“Sao em cứ thích phá đám ta vậy?” Tạ Vấn tức giận lườm ai đó vừa bước ra khỏi phòng thì đã trở mặt.
Văn Thời lại đổi thành câu trần thuật: “Vậy ra quả thực ông có biết.”
“Cứ coi là như vậy đi.”
“Cứ coi là như vậy là sao?”
Văn Thời nhớ lại mối liên kết giữa mình và Tạ Vấn thông qua sợi dây rối trong cái trận ở núi Tùng Vân kia, rằng anh từng nhìn thấy thế giới trong mắt hắn, từng cảm nhận cảm giác của hắn, còn từng nghe hắn nhắc đến lý do mình trở về nhân thế nữa. Nhưng tình huống lúc ấy đang gấp gáp và lộn xộn, trong lòng anh chỉ đong đầy cái câu “ta phải rời đi rồi” của Tạ Vấn, những câu khác đều đã văng vẳng đi đâu mất tiêu, mãi đến lúc này mới nhớ ra đôi chút.
“Ông nói ông để lại cơ thể này vì đã từng tính ra sẽ có một vài chuyện ập tới vào một nghìn năm sau.” Văn Thời nhíu mày, “Là vì chuyện này ư?”
Tạ Vấn lại lắc đầu đáp: “Sao chuyện mà ta đã đoán trước lại cụ thể đến thế được? Ta chỉ biết sẽ có vài mối phiền toái mà thôi.”
Nếu là trước đây, hắn sẽ trả lời như vậy rồi không nói gì nữa.
Nhưng Văn Thời nhíu mày nhìn hắn chằm chằm, cố chấp đợi lời kế tiếp. Vì thế, hắn đắn đo một lát rồi nói thêm ngắn gọn: “Linh thần của ta đã nằm sẵn trong cơ thể này trước lúc nó có ý thức rõ ràng nữa, chắc khi đó là khoảng hai năm về trước.”
Hắn hiếm khi tính kỹ thời gian, chỉ nói đại một con số.
“Ta không nhìn thấy tình huống hiện giờ của trận phong ấn, nhưng ta có thể cảm nhận được chút ít nhờ có linh thần.” Tạ Vấn cũng không hề kiêng dè về vụ phong ấn, cứ như đang nói về một chuyện cũ bình thường, không liên quan gì đến mình, “Trận đó chắc hẳn vẫn bị đóng kín, nhưng có ai đó đã động tay động chân xung quanh nó.”
“Ban đầu, ta cứ tưởng là một vài đứa trẻ đời sau chưa biết lợi và hại, có chút hứng phú với việc phong ấn, liều lĩnh và hấp tấp muốn thăm dò gì đó, thậm chí còn muốn phá vỡ phong ấn. Sau đó, ta lại phát hiện là không phải.”
“Sau khi mượn cơ thể này để tỉnh lại không được bao lâu, ta đã gặp phải một chiếc lồng xoáy ở vùng Thiên Tân này.” Tạ Vấn nói rồi lặng im một lát, đưa mắt nhìn về phía Văn Thời: “Có lẽ em đã quên chuyện hồi trước, bây giờ không biết còn nhớ hay không. Trước đây rất lâu, ta từng đề cập đôi điều về lồng xoáy với em.”
“Hồi nào?” Văn Thời nhất thời chưa nhớ ra.
Tạ Vấn ngẫm nghĩ, đưa tay xuống nơi không cao hơn chân bàn bao nhiêu, khoa tay múa chân bảo là: “Hồi em lớn cỡ này, hở ra là mếu máo đó.”
Văn Thời: “…”
“Vãi đạn?” Hạ Tiều và Chu Húc khẽ kêu lên một tiếng, khiếp sợ nhìn qua.
Vãi đạn bà ngoại tụi bây.
Văn Thời đanh mặt, đông lạnh hai thằng ngốc kia rụt về lại.
“Không nhớ rõ, quên hết rồi.” Môi anh còn chưa nhúc nhích mà sáu chữ đã nhảy ra.
Tạ Vấn: “Không nhớ rõ chút nào luôn hả?”
