“Người chúng ta tuyển thêm, mấy ngày hôm trước đã chết.” Quan Kỳ cúi đầu nói.
Kim Phong Hoa một chút cũng không kinh ngạc, ngược lại nói: “Tiếp tục nói.”
“Nhưng thủ hạ của hắn có một tiểu thái giám muốn quy phục chúng ta.” Quan Kỳ không nói nên lời cảm giác không thể tưởng tượng này.
“À?” Kim Phong Hoa khó được có chút hứng thú hỏi: “Không phải người của chúng ta sao?”
“Không phải, ngày thường là tên thích nịnh bợ người khác, da mặt rất dày. Có đôi khi vì muốn bò lên trên còn không tiếc tố giác người khác.” Nếu dựa theo suy nghĩ của Quan Kỳ, tên này chính là tiểu nhân.
“Có thể đồng ý với chúng ta sau khi người của chúng ta đã chết, tiểu tử này tất không có đơn giản, huống chi còn biết được cách xem xét thời thế, gã ta vào lúc người của chúng ta còn tồn tại mà không có liên hệ gì, tâm tư của tiểu tử này rất thính.” Kim Phong Hoa đứng lên nói: “Điều tra hắn, nếu không có vấn đề gì, trước tiên tạm thời dùng người đã.”
Quan Kỳ tức khắc cảm thấy chủ tử quá mức lớn mật, nhưng không thể nói ra ngoài mặt ngay, chỉ phải uyển chuyển nói: “Người như giống gã, vạn nhất về sau kéo chân chúng ta thì làm sao bây giờ?”
“Dùng tiểu nhân thật sự tốt hơn so với nguỵ quân tử.” Kim Phong Hoa lắc đầu nói, kiếp trước hắn đã nhìn qua nhiều thái giám, ngay cả đại thái giám bên người Hoàng đế cũng là đi lên từ tiểu thái giám, nhìn qua đôn hậu thành thật mà có thể thay thế đại thái giám bên cạnh Hoàng đế hiện tại, có thể thấy được có bao nhiêu thủ đoạn, bọn hoạn quan này, bởi vì không có suy nghĩ nối dõi tông đường, nội tâm liền bắt đầu khát vọng quyền thế cùng tiền tài, chỉ cần cho đủ lợi ích, ai bọn họ cũng có thể phản bội, kẻ trung thành trên đời chung quy là rất thiếu. Nghĩ đến đây, Kim Phong Hoa không khỏi tự giễu, kiếp trước hắn không phải hoạn quạn, nhưng đã bị Thôi công công khống chế tẩy não từ lâu, tư duy cùng phương thức hành động so ra cũng có chút tương tự với thái giám, cho dù đã sống lại ở kiếp này cũng còn để lại không ít di chứng, nhưng may mắn duy nhất là, hắn không cần bị kẹp ở giữa, hắn có Tiên Tiên, có thể cách vách đá một khoảng.
“Nói cho tiểu tử kia, muốn tìm đường ra cũng được, nhưng phải kiếm được một ít thứ ra, chúng ta mới có thể dùng hắn.” Kim Phong Hoa nghĩ đến Tiên Y rốt cục cũng đã ngồi không yên, vừa nói vừa đi ra khỏi thư phòng.
Tiên Y ở trong sân chơi đùa với nhi tử, Du nhi đang đúng vào lúc hiếu động học nói chuyện, mỗi khi nói đều là nửa câu rõ ràng nửa câu mơ hồ, làm người khác nghe phải bật cười, Tiên Y vốn dĩ nhàn rỗi không có việc gì, trêu đùa nhi tử cũng trở thành việc có thể giải trí. Vừa nhấc đầu lên, nàng vừa vặn nhìn thấy Kim Phong Hoa đang đi lại đây, liền nắm tay nhi tử đi qua đón: “Bận rộn xong rồi?”
Kim Phong Hoa ôm chầm lấy bả vai Tiên Y nói: “Đã xong, đều là việc nhỏ.”
Tiên Y cũng không nói, chỉ nói vài việc vặt vãnh: “Những thứ trong của hồi môn của tằng tổ mẫu toàn bộ đã thu kho chuẩn bị thoả đáng, còn có Hoành thành cũng có người đến đây, hỏi chàng có về ăn tết hay không, gần đây còn có thê tử đồng liêu của chàng đưa thiếp mời qua, mời ta đi dạo hoa viên, chàng nhìn xem cái nào có thể đồng ý, sau đó đưa lễ qua là xong.”
Kim Phong Hoa buồn cười nhìn lải nhải Tiên Y, sờ sờ đầu nàng, nuông chiều nói: “Nàng muốn đi thì đi, không muốn đi thì không đi, không phải người quan trọng gì, chỉ cần tuỳ vào tâm tình là được.”
