Đến Phường Hoan Viện, là một tửu lâu xa hoa nổi tiếng nhất kinh thành, mỹ thực phong phú, mỹ tửu đưa hương. Đi đến kinh thành mà không vào đây thưởng thức thực ngon rượu ngọt thì quả là hối tiếc.
Tất cả cùng nhau đi vào, nghe nói hôm nay bên trong đang mở hội gì đó, bọn họ thấy vô cùng náo nhiệt sau đó lướt qua đi lên lầu hai gọi đồ ăn, từ phía trên nhìn xuống đại hội kết duyên đang tổ chức bên dưới .
(Truyện đăng độc quyền trên Manga Toon/ Novel Toon)
Dạ Huân Thiên nhìn cảnh vạn dân an lạc, ngày ngày được sống trong hòa bình vui vẻ hạnh phúc như thế này trong lòng hắn có một sự tự hào to lớn, hắn vui vẻ ra mặt, tâm tình cũng thoải mái không ít. Hắn cùng Tịch Phong tiên tử, Thôi Mị tướng quân cùng Tiểu Châu ngồi một bàn, còn tùy tùng đi theo ngồi bàn sau.
Đang ngồi ăn uống thì hắn nhìn lướt thấy bóng dáng quen thuộc đang ngồi ở chiếc bàn lớn sát vị trí cửa sổ. Một người chính là người hắn đang nhớ nhung, đang buồn bã sầu não đến nỗi không làm nổi việc, còn cô lại đang cười cười nói nói với tên đàn ông ngồi đối diện, nhìn cũng quen luôn.
Là ba người Ba Ba Mạc Tỏa, Chu Tước, cùng Điềm Điềm. Dạ Huân Thiên nắm chặt đôi đũa trong tay, lực đạo ghì quá mạnh khiến đũa gãy đôi ra, bắn một phần sang bát của Tịch Phong tiên tử.
Tịch Phong bên này nói là tiên tử nhưng nhìn thấy đồ ăn thì tiên gì cũng không kìm nổi đặc biệt là mỹ vị như vầy.
Sứ thần Tịch Phong ăn như điên mặc kệ mặt mũi khiến Hạ Thôi Mị bên cạnh trừng mắt bất ngờ nhìn.
‘Ngon thì ngon thật nhưng làm gì như chết đói vậy.’ Hạ Thôi Mị thầm nghĩ.
Đến khi mảnh đũa bay sang, Tịch Phong mới dừng lại.
“Sao vậy.” Hắn ta hỏi nhưng Dạ Huân Thiên nhưng mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm về phía Ba Ba Mạc Tỏa đang ngồi đợi món, ánh mắt tựa như viên đạn xuyên thẳng đến khiến ai đó bên kia cảm thấy rùng mình.
Ba Ba Mạc Tỏa bỗng nhiên cảm thấy lạnh hết cả sống lưng, cảm giác có ai đó đang nhìn cô như muốn lột da xẻo thịt, lạnh lẽo vô cùng.
“Hay chúng ta đổi bàn khác đi, bàn gần cửa sổ này ta cảm thấy cứ lạnh lạnh sao ấy.”
Chu Tước cười nhìn cô đắm đuối:
“Thật ngại quá, nơi đây là quán ăn nổi tiếng, đặt được bàn rất khó, nên hiện chắc không đổi được bàn đâu Mạc Tỏa cô nương.”
“À, vậy thôi.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ tay xoa xoa hai bên vai, cái cảm giác lạnh không phải lạnh nhưng lại nổi da gà này là cái khỉ gì chứ.
Đang suy nghĩ, một chiếc áo choàng khoác lên vai cô.
“Cô tạm khoác cho đỡ lạnh nha.” Chu Tước cười hiền, ân cần nói.
Ba Ba Mạc Tỏa cũng cười lại, thường những người nào tốt với cô cô đều rất yêu quý, tên này xem ra khá tốt bụng.
“Sao món ăn lên lâu thế.”