Nói thế thì có vẻ đầu óc mình không được tốt. Văn Thời vẫn phà hơi lạnh một lúc, rồi thốt ra một câu như thể trí nhớ đang dần khôi phục: “Ông nói lồng xoáy là một thứ hiếm thấy, chỉ xuất hiện ở bãi tha ma, nơi có nạn đói, ổ dịch hoặc chiến tranh liên tục thôi.”
Vì có quá nhiều người chết, trần duyên quá nặng, chỗ đó nhất thời không thể thanh lọc sạch sẽ, nên mới có thể biến thành một chiếc lồng xoáy tự nhiên.
Ví dụ như tòa thành nơi hắn nhặt được Văn Thời lúc trước đã từng bị tàn sát đến độ không còn sót lại thứ gì bởi vì chiến tranh.
“Nhưng mà bây giờ có nhiều lồng xoáy lắm mà.” Chu Húc chợt lên tiếng.
Tạ Vấn: “Chẳng những nhiều, mà còn có khả năng xuất hiện ở bất cứ nơi nào nữa.”
“Chuẩn rồi, đúng là như vậy.” Chu Húc gật mạnh một cái.
“Đó là điều mà ta đã nhìn thấy ở Thiên Tân.” Tạ Vấn ngẩng đầu lia qua, chỉ vào nóc nhà và nói: “Một ngôi nhà không lớn bằng ngôi nhà này, địa chỉ ban đầu vừa không phải sườn núi ngập mộ vừa chẳng phải chỗ nào xui rủi khủng khiếp, chẳng hiểu sao lại biến thành lồng xoáy. Ta còn chưa tới gần thì đã có mấy người lặng lẽ thả bùa ở phía sau và muốn dẫn ta đổi sang đường khác.”
“Sao vụ này nghe quen tai thế nhỉ…” Chu Húc trưng ra vẻ mặt ‘mất mặt’, nói với thái độ ghét bỏ: “Chủ gia tộc bổn gia thường phải chịu trách nhiệm với lồng xoáy, là mấy vị trưởng bối, dì nhỏ và chú nhỏ của tui đó. Người ông gặp phải có lẽ là đám con cháu Trương gia luân trực hằng ngày ở vùng đó, sợ có người vào nhầm, song lại sợ khó giải thích, vì vậy họ thường sẽ sử dụng mấy cách thần không biết quỷ không hay.”
Nhưng giờ nghe nói mà…
Khốn khiếp, thực sự chẳng ai nhận ra nhở.
Không biết vào một ngày nào đó, mấy kẻ kia biết người mà mình thả bùa dẫn đi chính là Tổ sư gia thì sẽ có phản ứng gì đây.
Dù sao nếu là bản thân Chu Húc thì… có lẽ nó sẽ nhục nhã trước bàn dân thiên hạ lắm đây.
“Mấy người kia chắc hẳn không chỉ ở gần lồng xoáy trong một thời gian ngắn, nên trên người mới có chút mùi.” Lúc ấy, Tạ Vấn vừa ngửi thì đã nhận ra, “Gần như giống hệt mùi của trận phong ấn.”
“Đệt!” Chu Húc nói: “Vậy chẳng phải…”
“Nếu chỉ có một hoặc hai cái thì đương nhiên không thể loại trừ khả năng trùng hợp.” Tạ Vấn nói, “Sau này, ta lần theo hành tung của mấy người kia vào Ninh Châu, dọc theo đường đi, ta lại phát hiện được khá nhiều. Trong vùng Ninh Châu đã có chín cái, thế nơi khác thì sao?”
“Vậy ý ông là có ai đó đã dẫn thứ trên người ông ra, lan rộng khắp nơi và hình thành lồng xoáy.” Vẻ mặt của Văn Thời đã trở nên khó coi.
Nơi vốn không nên hình thành lồng xoáy lại toàn dính mùi của trận phong ấn.
Kết hợp với việc xung quanh trận bị ai đó động tay động chân, hành vi giam quản lồng xoáy của Trương gia…
Mọi chuyện khỏi nói cũng biết.
“Vậy thì ——” Chu Húc há mồm bảo: “Phải chăng thứ mà tui nhìn thấy hồi nhỏ là quái vật của ông cố. Còn về tà thuật, nó cũng có dính líu đến lồng xoáy ư?”