“Được cái gì mà được?” Tiên Y trừng mắt nói: “Nương ta trước khi trở về còn nói, làm nương tử của người khác với làm cô nương, cho dù tức phụ của gia đình bình dân cũng phải ra chiêu đãi quê nhà đấy.”
“Tuỳ nàng, đều tuỳ nàng.” Nhìn hoả khí của Tiên Y, Kim Phong Hoa không hiếm lạ gì, cũng không quan tâm còn có người khác, cúi đầu hôn một cái, chỉ cần là nàng thích thì thế nào cũng được. Tuy rằng lúc cưới nàng là nghĩ có một thê tử thông minh xử lí hậu viện xử lí ngoại giao, mới đưa nàng đến cho Tưởng thái thái dạy dỗ, nhưng mà ở chung thời gian càng lâu, hắn đối với nàng càng ngày càng không giới hạn. Cho tới hiện tại hầu như đều là muốn gì thì hắn cũng đều đáp ứng, cái gì thê tử hiền tuệ, cái gì thê tử ngoại giao, chỉ cần nàng không thích, hắn sẽ thay nàng chống đỡ.
Tiên Y nhìn bộ dạng ngươi nói gì cũng đúng của hắn, rốt cuộc giả ngang ngược cũng không được nữa, phụt cười một tiếng, nhéo hông Kim Phong Hoa một cái, sau đó liền đỏ mặt bế nhi tử lên đi về phía trước nhanh vài bước. Kim Phong Hoa đi theo sau nàng, bất đắc dĩ cười.
“Thiếu gia, người gác cổng bên ngoài báo có người tới, là người của Lâm Thanh bên kia tới.” Quản sự ngoại viện tiến vào thông báo.
Tiên Y đứng yên, quay người nhíu mày, Lâm Thanh bên kia trừ người của Tưởng gia hoặc là đồng liêu của Kim Phong Hoa, bọn họ cũng không còn người quen nào hết, nhưng những người này gia cảnh không tồi, cho dù tới bái phỏng cũng sẽ đưa thiếp ra trước, nhưng người bất ngờ tới cửa, nhìn thế nào cũng giống một đám thân thích cực phẩm của Kim Phong Hoa.
Kim Phong Hoa lại bình thản ngoài dự đoán nói: “Mấy người tới?”
“Là Kim gia Nhị thiếu gia, bên người hình như còn mang theo Tam thiếu gia.” Quản sự trả lời.
Tiên Y không hiểu ra sao, Kim gia Tam thiếu gia không phải là Kim Phong Hoa sao? Chỉ trong lòng mới suy nghĩ đã liền phản ứng lại, sau khi Kim Phong Hoa được nhận làm con thừa tự, nhi tử Chu di nương liền trở thành Tam thiếu gia. Nhưng mà vì sao vị Nhị thiếu gia con vợ cả lại muốn mang theo một đứa trẻ vào kinh chứ?
“Đừng nóng vội, là ta cho bọn họ tới.” Kim Phong Hoa đi qua đi bắt lấy tay Tiên Y nói.
“Vậy Hoành Thành bên kia có thể không vui hay không?” Tiên Y đầu tiên nghĩ đến chính là chuyện này, cho dù là ở kiếp trước người nhận con nuôi cũng không muốn hài tử được mình nhận nuôi có liên hệ với người trong gia đình trước kia, vì sợ phí công nuôi dưỡng hài tử.
“Không sao, ta đã nói qua với bên Hoành thành.” Kim Phong Hoa giải thích: “Công việc về sau quá nhiều, khẳng định mình ta sẽ không lo liệu được hết quá nhiều việc, phải có một sư gia lo liệu công văn gì đó, học vấn của hắn rất tốt, không cần để mai một đáng tiếc.”
Sau đó Kim Phong Hoa cũng chưa nói, người giống như Kim Mộc Tầm, một lòng muốn can thiệp vào chính trị, nhưng thân phận của gã căn bản không có khả năng tiếp xúc được với chúng, chỉ có một con đường duy nhất chính là theo bên người Kim Phong Hoa, vì hắn bày mưu tính kế, cho nên Kim Phong Hoa cũng không sợ gã có tâm tư gì, chỉ cần dùng tốt, tương lai có thể tiết kiệm rất nhiều chuyện. Đến nỗi vị đệ đệ đã tới kia, hắn lúc trước cũng là do đã hứa với Chu di nương, đứa nhỏ này không rời khỏi Lâm Thanh, không rời khỏi Kim gia, tương lai chỉ có thể trở thành tên vô ích.
Tác giả có lời muốn nói: – – Tứ Tâm đã trở lại, các ngươi có nhớ ta sao? Đây không phải bản thảo, bản thảo đã chết, cạc cạc cạc ~~