em cũng không muốn ngủ.”
Lục Mộ Trầm cười, nhìn quanh căn phòng: “Em đã thu dọn rồi.”
“Đúng vậy, Lục ca ca anh mệt mỏi rồi đúng không, nếu không thì tắm rửa trước?”
“Được.” Lục Mộ Trầm cười trả lời, ôm Tống Nhiễm đi vào trong phòng.
Vào phòng, Tống Nhiễm nhảy xuống từ trên người anh, ngồi xổm trước tủ quần áo, tìm quần áo cho anh tắm rửa.
Lục Mộ Trầm đi tới, cúi người xuống, ở bên tai cô, cười khẽ nói: “Cùng nhau tắm chứ? Nhiễm Nhiễm?”
Tống Nhiễm quay đầu lại nói: “Em tắm rồi.”
“Không phải không mệt sao? Đi giúp anh tắm?” Ý cười trong mắt Lục Mộ Trầm thật sâu.
Tống Nhiễm nhịn không được mà bật cười, nhỏ giọng nói: “Anh xấu lắm.”
Lục Mộ Trầm cưng chiều mà xoa xoa đầu cô: “Ngoan nha, anh đi xả nước trước.”
“Dạ.”
Tống Nhiễm từ trong ngăn tủ lấy ra một cái quần lót của mình, lại cầm áo ngủ và quần lót giúp Lục Mộ Trầm, sau đó liền đi vào trong phòng tắm.
Trong phòng tắm, máy sưởi đủ ấm, trong bồn tắm lớn đã xả được hơn nửa phần nước, khí nóng tràn ngập.
Lục Mộ Trầm đưa lưng về phía cô, đang cởi quần áo.
Nghe thấy tiếng bước chân của Tống Nhiễm, quay đầu lại.
Cúc áo sơ mi mở ra ba cúc, lồng ngực gợi cảm như ẩn như hiện.
Tống Nhiễm cầm quần áo thả xuống, cười hì hì chạy tới: “Em giúp anh cởi nha, Lục ca ca.”
Lục Mộ Trầm cong môi cười, thấp giọng đáp ứng: “Được.”
Sau đó đã buông tay, thuận theo Tống Nhiễm cởi áo giúp cô.
Tống Nhiễm cúi đầu, một bên chuyên tâm cởi khuy áo cho anh, một bên nhịn không được hỏi: “Lục ca ca, sao lại chọn cầu hôn vào hôm nay vậy?”
Lục Mộ Trầm nói: “Không phải sắp đính hôn sao? Hôm nay lại là sinh nhật, là ngày tốt.”
“Chỉ là còn chưa lĩnh được chứng đâu.”
“Mùa hè sang năm là có thể lĩnh.”
Tống Nhiễm ‘a’ một tiếng, ngẩng đầu lên: “Đúng vậy, mùa hè sang năm có thể lĩnh chứng.”
“Ừ.” Lục Mộ Trầm vuốt ve bên mặt cô, nói: “Mùa hè sang năm chính là bà Lục, sau này cũng không có cơ hội đổi ý.”
“Em sẽ không đổi ý đâu, em muốn cùng anh một đời một kiếp.” Tống Nhiễm nói xong, đã cởi xong hết cúc áo của Lục Mộ Trầm.
Tống Nhiễm nhịn không được duỗi tay chọc chọc cơ bụng gợi cảm của anh, cười hì hì nói: “Lục ca ca, dáng người anh sao lại tốt như vậy.”
Lục Mộ Trầm nhướng mày: “Thích không?”
Tống Nhiễm cười ha ha: “Thích muốn chết.”
Khóe miệng Lục Mộ Trầm hơi cong lên, đôi mắt thật sâu nhìn chằm chằm cô, sau đó bỗng nhiên nắm lấy tay Tống Nhiễm, đi xuống đặt trên dây thắt lưng của anh, giọng nói trầm thấp mà khàn khàn, nói: “Cởi quần.”