Từ bé, nó đã theo gót Trương Lam và Trương Nhã Lâm mà nghe suốt mấy lời đồn đãi, trong đầu trữ rất nhiều hàng, nhất thời nghĩ đến những mối quan hệ dính dáng đến nhau.
Quả nhiên, Bốc Ninh cho nó câu trả lời: “Nếu nó được kết hợp với lồng xoáy, thì ta biết nó là loại tà thuật gì rồi.”
Mặc dù hiểu biết của Văn Thời về tà thuật không rộng bằng Bốc Ninh, nhưng trước lúc thoát khỏi cái lồng mộ nhiều nhà kia, anh từng gặp được Trương Uyển và nghe bà kể chuyện.
Bà nói lúc trước đệ tử họ Trương dưới chân núi Tùng Vân kia dời tai họa vốn thuộc về chân núi nọ sang thôn Liễu, xong còn liên lụy đến bà. Vì thế, họ phải ôm tội trời tiến vào vòng luân hồi, mỗi đời đều phải trả nợ, kiếp nào cũng có số phận chết không được yên ổn.
Đời này, bà lại đầu thai thành Trương Uyển.
Đệ tử họ Trương kia lại đầu thai thành chủ gia tộc Trương Chính Sơ.
Vì vậy mọi thứ giờ đã quá dễ hiểu ——
Trương Chính Sơ đã biết trên người mình mang dấu vết tội trời, cần tốn không biết bao nhiêu kiếp nữa để tẩy sạch. Cuộc đời này của ông ta đã được trời định sẵn là sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Có lẽ ổng cảm thấy việc vừa chào đời mà đã mang nghiệp này thực sự bất công, cũng có lẽ là không cam lòng, vì thế muốn chuẩn bị trước, mượn tà thuật để đổi mệnh cho bản thân.
“Tui vẫn chưa hiểu rõ. Ổng tạo ra nhiều lồng xoáy như vậy để làm gì. Ông đừng nói với tui là lồng xoáy còn có thể tẩm bổ nữa nhé!” Chu Húc giật mình nói.
“Đừng nói vậy, đúng là có thể đấy.” Tạ Vấn nói.
“Sao lại thế được?! Thứ chó má gì lại có thể được tẩm bổ bằng lồng xoáy chứ?”
Tạ Vấn: “Chẳng phải vẫn còn huệ cô à?”
Chu Húc mờ mịt trong chốc lát rồi bỗng hít vào một ngụm khí lạnh.
Huệ cô…
Thứ được sinh ra dưới lòng đất bởi oán sát sâu nặng, lớn mãi lớn mãi, giết vẫn còn, tan không hết, diệt không xong. Chỉ cần chỗ ‘dơ bẩn’ kia còn hiện hữu, chúng vẫn còn đó.
Chúng mọc lên nơi nào có linh tướng người, song cũng cực kỳ mẫn cảm với mùi phúc lộc thọ hỉ, xem những thứ đó là thức ăn. Có vài gia tộc không tuân thủ luật lệ sẽ lén nuôi vài con, tiện để tìm linh kiếm vật trong vài thời điểm.
Cách nuôi chúng là chứa sương đen oán sát trong một cái ao nhỏ và giới hạn chúng trong một quy mô mà mình có thể khống chế nhằm bảo đảm rằng chúng còn sống. Nhưng làm thế thì vẫn khá nguy hiểm.
So với ao nhỏ bị giấu trong nhà, để ở những nơi có lồng xoáy thì vẫn an toàn hơn nhiều.
Hèn chi lồng xoáy toàn được phụ trách bởi một ít người của bổn gia. Đám con cháu luân trực khác chỉ có trách nhiệm báo cáo chứ không được phép tham gia.
Hèn chi chẳng có ai được phái đi để giải những chiếc lồng xoáy kia, ngoại trừ khi nào bất đắc dĩ lắm thôi. Bọn họ nói chúng là mối phiền toái khó giải quyết. Ai có thể nói ra lý do thật đâu?
Chu Húc không thể kiềm chế phải nghĩ tới cảnh mình trông thấy hồi nhỏ trong phòng ngủ của Trương Chính Sơ ——
Lư hương trên mặt đất nhiều không đếm xuể, mỗi chiếc lư hương đều có cắm ba cây nhang, trên mỗi cây lại được dán một tấm bùa vàng. Tên ‘quái nhân’ trông giống huệ cô kia bò trườn trên mặt đất, thường sẽ tiến tới trước lư hương và hít vào thật sâu một ngụm khói nhang.
Như thể… gã có thể ngửi được thứ gì khác thông qua khói nhang và có được sức sống vậy.
Nó càng nghĩ thì càng cảm thấy rợn cả tóc gáy —— chủ gia tộc Trương Chính Sơ từng ở bổn gia không biết bao nhiêu năm, người mà Phán Quan của các gia tộc đều phải cúi đầu, lại là một con quái vật như vậy.
Nó vuốt mặt, hoảng sợ ngẩng đầu và trông thấy khuôn mặt lạnh như sông băng và sắp nổi bão của Văn Thời.
“Ông, ông bị sao vậy?” Chu Húc hỏi.
Bốc Ninh tốt bụng đáp một câu: “Những chiếc lồng xoáy đó chảy đến khắp nơi, lại được Trương gia che chở, trì trệ mãi không ai giải, hôm nào cũng dẫn người vô tội vào lồng, hoặc là gặm nhấm người sống gần đó. Khi oán sát trên người họ tích lũy đến một lúc nhất định thì sẽ dễ biến thành lồng và trở thành một phần của lồng xoáy. Thế thì khi mọi chuyện ngày càng tồi tệ hơn, lồng xoáy cũng sẽ ngày càng lớn mạnh, dần dần mở rộng lãnh thổ…”
Như vậy thì gay go rồi.
Chu Húc nghĩ.
Sau đó, nó nghe Bốc Ninh nói tiếp: “Mà những thứ đó vốn lại được dẫn ra từ trên người sư phụ, vì vậy ngài ấy vẫn phải đứng ra để gánh vác.”
“Đờ mờ.”
Lần này, Chu Húc hết hồn thật.
Cuối cùng nó cũng hiểu vì sao Văn Thời lại bày ra dáng vẻ sắp nổi bão này rồi…
Dáng vẻ gì nó cũng hiểu được hết trơn.
Đúng lúc này, điện thoại của nó lại chợt rung lên.
Chu Húc móc ra xem thử, một dãy số lạ mà quen hiện trên màn hình. Mặc dù vẫn chưa kịp lưu lại, nó đã nhớ kỹ đuôi số đó.
Là Trương Chính Sơ.
“Nghe máy đi.” Không biết ai đó lên tiếng.
Tay của Chu Húc rung lên, lặng lẽ ấn nghe.
Nó “a lô” một tiếng trước ánh nhìn chằm chằm im ru của nguyên căn phòng toàn là các lão tổ tiên, sau đó nó nghe thấy giọng nói của Trương Chính Sơ ở đầu bên kia: “Tiểu Húc ơi, ông cố tới rồi.”
Trái tim của Chu Húc nhảy dựng lên: “Mọi người đang ở đâu ạ?”
Trương Chính Sơ đáp: “Cửa thôn.”
Chu Húc thầm nói ông cũng chưa hỏi tụi tui đang ở thôn nào, sao lại biết được vị trí cơ chứ? Sau đó nó lại suy nghĩ, dù sao vẫn có một thứ tên là bùa truy tung, còn cần nó nhắc nữa ư?
“Hay là”, Chu Húc suy nghĩ rồi nói, “Không thôi mọi người lên đây ——”
Nó còn chưa nói xong mà đã bị Văn Thời ngắt lời.
Không biết từ lúc nào, dây rối đã quấn lên tay anh, ngắn dài các kiểu thòng xuống từ trên đầu ngón tay.
Anh nói: “Không cần, chúng ta tự xuống.”
Lúc cúp máy, chẳng hiểu sao Chu Húc lại nghĩ đến bốn chữ.
Thần chết tới rồi.
HẾT CHƯƠNG 91 („• ֊ •„)